Ép Ta Bỏ Để Cưới Quý Nữ? Đoạt Lại Của Hồi Môn Ta Tái Giá - Chương 169: Ông Chính Là Khó Chịu Muốn Chết, Cũng Phải Nhịn Cho Tôi
Cập nhật lúc: 2026-01-29 19:40:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Thừa Nghiệp ánh mắt phức tạp Khương Ngọc, tuy rằng chấp nhận đứa con gái của trở thành thừa kế Sở Quốc Công Phủ, nhưng thật sự từ trong miệng Sở Quốc Công, Khương Ngọc sẽ là Sở Quốc Công đời tiếp theo, thế t.ử của sắp phế, trong lòng ông dâng lên bi ai và mất mát cực lớn.
Biết Khương Ngọc khi hạ giá trở về thư phòng Sở Quốc Công, ông liền ở chỗ đợi nàng. Kỳ thật ông cũng gì với Khương Ngọc, cũng nội tâm là một loại tâm tư gì. Hiện tại ngẫm , đại khái vẫn là cam lòng .
Làm Sở Quốc Công thế t.ử bốn mươi lăm năm, bốn mươi năm, đến cuối cùng phế, con gái của thế, Thượng Kinh thành sẽ ông như thế nào?
"Con đường sống vãn hồi." Giang Thừa Nghiệp Khương Ngọc : "Ta chính là tới xem con."
Khương Ngọc ông cam lòng, nhưng lúc tâm tình chuyện với ông, liền : "Vâng, con , cảm ơn phụ quan tâm. Con còn việc , thời gian chiêu đãi phụ ."
Nàng xong liền trong viện, Giang Thừa Nghiệp bóng lưng nàng, há miệng, cuối cùng cái gì cũng . Tất cả thành định cục, ông năng lực đổi, cũng đổi .
Bóng lưng Khương Ngọc biến mất, Giang Thừa Nghiệp đó thật lâu mới rời , bất tri bất giác đến viện của Lục Di Phương. Tiểu nha canh giữ bên ngoài, thấy là ông, hành lễ xong : "Thế t.ử gia, phu nhân đang bận."
Nghĩa là thời gian tiếp đãi ông, mặt Giang Thừa Nghiệp chút phẫn nộ. Ông hiện tại tới nơi , gần như mỗi đều là nha ngăn ở bên ngoài như , căn bản là gặp Lục Di Phương.
Hôm nay tâm tình ông kém, ngăn cản, ông để ý trực tiếp xông chính đường. Nha bà t.ử trong viện thấy đều xông lên, miệng những lời Thế t.ử gia ngài như phu nhân sẽ vui.
Giang Thừa Nghiệp đẩy các nàng , vén rèm , căn phòng vốn đang vui vẻ, lập tức yên tĩnh . Lục Di Phương trái ôm Khương Vân Khang và Khương Viện, nụ mặt dần dần biến mất.
Bất quá bà vẫn dậy hành lễ với Giang Thừa Nghiệp một cái: "Thế t.ử gia tới chuyện gì?"
Giang Thừa Nghiệp một bụng lửa giận, nhưng thấy Lục Di Phương nháy mắt tắt lửa. Ông với Lục Di Phương nhiều, ông lý do cũng thể phát hỏa với Lục Di Phương.
Cuối cùng ông : "Sắp sang năm mới , .... tới xem thể giúp gì ."
Lục Di Phương cúi đầu với Khương Viện và Khương Vân Khang vài câu, hai đứa nhỏ quy quy củ củ hành lễ với Giang Thừa Nghiệp, đó rời , nha bà t.ử cũng đều rời , trong phòng chỉ còn hai vợ chồng.
"Quốc Công gia với ông ?" Lục Di Phương thẳng vấn đề hỏi, thấy bộ dáng của Giang Thừa Nghiệp, bà liền Quốc Công gia chuyện phế ông cho ông .
Giang Thừa Nghiệp đến cái ghế bên cạnh xuống, cúi đầu trầm mặc một lát, giọng bi thương: "Ta bốn mươi lăm tuổi , bốn mươi năm Sở Quốc Công thế t.ử, đến cuối cùng phế....."
Lục Di Phương ông: "Có một lời còn cần ? Nếu Châu Nhi cảnh giác, phát hiện ông lừa mua thuyền vận chuyển muối lậu, ông ông hiện tại sẽ là kết quả gì? Sở Quốc Công Phủ chúng là kết quả gì?"
"Ta , đều ." Giang Thừa Nghiệp : " chính là trong lòng khó chịu."
Lục Di Phương câu , lạnh một tiếng : "Ông khó chịu? Sự khó chịu của ông so với đau khổ chúng từng trải qua, tính là cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ep-ta-bo-de-cuoi-quy-nu-doat-lai-cua-hoi-mon-ta-tai-gia/chuong-169-ong-chinh-la-kho-chiu-muon-chet-cung-phai-nhin-cho-toi.html.]
Giang Thừa Nghiệp ngẩng đầu bà, thấy Lục Di Phương vẻ mặt băng lãnh, liền bà : "Năm đó ông lăn lộn thanh lâu, từng tiểu từng tiểu nâng về nhà, gần như trở thành trò của Thượng Kinh thành, ông lúc khó chịu khó chịu?
Lúc sinh sản, ông ầm ĩ đưa bà đỡ của cho ái của ông, ông trong lòng khó chịu khó chịu? Biết con trai từ ngày sinh đ.á.n.h tráo, ông là khó chịu như thế nào?
Con trai từ đích t.ử biến thành thứ t.ử còn hạ độc, mỗi ngày bệnh tật t.r.a t.ấ.n, ông nó là khó chịu như thế nào?"
Nói đến cuối cùng Lục Di Phương thành tiếng, mặt Giang Thừa Nghiệp mang theo hối hận, tay chân luống cuống dậy qua lau nước mắt cho bà, Lục Di Phương giơ tay ngăn cản, ông :
"Giang Thừa Nghiệp, ông loại đến chảy mủ, ông chỉ là ngu xuẩn dễ dàng lừa gạt, cho nên Quốc Công gia giữ cho ông một mạng. Châu Nhi một nữ t.ử nhập triều quan sẽ gian nan bao nhiêu, ông kẻ ngốc ông nên rõ ràng. Chúng đối với ông yêu cầu gì khác, chỉ yêu cầu ông đừng gây chuyện, đừng cản trở, ?"
"Ta... ," Giang Thừa Nghiệp chán nản, ông : "Ta ý oán trách, chính là...."
"Ông chính là khó chịu c.h.ế.t, cũng nhịn cho ." Lục Di Phương lau nước mắt : "Ông ."
Giang Thừa Nghiệp đó trầm mặc một lát, một câu bà chú ý thể, xoay ngoài. Ra khỏi cửa, một trận gió lạnh vặn thổi mặt ông, ông rùng một cái, đầu thoáng qua rèm cửa buông xuống, mím môi về viện của .
Vừa viện, trường tùy của ông chạy chậm tới : "Thế t.ử gia, Quốc Công gia đưa tới một quyển kinh Phật, để... để ngài chép đấy."
Giang Thừa Nghiệp thư phòng của xuống, kinh Phật mắt, nhớ tới lời Lục Di Phương , ông cầm b.út .
Ông cho dù cam lòng, phẫn nộ nữa thì ích lợi gì? Sự tình là do chính ông tạo thành, ông lý do kháng tranh, ông cũng kháng tranh . May mắn là mạng của ông còn, còn thể tiếp tục cuộc sống cẩm y ngọc thực.
Cứ như , ông ở trong lòng với chính như .
.........
Tấn Dương Hầu quả nhiên là một cha , năm ngày liền đưa chứng cứ Thang Bá Dương tham dự Khang Vương tham ô quân nhu, mưu nghịch, đến bàn của Hoàng thượng.
Hoàng thượng cẩn thận từng hạng tội chứng của Thang Bá Dương, nhưng một điều nào hiển thị là Thang Bá Dương cổ hoặc Khang Vương. Nói cách khác, Khang Vương là chủ phạm Thang Bá Dương là tòng phạm, con trai của ông là thật sự đang mưu đồ bức cung.
Sắc mặt Hoàng thượng mây đen giăng kín, Tấn Dương Hầu cúi đầu ở Ngự Thư Phòng, thở mạnh cũng dám. Ông Hoàng thượng chứng cứ Thang Bá Dương là chủ mưu, nhưng ông tra Thang Bá Dương đến tận gốc rễ, cũng tìm chứng cứ Hoàng thượng . Ông cũng thể ngụy tạo chứng cứ .
Hoàng đế đương triều là hôn quân, chuyện thể giận cá c.h.é.m thớt đại thần. Ông đè xuống phẫn nộ trong nội tâm, để Tấn Dương Hầu xuống : "Trẫm đứa con của khanh đó cũng là đứa lời?"
Tấn Dương Hầu câu , nặng nề thở dài một tiếng, : "Trêu mèo chọc ch.ó, ăn uống vui chơi gì nó , thần đều sắp đau đầu c.h.ế.t . Thần thường xuyên nghĩ, thần và phu nhân thần cũng coi như trách nhiệm đảm đương, bao giờ chuyện xằng bậy, sinh một đứa con trai như ?"
Lời kỹ xảo, và phu nhân đều xằng bậy, sinh đứa con trai xằng bậy, rõ con cái ở cha . Khang Vương mưu nghịch, cũng của Hoàng thượng ngài.