Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-04-25 09:20:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bị tâm trạng của Lâm Quan Thanh và Lâm Quan Sơn ở phía lây sang, Đội trưởng nhăn nhó khuôn mặt, càng nghĩ càng thấy hối hận thôi.”

 

Thanh niên trí thức tuy là do phía công xã sắp xếp xuống, nhưng dù cũng là lạ, thể quan trọng bằng sự an nguy của cháu trai chứ!

 

Nếu như thật sự xảy chuyện, thì bây giờ!

 

Khoảnh khắc đó, cho dù là một Đội trưởng luôn coi trọng công việc cấp giao phó cũng nhịn mà đau lòng, kể đến Lâm Quan Thanh và Lâm Quan Sơn ở phía .

 

Lâm Quan Thanh còn đỡ hơn một chút, dù cũng ở trong quân đội nhiều năm như , trong xương cốt sớm khắc sâu thói quen hy sinh bản khác.

 

Sinh t.ử của bản sớm đặt quốc gia và nhiệm vụ, tự nhiên cũng thấy sự sắp xếp của Đội trưởng gì là hợp lý.

 

đối với Lâm Quan Sơn mới mười tám tuổi, từng xa chú hai bao giờ, hơn nữa vì thấy qua những chiến tích lười biếng, kiêu kỳ của đám thanh niên trí thức trong đại đội, càng thể chấp nhận việc chú hai thể vì hai thanh niên trí thức rõ danh tính mà xảy chuyện, đồng thời cũng cực kỳ chán ghét thanh niên trí thức.

 

Logic của cũng đơn giản, chú hai là nhà , còn đám thanh niên trí thức thì chả nửa xu quan hệ gì với , dù cho ch-ết mặt , cũng thấy đau lòng!

 

Thế mà bây giờ chú hai thể vì hai tên thanh niên trí thức ch-ết tiệt liên lụy!

 

Nếu như hai tên thanh niên trí thức mặt , tuyệt đối sẽ cho mỗi đứa hai quả đ-ấm, để chúng xem nắm đ-ấm to như bao cát trông như thế nào!

 

Liếc thấy đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận của đứa em ngốc, Lâm Quan Thanh chỉ thể lên tiếng:

 

“Được , giờ chú hai còn xảy chuyện thật mà, chừng chỉ là vì chuyện gì đó nên chậm trễ thôi."

 

“Hừ, nhất là chú hai , nếu , con tuyệt đối sẽ tha cho hai tên thanh niên trí thức đó!"

 

Lâm Quan Sơn nhịn siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm.

 

Thấy , cả Lâm Quan Thanh cũng chỉ thể đạp chân ga, tăng tốc độ xe.

 

Mà phía bên , Lâm Chấn An còn “gặp nạn" trong mắt hai đứa cháu, vẫn thong thả đ-ánh xe bò, giới thiệu phong cảnh bên đường cho Lâm Nhiễm xe.

 

Vốn dĩ tối hôm qua ông định đ-ánh xe nhanh đưa con gái về nhà, nhưng khi đường, Triệu Hỷ Nhạc cảnh núi non hùng vĩ như tranh vẽ dọc đường, kìm mà thốt lên, phong cảnh nơi quá, giống hệt như trong sách miêu tả!

 

Lâm Chấn An thấy lời , phản ứng đầu tiên chính là mấy cô gái nhỏ thành phố thật đúng là cơm áo gạo tiền, mấy ngọn núi rách nát thì chứ, bọn họ còn ước gì san phẳng mấy ngọn núi , như thì việc và sinh hoạt sẽ tiện lợi hơn bao nhiêu.

 

Kết quả ý nghĩ thoáng qua trong đầu, liền thấy tiếng phụ họa của con gái Lâm Nhiễm phía .

 

, hơn nữa khí ở đây cũng trong lành, nhiều cây xanh, cảm thấy cả cũng tỉnh táo hơn nhiều!"

 

Nghe , Lâm Chấn An lặng lẽ nuốt những lời định chê bai trong bụng.

 

Theo bản năng quét mắt quanh cảnh sắc sắp đến phát nôn , ngờ cảm thấy thuận mắt hơn nhiều.

 

Sau đó, Lâm Chấn An thầm khẳng định trong lòng:

 

“Chậc, hổ là con gái , đúng là văn hóa, ngay cả việc thực vật thể thải oxy cũng !”

 

Và cũng vì lời khen ngợi đó của Lâm Nhiễm, nửa chặng đường , Lâm Chấn An tự giác giảm tốc độ tiến về phía , để con gái thưởng thức đủ cảnh dọc đường.

 

Tốc độ tiến về phía chậm như rùa , trực tiếp khiến Lâm Đại Tráng ở bên cạnh kinh ngạc đến ngây , trừng to mắt với biểu cảm như thấy ma về phía Lâm Chấn An.???

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/em-ke-kieu-diem-cua-nu-chinh-trong-truyen-thap-nien/chuong-42.html.]

Đây vẫn là chú Chấn An luôn coi trọng hiệu suất và tốc độ !

 

Tốc độ thong dong như đang dạo là thế nào đây!

 

Đối mặt với sự kinh ngạc của Lâm Đại Tráng, Lâm Chấn An chỉ liếc một cái, giải thích.

 

cho dù ông giải thích, với tuổi tác của Lâm Đại Tráng cũng chắc chắn hiểu .

 

Tấm lòng cha , chỉ cha mới hiểu thôi.

 

Lâm Đại Tráng quả thực hiểu, nhưng cũng là đồ ngốc.

 

Thấy Lâm Chấn An vẫn ý định tăng tốc, khỏi cảm thấy lo lắng.

 

Cậu do dự, nhỏ giọng với Lâm Chấn An:

 

“Chú Chấn An, chúng tối qua đều về, bây giờ còn ở đây, tốc độ , một lát nữa về đến đại đội sợ là buổi chiều , Đội trưởng bọn họ chắc chắn sẽ lo lắng lắm nhỉ?"

 

Tay đ-ánh xe của Lâm Chấn An khựng , vẻ mặt thoải mái cũng cứng đờ theo.

 

Tiêu !

 

Sao ông quên mất chuyện !

 

Chỉ mải lo chú ý đến thứ của con gái, thế mà quên mất còn đưa thanh niên trí thức về nộp báo cáo cho Đội trưởng.

 

Tuy nhiên Lâm Chấn An dù cũng là từng trải, chỉ chột nửa giây liền nhanh ch.óng bình tĩnh .

 

“Không , bây giờ thời gian còn sớm, chúng về đến nơi buổi trưa là kịp."

 

Hơn nữa, đây lý do , ông và con gái đoàn tụ, cho nên mới dẫn đến việc ông về đại đội tối qua, cũng nhanh ch.óng xuất phát sáng sớm nay.

 

Hơn nữa chính cũng ngoài một nhiều như , Đội trưởng đối với ông yên tâm, sẽ suy nghĩ lung tung .

 

Mặc dù đến lúc đó về thể cùng lắm Đội trưởng giáo huấn hai câu, nhưng đây đều là chuyện gì lớn.

 

Nghĩ như , Lâm Chấn An cũng lo lắng nữa.

 

Lâm Đại Tráng ông như , nhất thời cảm thấy hình như điều cũng thật sự tính là chuyện gì, gãi gãi đầu, cũng gì nữa.

 

Chỉ là ngờ cứ tiếp tục như vài phút , hai bỗng nhiên thấy một chiếc xe Jeep quân đội màu xanh lá chạy tới.

 

Ban đầu Lâm Chấn An và Lâm Đại Tráng đều để tâm đến chiếc xe , chỉ là Lâm Đại Tráng đầu tiên thấy xe Jeep con đường , cảm thấy chút mới lạ thôi.

 

Cậu còn chỉ chiếc xe đó với vẻ mặt ngốc nghếch với Lâm Chấn An:

 

“Chú, ngờ vùng nhỏ bé của chúng cũng xe Jeep qua nhỉ!"

 

Lâm Chấn An hừ một tiếng nhạt nhẽo, liếc chiếc xe Jeep phía xa, liền thu hồi tầm mắt tiếp tục thong thả đ-ánh xe của .

 

Xe Jeep thì thế nào, tài xế đó cũng thể chở con gái ông dạo phố .

 

 

Loading...