Ép Ta Bỏ Để Cưới Quý Nữ? Đoạt Lại Của Hồi Môn Ta Tái Giá - Chương 382: Chỉ Mang Đến Tai Họa Ngập Đầu Cho Nhan Gia

Cập nhật lúc: 2026-01-29 19:46:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhan Thái Sư đứa cháu gái lãng quên nhiều năm mắt, mày mắt thanh tú như một bức tranh thủy mặc nhạt, nhưng trong đôi mắt toát lên vẻ kiên nghị và trí tuệ. Ông khỏi thở dài trong lòng.

 

Cho dù Đại Càn triều từng xuất hiện Nữ Hoàng, nhưng Nhan Thái Sư đối với nữ t.ử cũng là coi nhẹ, luôn cho rằng họ chỉ là phụ thuộc của nam t.ử. Thiên hạ mấy nữ t.ử như Cao Tổ?

 

sự xuất hiện ngang trời của Khương Ngọc, đó đứa cháu gái của ông việc ở Thiên Công Ty, khiến ông thể đổi suy nghĩ đây.

 

Thiên Công Ty là nơi nào, ông tuy hiểu rõ lắm, nhưng mức độ coi trọng của Hoàng thượng và Sở Quốc Công, thì đơn giản như vẻ bề ngoài.

 

Trước đây ông từng thăm dò tình hình Thiên Công Ty từ đứa cháu gái , nhưng đều nàng để dấu vết mà lấp l.i.ế.m cho qua. Điều càng chứng minh tầm quan trọng của Thiên Công Ty.

 

Mà bây giờ đứa cháu gái giao hảo với Sở Quốc Công, còn sắp đính hôn với trưởng tôn của Ngụy Quốc Công, đừng Nhan Phượng Hy, ngay cả đích trưởng tôn của ông, tương lai chắc phát triển bằng đứa cháu gái .

 

Nội tâm Nhan Thái Sư phức tạp thôi, nhưng mặt lộ chút nào. Ông Nhan Phượng Cúc : "Ngụy Quốc Công cũng từng thăm dò về tình hình của con, trong lời đối với con tán thưởng."

 

Ông ha ha hai tiếng, : "Hôm nay cũng hồi âm cho Ngụy Quốc Công, đồng ý mối hôn sự ."

 

Nhan Phượng Cúc tự nhiên sẽ tiện nghi còn khoe mẽ, lập tức dậy hành lễ với Nhan Thái Sư, "Đa tạ tổ phụ."

 

"Ha ha ha, cần đa lễ như ." Nhan Thái Sư ha ha xua tay để Nhan Phượng Cúc xuống. Ông hài lòng với thái độ của Nhan Phượng Cúc, cũng tán thưởng sự thức thời của nàng.

 

Nhan Phượng Cúc tuy đây lãng quên, nhưng Nhan gia hậu thuẫn cho nàng, con đường tương lai của nàng sẽ dễ hơn nhiều. Cho nên, thông minh sẽ vì sự lãng quên đây mà thù hận gia tộc, sẽ đắc thế mà ngông cuồng mặt nhà.

 

Hiển nhiên Nhan Phượng Cúc là một thông minh.

 

"Ngụy Quốc Công Phủ địa vị hiển hách, bọn họ tuy để ý phận của con, nhưng mà....."

 

"Lão thái gia."

 

Bên ngoài truyền đến tiếng của quản gia, cắt ngang lời Nhan Thái Sư. Mày ông nhíu , cho quản gia . theo còn Nhan đại phu nhân và Nhan Phượng Hy. Mày Nhan Thái Sư nhíu c.h.ặ.t hơn, nhưng cũng gì, xua tay cho quản gia lui .

 

Nhan đại phu nhân và Nhan Phượng Hy thấy Nhan Phượng Cúc cũng ở đó, biểu cảm mặt hai cứng đờ trong chốc lát, đó hành lễ với Nhan Thái Sư.

 

"Các ngươi lúc qua đây, việc gì?" Nhan Thư Dương mặt mang theo vẻ bất mãn, ông bây giờ đối với cặp con càng ngày càng chán ghét.

 

Nhan đại phu nhân và Nhan Phượng Hy tự nhiên sự kiên nhẫn của ông , trong lòng hận chịu , nhưng mặt cách nào biểu hiện .

 

"Phụ , phu quân," Nhan đại phu nhân thu thần sắc, giọng đè xuống ôn hòa, "Chuyện đây ghi tên Phượng Cúc danh nghĩa của con, con ngẫm nghĩ thấy quả thực . Phượng Cúc ở Thiên Công Ty tiền đồ như , ghi danh nghĩa con đối ngoại cũng là chuyện thể diện, đối với gia tộc càng là chuyện .

 

Chỉ là... Hy nhi rốt cuộc là con ruột của con, hiện giờ trong nhà thêm một tỷ tiền đồ như , bên ngoài khó tránh khỏi chút lời tiếng , cũng giữ gìn thể diện cho nó. Hôn sự của nó cũng nên để tâm một chút, trong nhà còn mưu tính nhiều cho nó mới ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ep-ta-bo-de-cuoi-quy-nu-doat-lai-cua-hoi-mon-ta-tai-gia/chuong-382-chi-mang-den-tai-hoa-ngap-dau-cho-nhan-gia.html.]

 

Nhan Thư Dương liền gì, định mở miệng quở trách, liền Nhan Thái Sư : "Ngươi lý, phu quân của Phượng Hy chúng tự sẽ chọn lựa kỹ càng cho nó."

 

"Đa tạ phụ ." Nhan đại phu nhân phúc một lễ, mặt chút khó xử : "Chỉ là... Ngụy Quốc Công Phủ là môn đỉnh cao ở Thượng Kinh thành, thể áp bọn họ một đầu, khắp cả kinh thành cũng chỉ Hoàng gia."

 

Nhan đại phu nhân rũ mi mắt, ngón tay xoắn khăn tay, trong giọng mang theo vài phần thăm dò cẩn thận từng li từng tí, "Con dâu tuy ngu dốt, cũng Nhan gia chúng nên tham gia cuộc tranh đấu giữa các hoàng t.ử. Duệ Thân Vương là ruột của Hoàng thượng, xưa nay can dự chuyện triều chính, tính tình cũng ôn hòa khoan hậu, nếu thể kết với phủ chúng , đối với Hy nhi mà là phúc khí to lớn, đối với gia tộc cũng là chuyện an ..."

 

xong lời , trong phòng một mảnh yên tĩnh. Nhan Thái Sư rũ mí mắt, ở đó nhúc nhích, tất cả đều đang đợi câu trả lời của ông.

 

Mà Nhan Phượng Cúc một bên rũ mắt vuốt ve đầu ngón tay , trong lòng trào phúng Nhan đại phu nhân và Nhan Phượng Hy si tâm vọng tưởng. Duệ Thân Vương tuy tham gia triều chính, nhưng bình thường, Nhan Phượng Hy nếu mặt ngài , chừng lập tức sẽ thấu.

 

Hơn nữa, nàng luôn cảm thấy bầu khí giữa Duệ Thân Vương và Sở Quốc Công chút bình thường. Nếu thật sự như nàng nghĩ, Nhan Phượng Hy càng một tia cơ hội.

 

"Trước đây tin đồn, Duệ Thân Vương mặt Hoàng thượng và Thái hậu, hiện tại thành ." Giọng già nua của Nhan Thái Sư mang theo chút áp bức, "Tuổi của Phượng Hy nếu cứ đợi mãi, sẽ lỡ dở. Chuyện đừng nhắc nữa."

 

Nhan đại phu nhân mở miệng tranh thủ thêm, nhưng lời của bà còn khỏi miệng, Nhan Phượng Hy bịch một tiếng quỳ xuống mặt Nhan Thái Sư, : "Cháu gái đối với Duệ Thân Vương tâm ý lâu, cho dù trắc phi cũng cam nguyện."

 

"Hồ đồ!"

 

Nhan Thái Sư mạnh mẽ đập bàn một cái, chấn động đến mức chén bàn cũng rung lên, trong đôi mắt đục ngầu của ông b.ắ.n lửa giận: "Ngươi coi là ai? Đích nữ trưởng phòng Nhan gia, kim tôn ngọc quý nuôi dưỡng, lời hồ đồ cho ! Ngươi cần mặt mũi, thanh danh trăm năm của Nhan gia còn cần ?"

 

Ông thở hổn hển, chỉ Nhan Phượng Hy đang quỳ mặt đất, giọng vì tức giận mà run rẩy, "Trắc phi là phận gì? Đó là dập đầu thỉnh an chính phi, sắc mặt mà sống! Ngươi để khắp kinh thành chê Nhan gia chúng thế nào? Nói đích nữ chúng dạy dỗ , là loại liêm sỉ, tự cam chịu hạ tiện như ?"

 

" Duệ Thân Vương phận tôn quý a..."

 

Nhan Phượng Hy phục mặt đất, bả vai run lên từng hồi, trong tiếng nức nở mang theo sự biện giải phục, "Có thể hầu hạ bên cạnh ngài , dù chỉ là một trắc phi, cũng thể diện hơn nhiều so với gả cho những huân quý tầm thường , gì mất mặt?

 

Hơn nữa, nếu cháu thể Duệ Thân Vương để mắt, vững gót chân trong Thân Vương phủ. Với sự coi trọng của Hoàng thượng và Thái hậu đối với Duệ Thân Vương, chẳng là thêm trợ lực cho Nhan gia chúng ? Tổ phụ hãy thành cho cháu gái ..."

 

"Ngươi câm miệng." Nhan Thái Sư tức đến mức giọng cũng run rẩy, đây chính là cháu gái ông dốc lòng dạy dỗ.

 

Nhan Phượng Hy dám nữa, chỉ quỳ mặt đất hu hu . Nhan Thái Sư đôi mắt u thâm nàng , "Ngươi... ngươi đúng là mỡ heo mờ tâm trí! Từ khi ngươi sinh , ngươi là đích trưởng nữ trưởng phòng Nhan gia, b.út mực giấy nghiên trong phủ, danh sư dạy dỗ, cái nào ưu tiên cho ngươi ?

 

Bao nhiêu tài nguyên dồn lên ngươi, mong ngươi thể trở thành nhân vật thể diện, rạng danh gia tộc, nhưng ngươi thì ? Trong mắt chỉ thấy chút vinh hoa hư vô mờ mịt , trong lòng là tư d.ụ.c của bản !"

 

Ông hít sâu một , trong giọng tràn đầy thất vọng và đau đớn: "Tâm tính ngu dốt thì cũng thôi , ngay cả chút nặng nhẹ cũng phân biệt ! Hành sự chỉ lo bản sướng khoái, tàn nhẫn lên nửa phần kiêng kỵ, tính tình như , thật sự gả Duệ Thân Vương phủ, quá ba tháng sẽ gây tai họa tày đình!

 

Ngươi tưởng dựa chút thủ đoạn vặt vãnh của ngươi, thể mang lợi ích gì cho gia tộc? Đến cuối cùng, chỉ mang đến tai họa ngập đầu cho Nhan gia!"

 

 

Loading...