“Kết quả ai mà ngờ ngay khi chợp mắt một lát, đôi mắt liền mở bừng , đó nhanh ch.óng xoay tầm mắt về phía nào đó ngoài cửa sổ xe.”
Anh mặc dù nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng vì thói quen lâu ngày khiến ở nơi xa lạ dám ngủ quá sâu, lúc nào cũng giữ cảnh giác, cho nên khi thấy tiếng bước chân truyền đến trong ngõ nhỏ, liền mở bừng mắt ngay lập tức.
Bây giờ chắc tầm một hai giờ sáng, lúc thì chẳng t.ử tế nào ở bên ngoài, vì chuỗi tiếng bước chân liền trở nên cực kỳ quỷ dị.
Nhìn theo phía ngoài cửa sổ xe, Tống Sĩ Nham nhanh liền thấy một bóng dáng cẩn trọng mò từ ngoài ngõ.
Nhờ ánh trăng, Tống Sĩ Nham rõ khuôn mặt của bóng dáng đó, chỉ là điều khiến ngờ tới là, đó mà là Tống Tư Vũ?
Lần Tống Sĩ Nham vẫn là cùng Lâm Chấn An tới bệnh viện thành phố giao hàng mới thấy Tống Tư Vũ, lúc đó mới đầu tiên thấy “chị kế” của Lâm Nhiễm.
Mà lúc đó Tống Tư Vũ để ấn tượng cũng , bức quá đáng, tôn trọng lớn, còn các kiểu ác ý hãm hại khác, so với Nhiễm Nhiễm nhà , chỉ một ngón tay cũng sánh bằng Nhiễm Nhiễm.
cái cô gái nhỏ nửa đêm canh ba ở nhà cho mà còn chạy ngoài gì?
Cố tình cô còn bộ dạng rõ ràng là việc mờ ám.
Tống Sĩ Nham cảm thấy đúng, ánh mắt liền khóa c.h.ặ.t hành động của Tống Tư Vũ.
May là xe của Tống Sĩ Nham đỗ ở góc, bóng của bức tường che khuất, thêm nữa lẽ Tống Tư Vũ tâm ý vẫn đang để ở chỗ khác, cho nên phát hiện .
Thế là Tống Sĩ Nham cứ thế trơ mắt Tống Tư Vũ lướt qua bên cạnh , đó tới cửa căn nhà cách chỗ Lâm Nhiễm bọn họ ở tầm mười mét.
Cô gõ cửa hai cái, qua một lúc lâu bên trong mới truyền tiếng quát kiên nhẫn.
“Đứa nào ch-ết tiệt thế, nửa đêm nửa hôm còn gõ cửa!
Có phiền hả!”
Tống Sĩ Nham tiếp tục , nhanh liền thấy Tống Tư Vũ ở cửa bóp giọng một câu.
“Thím, là cháu, Tiểu Vũ!”
Cô trả lời câu lúc, mắt còn ngừng quét bốn phía, dường như sợ dấu vết của phát hiện.
Nghe thấy giọng Tống Tư Vũ, bên trong dường như mới phản ứng , đó lẩm bẩm “ là nửa đêm về như trộm” tới mở cửa.
Người là một đàn bà trung niên, tùy tiện khoác một chiếc áo, vẻ mặt ngái ngủ, thấy Tống Tư Vũ ở cửa, bà vội vàng cho Tống Tư Vũ ngay, mà là cau mày nhỏ hỏi:
“Không ai thấy cháu chứ?”
Tống Tư Vũ lập tức lắc đầu, :
“Không, cháu thấy ngoài đường ai mới tới.”
“Thím, ngoài trời lạnh, chúng trong ạ.”
Người đàn bà trung niên đó thấy bên ngoài quả thật ai, lúc mới tránh vị trí , để Tống Tư Vũ , đồng thời cũng quên nhắc nhở cô nữa.
“Cháu mỗi ngày về cẩn thận đấy, dạo khu phố kiểm tra cái loại dân cư di động hộ khẩu như các cháu c.h.ặ.t chẽ lắm!
Nếu thím bụng thấy cháu là cô gái nhỏ nơi ở, thím cần gánh cái rủi ro lớn thế để nhường chỗ cho cháu , ai, thím chính là cái tính mềm lòng mà……”
Nghe thấy câu , Tống Tư Vũ ở bên cạnh đáy mắt nhanh ch.óng lướt qua một tia chán ghét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/em-ke-kieu-diem-cua-nu-chinh-trong-truyen-thap-nien/chuong-329.html.]
Cái bà già ch-ết tiệt còn dám bụng, bà đó là bụng , bà đó là thuần túy thấy tiền là sáng mắt lên!
Bản mỗi ngày ở chỗ bà đều nộp hai đồng, cái giá đắt gấp đôi khách sạn bên ngoài!
khổ nỗi thời đại chỉ cần là rời khỏi nhà là chứng minh của đơn vị hoặc khu phố, cô đều cãi bỏ nhà và dính dáng tới Tống Vỹ nữa , thể chạy về khu phố để khu phố cấp chứng minh cho cô chứ?
Cho nên trong tình trạng chứng minh, cô chỉ thể ở cái loại “cửa hàng đen” .
May là còn tới mấy ngày nữa, cô sẽ nhà ở , liền cần trải qua cái kiểu ngày tháng ký nhân ly hạ (sống nhờ vả) buồn nôn nữa!
Mặc dù từ nay về cô sự giúp đỡ của Tống Vỹ, thể các kiểu sẽ chút phiền phức, nhưng cô tuyệt đối sẽ nản chí đ-ánh đổ!
Cô chứng minh cho ông thấy, bản cho dù là sự giúp đỡ của ông , cũng giống như thể trèo lên đỉnh cao nhân sinh!
……
Tống Sĩ Nham cánh cửa đó đóng , mới dần dần thu hồi tầm mắt.
Mặc dù Tống Tư Vũ và bà thím chỉ mấy câu ngắn ngủi, nhưng thông tin và nội dung bên trong cũng đủ để Tống Sĩ Nham hiểu tình hình.
Cho nên tình huống hiện tại là, Tống Tư Vũ hình như vì nguyên nhân nào đó dọn ở riêng, hơn nữa còn vì chứng minh chính thức, cho nên ở hình thức “dân cư đen” mà ở nhờ nhà khác?
Đây là chuyện gì thế ?
Tống Sĩ Nham vốn dĩ là hiếu kỳ, nhưng chịu nổi đó từng bắt nạt Lâm Nhiễm, hơn nữa cũng , nhà họ Lâm đối với nhà họ Tống cũng hận.
Đã như , là ngóng xem , còn thể mang tin về cho Lâm Nhiễm và nhà họ Lâm cho họ vui vẻ một chút?
Thế là Tống Sĩ Nham khi trời sáng cũng trực tiếp tìm Lâm Nhiễm và Tần Vân Chi, mà là lúc trời tờ mờ sáng liền vội vàng tới xưởng cơ khí một chuyến.
Anh xe, cho nên tốc độ nhanh, thêm nữa xe xong thì phía bên cũng đều tò mò tới, cho nên tùy tiện hỏi thăm một chút như , liền ngóng chuyện xảy ở nhà họ Tống thời gian .
“Thì là , cảm ơn thím nhé.”
Sau khi tạm biệt bà thím nhiệt tình, Tống Sĩ Nham liền rời .
Nhìn chiếc xe jeep đó rời , xung quanh mới vội vàng vây .
“Mẹ Hỉ Lạc, trai trẻ trai thím quen ?
Là gì của thím?
Nhà còn xe, điều kiện chắc đặc biệt nhỉ, kết hôn ?”
Nghe , Triệu Hỉ Lạc chỉ đáp:
“Người , thím quen.”
“Thím quen thím còn chuyện với lâu như , cái thể cái gì chứ?”
Về việc , Triệu Hỉ Lạc lập tức hếch cằm, hừ hừ hai tiếng vẻ tự hào, :
“Mặc dù thím và trai đó bèo nước gặp , nhưng thím là đang việc đấy!
Cái loại như các là sẽ hiểu .”