Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên - Chương 313

Cập nhật lúc: 2026-04-25 10:02:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giáo sư Hách đối diện Lâm Nhiễm, ông vốn là từng dạy học, thấy vẻ mặt nghiêm túc chăm chú lúc của Lâm Nhiễm, liền cô đang nghiên cứu và học hỏi.”

 

Trong lòng ông khỏi cảm thán, đây đúng là một cô gái , chỉ xinh mà thái độ đối với việc học tập cũng nghiêm túc.

 

Đáng tiếc là, cô gái ưu tú như , thằng nhóc ngốc nhà ông sợ là với tới nổi.

 

Trong bữa cơm, Hùng Cương đương nhiên quên giới thiệu phận của giáo sư Hách với Lâm Nhiễm và Tần Vân Chi.

 

Tất nhiên, ông chỉ sơ qua về nghề nghiệp của giáo sư Hách, rõ ông hiện đang giúp đỡ tại chính quyền thành phố và nhà máy cơ khí, là cố vấn kỹ thuật thành phố mời về.

 

cho dù ông , Lâm Nhiễm và Tần Vân Chi cũng giáo sư Hách tuyệt đối là một ông lão bình thường, ông tỏa khí chất tri thức đậm đà, chắc chắn là học vấn.

 

Sau bữa cơm, Hùng Cương vốn định uống chút r-ượu và câu cá trong hồ nhỏ để giải trí cùng giáo sư Hách, nhưng ngặt nỗi ông bây giờ việc chính , nên giáo sư Hách đành cáo từ.

 

“Được, giữ ông.”

 

Nói xong, giáo sư Hách rời .

 

Còn phía Hùng Cương, lúc mới thực sự thẳng Lâm Nhiễm, hỏi về tình hình cụ thể hiện tại của cô.

 

Lâm Nhiễm cũng lập tức thẳng , giống như thí sinh đang thi, thành thật trả lời các câu hỏi của Hùng Cương.

 

Nghe thấy Lâm Nhiễm ở chỗ ông mà mất gần một ngày đường, lông mày Hùng Cương vô thức nhíu .

 

“Tiểu Lâm, chút căn cơ, chắc cháu cũng hiểu rõ việc học nấu ăn là chuyện một sớm một chiều.

 

Ban đầu định để cháu ngày nào cũng tới đây để chỉ bảo, nhưng giờ xem vẻ thực tế lắm.”

 

Trước đó sư tỷ ông trong thư đúng là quên nhắc đến chuyện nhà Lâm Nhiễm ở xa thành phố, nên Hùng Cương lúc thực sự khó xử.

 

Lâm Nhiễm cũng chút bối rối.

 

Cô thực sự Hùng Cương chỉ bảo nhiều hơn, nhưng cô thể ngày nào cũng chạy đến thành phố , đến việc khác, chỉ riêng quãng đường thôi cũng đủ cô phát ốm.

 

, thực sự chỉ dẫn để nâng cao tay nghề, cô bắt buộc nghĩ cách ở thành phố một thời gian.

 

cách nào phù hợp nhỉ?

 

Lời tác giả:

 

lúc , Tần Vân Chi ở bên cạnh cũng nhận sự bối rối trong mắt Lâm Nhiễm, bà đảo mắt, chợt lên tiếng:

 

“Nhiễm Nhiễm, dì cách!”

 

Lâm Nhiễm ngẩn :

 

“Dì ơi, dì cách gì ạ?”

 

Thấy Lâm Nhiễm lời thu hút thành công, Tần Vân Chi đột ngột bộ bí hiểm, thẳng , mà chỉ :

 

“Nhiễm Nhiễm, chuyện kể chi tiết , nhưng cháu tin dì , dì chắc chắn sẽ giải quyết thỏa chuyện cho cháu!”

 

Lúc mà còn bộ bí hiểm ?

 

Dù Lâm Nhiễm cảm thấy thắc mắc, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

 

Đầu bếp Hùng thấy họ hình như cách giải quyết, cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

“Được, việc hai tự giải quyết , dù cũng xử lý việc, cần vội trong ngày một ngày hai.”

 

Lâm Nhiễm và Tần Vân Chi cũng gật đầu đồng ý.

 

Sau đó, hai nhà Hùng Cương một lát, đợi trời gần tối mới chào tạm biệt Hùng Cương và bà Hùng cùng tới nhà khách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/em-ke-kieu-diem-cua-nu-chinh-trong-truyen-thap-nien/chuong-313.html.]

 

Nhà khách gần nhà ga, hai còn bộ một lúc.

 

Trên đường , Tần Vân Chi với Lâm Nhiễm.

 

“Nhiễm Nhiễm, mai dì cùng cháu nữa, cháu tự tới chỗ chú Hùng ?”

 

“Vâng, cháu vấn đề gì ạ, nhưng dì ơi, dì mới đến đây rành đường sá, một ạ?”

 

Lâm Nhiễm chẳng lo cho bản , mà lo cho Tần Vân Chi.

 

thì cô cũng ký ức về việc sống ở thành phố đây, còn Tần Vân Chi mới đến, nhỡ lạc thì thật khó giải quyết.

 

Tuy nhiên, Tần Vân Chi xua tay:

 

“Yên tâm , ngày mai dì sẽ chú ý an !”

 

Thấy bà tự tin như , còn bộ dạng như nóng lòng giải quyết việc gì đó, cô liền thêm nữa.

 

……

 

Thế là hôm , cô và Tần Vân Chi chia hai ngả, cô trực tiếp tìm đầu bếp Hùng để bắt đầu học tập, còn Tần Vân Chi thì đợi khi Lâm Nhiễm mới bí hiểm hỏi nhân viên tầng nhà khách.

 

“Cô ơi, hỏi thăm chút chuyện, ?”

 

Người thời phần lớn đều chất phác, cũng thích giúp đỡ khác, nên khi Tần Vân Chi nhờ giúp đỡ, cô liền gật đầu.

 

“Được chứ, bà hỏi chuyện gì?

 

Chuyện trong thành phố , việc lớn việc nhỏ đều khá nhiều đấy!”

 

Điều Tần Vân Chi cần chính là hiệu quả .

 

“Cô ơi, nhé, hỏi cô quanh đây chỗ nào bán nhà ?

 

đang việc gấp cần một căn nhà, hoặc thuê một hai tháng cũng , cô thể giúp hỏi thăm ai đó ?”

 

Thấy nhân viên nhà khách lời bà cho ngơ ngác, Tần Vân Chi hạ giọng thêm một câu.

 

“Cô ơi, nếu cô giải quyết việc giúp , chắc chắn sẽ hậu tạ cô đàng hoàng.”

 

Ý thì ai cũng hiểu, về đối nhân xử thế thực Tần Vân Chi hiểu, chỉ là bà lười ứng phó mà thôi.

 

bây giờ bà việc cần giúp, tất nhiên tỏ thái độ .

 

Quả nhiên, khi bà xong câu , mắt nhân viên nhà khách liền sáng lên, đồng ý ngay tắp lự.

 

“Được!

 

Chuyện bà cần kết quả muộn nhất là khi nào?

 

Trưa nay hỏi giúp bà ngay!”

 

Thấy cô đồng ý, Tần Vân Chi việc coi như xong một nửa, liền dứt khoát :

 

“Càng sớm càng , nhất là trong hôm nay hoặc ngày mai!”

 

Nhân viên nhà khách chắc cũng coi như một “thổ địa" nhỏ , nên tìm cô là cách nhất.

 

Tần Vân Chi nghĩ xong việc từ hôm qua, chính bà cũng ngờ thuận lợi như .

 

Hơn nữa hôm qua bà còn nghĩ phương án thứ hai, nếu chỗ nhân viên nhà khách thành, bà sẽ hỏi nhân viên trong quốc doanh cơm điếm, dù thì cũng sẽ đường dây.

 

 

Loading...