Ép Ta Bỏ Để Cưới Quý Nữ? Đoạt Lại Của Hồi Môn Ta Tái Giá - Chương 409: Thà Giết Nhầm Một Ngàn Không Bỏ Sót Một Người

Cập nhật lúc: 2026-01-29 19:47:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng đế hỏi đến Mã Minh Khiêm và Sở Quốc Công ân oán gì, An Vương cũng , điều ngài đoán Duệ Thân Vương hẳn là . Dù hôm qua đầu tiên chạy tới hiện trường ám sát, khả năng Khương Ngọc trao đổi với .

 

ngài cũng thể biểu hiện , ánh mắt ngài cũng liếc về phía Duệ Thân Vương một cái, : "Nhi thần ."

 

Hoàng đế nhíu mày, ngài hài lòng với câu trả lời của An Vương, nhưng cũng gì. Ngài hiện tại càng ngày càng ý thức , trong những đứa con trai , đứa con trai ngài từng từ bỏ , coi như là khá ưu tú.

 

Ngay lúc tiểu thái giám báo, "Khởi bẩm Hoàng thượng, Sở Quốc Công cầu kiến."

 

Hoàng đế đang định gặp nàng, xong lập tức : "Cho nàng ."

 

Sau đó Khương Ngọc cất bước , cung cung kính kính hành lễ với Hoàng đế, Hoàng đế cho nàng miễn lễ. Nhìn thấy băng gạc quấn đầu nàng, hỏi: "Khương ái khanh đáng ngại ?"

 

Khương Ngọc lập tức chắp tay : "Khởi bẩm Hoàng thượng, thần đáng ngại, vết thương ngoài da mà thôi."

 

Hoàng đế phất tay cho nàng xuống, miệng : "Lát nữa để thái y xem cho ngươi, mang chút t.h.u.ố.c trị sẹo thượng hạng về."

 

"Tạ Hoàng thượng." Khương Ngọc hành lễ, Hoàng đế tùy ý phất tay, nàng hỏi: "Khương ái khanh và Mã Minh Khiêm thù oán?"

 

"Cũng ." Khương Ngọc từ trong tay áo lấy tấu chương, hai tay dâng lên, "Mã Minh Khiêm là con ruột Thừa Tướng."

 

Hoàng đế vẻ mặt khiếp sợ, ngẩn một lúc mới cúi đầu xem tấu chương Khương Ngọc dâng lên, bên rõ ràng rành mạch, thế nào tra Mã Minh Khiêm là con trai Thừa Tướng, cùng với chứng cứ Mã Minh Khiêm ám sát nàng .

 

"Bộp!" Hoàng đế xem xong ném tấu chương lên bàn, mặt cũng treo đầy phẫn nộ, "Mã Minh Khiêm tối qua c.h.ế.t trong đại lao, cũng là ông ?"

 

Cái "ông " tự nhiên là chỉ Thừa Tướng.

 

Khương Ngọc trầm mặc, chuyện chứng cứ nàng tự nhiên sẽ . cho dù , Hoàng đế cũng nghi ngờ Thừa Tướng ?

 

"Bên phía Lĩnh Nam tin tức ?" Hoàng đế hỏi An Vương, ngài còn kiên nhẫn.

 

Từ câu An Vương liền , Hoàng thượng đối với việc nhổ bỏ Lĩnh Nam Vương thể chờ đợi nữa, thật ngài cũng . Tính toán thời gian một chút, ngài : "Chưa , Ninh Vân Xuyên và Thẩm Nham Châu hẳn là ngày mai đến Lĩnh Nam."

 

Thừa Ân Hầu thế t.ử tên là Thẩm Nham Châu.

 

Hoàng đế xong nhíu mày trầm tư trong chốc lát : "Như Thừa Ân Hầu thể chuẩn tiễu phỉ ."

 

Theo kế hoạch đó của bọn họ, Thừa Ân Hầu khi tiễu phỉ sẽ dùng đến gói t.h.u.ố.c nổ và thủ đạn, mục đích chính là tiến hành uy h.i.ế.p đối với Lĩnh Nam Vương. Sở dĩ như , mà giấu kỹ hỏa khí, đợi đến khi Lĩnh Nam Vương tạo phản, xuất kỳ bất ý đ.á.n.h cho trở tay kịp.

 

Là bởi vì sợ Lĩnh Nam Vương trong tình huống kiêng kỵ phát động chiến tranh, như bao nhiêu bách tính, sẽ c.h.ế.t trong chiến hỏa. Để Lĩnh Nam Vương uy lực của hỏa khí, sẽ nhiều kiêng kỵ hơn, sẽ dễ dàng phát động chiến tranh. Do đó bọn họ cũng sẽ nhiều thời gian hơn, dọn dẹp sạch sẽ Thượng Kinh thành .

 

"Khẩn trương tra tội chứng của Bồ Đồng Hòa." Hoàng đế Khương Ngọc : "Cũng cần tra tất cả tội chứng của , chỉ cần một điều là ."

 

Trong mắt Hoàng đế mang theo tàn nhẫn, thật đến bây giờ ngài cũng tin tưởng, Bồ Đồng Hòa là của Lĩnh Nam Vương, nhưng ngài còn tin tưởng vị thần t.ử tin tưởng nhiều năm nữa. Thậm chí giờ phút ngài suy nghĩ thà g.i.ế.c nhầm một ngàn bỏ sót một .

 

"Vâng." Khương Ngọc dậy chắp tay .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ep-ta-bo-de-cuoi-quy-nu-doat-lai-cua-hoi-mon-ta-tai-gia/chuong-409-tha-giet-nham-mot-ngan-khong-bo-sot-mot-nguoi.html.]

Triệu Phúc Toàn một bên, thấy cuộc chuyện của bọn họ tạm dừng, liền báo cáo với Hoàng đế: "Khởi bẩm Hoàng thượng, thái y xem vết thương cho Sở Quốc Công, đang đợi ở bên ngoài ạ."

 

Hoàng đế băng gạc trán Khương Ngọc, trong lòng nữa khẳng định quyết định lúc để nàng tiến triều đường của . Nhìn khắp cả triều đường, mấy thể lâm nguy loạn như nàng?

 

"Cho ." Hoàng đế thu hồi ánh mắt tán thưởng rơi Khương Ngọc, trong lòng nghĩ đợi chuyện mắt qua , thăng cho Khương Ngọc chức vị gì thì thích hợp.

 

Thăng quá nhanh, khó tránh khỏi rước lấy triều thần dị nghị. Những lão thần chịu đựng mấy chục năm triều đường , nhất định sẽ ngài thiên vị mới, đề bạt quá gấp, ngược dễ khiến nàng trở thành mục tiêu công kích, nửa bước khó trong quan trường.

 

Lúc thái y , hành lễ với Hoàng đế và Khương Ngọc bọn họ xong, liền đến bên cạnh Khương Ngọc kiểm tra cho nàng, "Mời Sở Quốc Công tháo ô sa xuống."

 

Khương Ngọc gật đầu, giơ tay tháo mũ ô sa đầu xuống, lớp băng gạc trắng vốn quấn quanh vết thương, thấm mảng m.á.u đỏ sẫm lớn, sự tôn lên của mái tóc đen nhánh, vệt đỏ đặc biệt ch.ói mắt.

 

Hoàng đế, Duệ Thân Vương, An Vương thấy xong đều khỏi nhíu mày, bọn họ thấy Khương Ngọc hành động năng khác gì ngày thường, đều tưởng vết thương nghiêm trọng lắm. Bây giờ thấy vết m.á.u thấm , ba đều khỏi nhíu c.h.ặ.t mày.

 

Vừa Khương Ngọc nghị sự trật tự rõ ràng, thần sắc như thường, ai thể ngờ vết thương là quang cảnh như . Bọn họ khỏi nữa tán thán định lực và sự kiên cường của Khương Ngọc. Đừng nàng là một nữ t.ử, cho dù là nam t.ử bình thường cũng cách nào như .

 

Khương Ngọc ngược cảm thấy gì, kiếp vì tra án, mang bệnh việc là chuyện thường. Hơn nữa, chỉ nàng như , đồng nghiệp trong tổ của bọn họ cũng giống thế.

 

Nàng đó, để thái y cởi băng gạc, kiểm tra vết thương. Sau đó thái y bôi t.h.u.ố.c cho nàng, : "Tuy là vết thương ngoài da, nhưng Sở Quốc Công cũng chú ý nghỉ ngơi. Nếu nghỉ ngơi đủ, vết thương khó lành. Còn cần tĩnh tâm tĩnh dưỡng vài ngày, chớ lao tâm phí thần quá độ nữa."

 

Thái y từ hòm t.h.u.ố.c lấy một cái bình sứ nhỏ, "Đây là t.h.u.ố.c trị sẹo, đợi khi vết thương lành thì bắt đầu bôi, sẽ để sẹo."

 

"Đa tạ." Khương Ngọc nhận lấy bình sứ lời cảm tạ với thái y. Thái y với Hoàng đế tình hình của Khương Ngọc, đó rời .

 

Hoàng đế nhíu mày Khương Ngọc, "Hay là Khương ái khanh nghỉ ngơi vài ngày."

 

"Tạ Bệ hạ quan tâm." Khương Ngọc khom , giọng điệu trầm như thường, "Vết thương của thần xử lý thỏa đáng, tạm thời đáng ngại, ảnh hưởng xử lý công việc. Trước mắt đang là lúc quan trọng, thần nếu lúc nghỉ ngơi, ngược tâm khó an. Còn xin Bệ hạ cho phép thần trực ban như thường."

 

Hoàng đế nhíu mày trầm mặc trong chốc lát, "Được, nhưng cũng đừng quá lao lực."

 

"Vâng."

 

.......

 

Sự tình thương nghị xong, Khương Ngọc và Duệ Thân Vương, An Vương cùng khỏi Ngự Thư Phòng. Mà ban thưởng của Hoàng đế, cũng nườm nượp đưa đến Sở Quốc Công Phủ.

 

Gần đến giờ Ngọ, ánh nắng chút gay gắt, ba song hành ngoài cung, một đường trầm mặc khiến bầu khí chút hổ. Đến ngoài cửa cung, Khương Ngọc hành lễ cáo từ với An Vương và Duệ Thân Vương, đó bất kỳ do dự nào lên kiệu rời .

 

Mọi đều là thông minh, một việc cần trong lòng đều rõ. Khương Ngọc lãng phí quá nhiều thời gian để rối rắm trong chuyện tình cảm. Bất luận kiếp kiếp , nàng đều cho rằng chỉ sự nghiệp mới là cái gốc an lập mệnh của phụ nữ, là hòn đá tảng để phụ nữ đạt sự tôn trọng và địa vị xã hội.

 

Mà tình yêu cho dù đến , cũng chẳng qua là một điểm tô vẽ cho cuộc đời. Cho nên nàng sẽ đặt quá nhiều tâm tư chuyện , cái gì mà tình tay ba.

 

Về phần An Vương và Duệ Thân Vương vì nàng mà nảy sinh mâu thuẫn, thậm chí đ.á.n.h to ? Chuyện xảy nàng sẽ nghĩ. Chuyện nếu xảy , nàng kiên định về phía Duệ Thân Vương, những chuyện còn , để Duệ Thân Vương tự giải quyết .

 

Bọn họ chú cháu từ nhỏ cùng lớn lên, tự phương pháp giải quyết vấn đề của riêng bọn họ.

 

 

Loading...