Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên - Chương 523

Cập nhật lúc: 2026-04-25 10:15:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tần Vân Chi thực mấy thích ăn thịt cá, bởi vì cá do bình thường lúc nào cũng một mùi tanh, dù là bà ăn ở ít quán cơm quốc doanh, nhưng chung thì vẫn nếm vị tanh.”

 

món canh cá sủi bột đầy thịt cá , hề nếm chút mùi tanh nào.

 

Điều khiến Tần Vân Chi nghi ngờ liệu sắp vì món mà yêu luôn thịt cá .

 

Thực nãy Lâm Nhiễm nếm thử mùi vị , nhưng khẩu vị của cô chỉ đại diện cho cá nhân, lẽ còn cả “cái của " trong đó nữa, cho nên dù thế nào cũng để khác ngoài bản nếm thử mới .

 

Hiện tại thấy Tần Vân Chi thực sự hài lòng với món ăn như , cô liền yên tâm.

 

Vừa cô băm thịt cá buổi sáng cũng mệt , dù cũng nghĩ là cửa hàng chắc chắn sẽ giống mấy ngày chẳng khách hàng nào, Lâm Nhiễm liền xuống, ăn cơm cùng Tần Vân Chi.

 

Chỉ là cô ngờ tới, ngay khi cô ăn một miếng, ở cửa bỗng truyền đến một tiếng động.

 

“Cửa hàng hai vẫn mở chứ, bây giờ còn thể ăn cơm ?"

 

Lâm Nhiễm và Tần Vân Chi đều lập tức buông thìa về phía cửa, đó liền thấy một cụ ông năm sáu mươi tuổi, đang tò mò ngó nghiêng trong cửa hàng.

 

Lâm Nhiễm và Tần Vân Chi một cái, trong mắt đều lóe lên một thông tin, đó chính là——

 

Vị khách đầu tiên tới cửa !

 

Sau đó hai hai lời liền dậy chạy cửa, tủm tỉm với cụ ông:

 

“Mở ạ, cụ ơi, cụ ăn cơm ạ, mời cụ ạ."

 

Nhìn thấy khách , Tần Vân Chi còn hào hứng hơn cả Lâm Nhiễm, khi mời cụ ông , liền vội vàng kéo ghế cho ông .

 

Lâm Nhiễm ở bên cạnh chỉ thể ép lùi về .

 

Cụ ông thấy Tần Vân Chi nhiệt tình như , còn giật một phen, nhưng ngay đó liền bật .

 

“Hai đồng chí nữ các cô mở cửa hàng, mà vẫn thể sự nhiệt tình lớn như , đúng là tồi!"

 

“Ha ha, cũng kiếm bát cơm ăn, ai."

 

Tần Vân Chi cũng học câu , thổi phồng lên mà trông thật giống như thật, Lâm Nhiễm ở bên cạnh bà một cái, nếu tiền nhà họ Tần nhiều đến mức Tần Vân Chi cả đời cũng tiêu hết, suýt chút nữa cô tin .

 

May là cụ ông cũng là đến ăn cơm, cho nên khi Tần Vân Chi vài câu, liền trực tiếp hỏi quán các cô món gì.

 

Trước nơi thể ăn cơm chỉ quán cơm quốc doanh, cho nên thói quen gọi món của cũng đều là quán cung cấp món gì thì ăn món đó là chính, cụ già hỏi các cô món gì, cũng là do thói quen.

 

Lâm Nhiễm thực với tư cách là vị khách đầu tiên của quán, cô thể để cụ ông gọi món tùy ý, nhưng nghĩ nghĩ , hôm nay thực sự chuẩn nhiều nguyên liệu, cho nên cũng chỉ đành mở lời:

 

“Cụ ơi, hiện tại trong quán chỉ một món thôi, đó là canh cá sủi bột, cụ gọi một phần ạ?"

 

Canh cá sủi bột?

 

Thịt cá thì ông , canh sủi bột ông cũng từng .

 

Chỉ là cái món canh cá sủi bột , là cái gì?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/em-ke-kieu-diem-cua-nu-chinh-trong-truyen-thap-nien/chuong-523.html.]

Cụ già liền tỏ vẻ đầy ngạc nhiên.

 

Thấy , Tần Vân Chi đảo mắt, lập tức bê bát bà ăn dở đặt mặt cụ ông, giới thiệu với ông:

 

“Cụ ơi, chính là cái , đây là canh cá sủi bột chỉ quán chúng cháu mới , cụ xem, ngửi xem, chỉ cần cái mùi thôi đủ khiến chảy nước miếng , cháu với cụ nhé, ăn một miếng thôi còn kinh khủng hơn nhiều!"

 

Cụ ông như , cũng thực sự đói, món ăn của đối phương thực sự ngon đến thế, nước miếng đúng là tiết thật.

 

“Chỉ món thôi hả, , cho một phần?"

 

Lâm Nhiễm ngờ đơn hàng đầu tiên thành công dễ dàng như , kìm mà bật .

 

“Vâng, cụ đợi một lát ạ, cháu cho cụ ngay, vì là cá g-iết thịt tại chỗ nên thể cần chút thời gian, cụ lẽ đợi lâu một chút ạ."

 

May là cụ ông cũng vội vàng gấp gáp, liền phẩy tay:

 

“Không , cô cứ , chỉ cần vị ngon, thứ đều dễ ."

 

Có câu của ông, Lâm Nhiễm yên tâm.

 

Quán Vị Mê ngay từ đầu cô , định món tinh chứ lượng, cho nên mỗi một món ăn đều đến mức mỹ nhất, tự nhiên thời gian lẽ cách nào kiểm soát ngắn .

 

Cho nên cô sẽ điều với mỗi vị khách gọi món, chính là sợ đến lúc đó sẽ chê tốc độ lên món của cô chậm.

 

Rất nhanh, Lâm Nhiễm liền bếp bận rộn.

 

Còn phía đây, Tần Vân Chi liền đương nhiên tiếp nhận vai trò tiếp đãi khách hàng.

 

Chỉ là trong lòng nghĩ là tiếp đãi khách, để vị khách khó khăn lắm mới rời , mắt ngừng về phía bữa trưa mà chỉ mới ăn vài miếng.

 

Cụ ông bên cạnh thấy, lập tức vui vẻ.

 

“Hay là bà cứ ăn cơm , ăn xong chúng trò chuyện tiếp?"

 

Tần Vân Chi động lòng, nhưng vẫn kìm do dự :

 

“Thế lắm , đạo lý khách ở đây mà ăn cơm chứ..."

 

“Ở đây cũng chỉ một , già cũng nhu cầu gì, cho nên bà cứ ăn ."

 

Cụ ông càng bất lực.

 

Được , Tần Vân Chi coi như ông thuyết phục , nhưng để khiến khách cảm thấy nhàm chán, bà dứt khoát bê bát canh cá sủi bột đặt trực tiếp lên bàn của cụ ông, ăn trò chuyện với ông, cũng coi như là thể theo dõi bất cứ lúc nào.

 

Chỉ là bà ăn ngon lành, cụ ông vốn dĩ tính là quá đói, mà cũng kìm thấy thời gian trôi chậm.

 

Để dồn hết sự chú ý lên bát canh cá sủi bột nóng hổi đối diện của Tần Vân Chi, cụ ông chỉ đành chủ động khơi chuyện.

 

Ông tò mò hỏi Tần Vân Chi hai các cô nghĩ tới việc mở quán, hỏi các cô thế nào để vượt qua thứ để hộ kinh doanh cá thể mở quán đầu tiên con phố .

 

Tần Vân Chi chỉ coi những câu hỏi là sự tò mò bình thường ở độ tuổi của ông, liền giải thích vài câu, là các cô vì cải thiện cuộc sống, còn vì hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước các thứ.

 

 

Loading...