ÉP TÚ TÀI NGHÈO Ở RỂ, NÀO NGỜ LẠI LÀ HOÀNG TỬ - 1
Cập nhật lúc: 2026-04-21 23:18:57
Lượt xem: 301
Thuở niên thiếu kiêu căng, thấy sắc liền nổi tà tâm, ép Vệ Giác khi vẫn còn là tú tài nghèo ở rể, ngày ngày rót lời tai .
“Gặp là phúc phần của ngươi, nếu ngươi vẫn còn ở trong căn nhà tranh rách nát , lấy tiền mà sách thi cử?”
“Người khác đều coi trọng ngươi, chỉ bỏ tiền ủng hộ ngươi.”
“Đợi ngươi quan lớn, sẽ nữ nhân lưng ngươi.”
“Phú quý chớ quên , ngươi ngàn vạn đừng phụ lòng tin của đấy.”
Về đỗ đạt, quả nhiên đón kinh, đối với gì nấy.
Ta còn kịp đắc ý vì đặt đúng tiền đồ, mắt hiện từng hàng chữ.
“Bà vợ còn đang ngốc nghếch vui vẻ kìa, vẫn bước thời khắc đếm ngược rời sân .”
“Nam chính nhịn nàng lâu lắm , chẳng mấy chốc sẽ thanh toán thôi, hừ.”
“Ngày nào cũng tìm đường c.h.ế.t, còn vênh váo sai khiến nam chính.”
“Không nếu nàng phận thật của nam chính thì sẽ biểu cảm gì đây.”
“Bắt hoàng t.ử ở rể, cả Cửu tộc cùng xóa sạch thì thẳng !”
Cửu tộc cùng xóa sạch?
Ánh mắt dừng những dòng chữ bỗng nhiên xuất hiện mắt, thể cứng đờ, đầu Vệ Giác đang lau tóc cho .
Dưới ánh nến, dung mạo tuấn tú nghiêm túc, ánh mắt chăm chú, động tác lau tóc tay dịu dàng vô cùng.
Hoàng t.ử?
Chàng?
Những hàng chữ mắt vẫn tiếp tục cuồn cuộn hiện .
“Nam chính bận tối mắt tối mũi cả ngày , về nhà còn nàng sai lau tóc, cạn lời.”
“Nếu sai khiến nam chính thì phô cảm giác ưu việt của một kẻ phất lên nhờ tiền?”
“Chỉ bằng những chuyện nàng từng với nam chính ở trấn Thanh Vân, kết cục giam lỏng trong thâm cung còn thấy là quá nhẹ cho nàng .”
“Bây giờ nam chính chỉ là lười xử lý nàng thôi, đợi đến khi gặp bé cưng nữ chính thì cũng là lúc bắt nàng dọn chỗ.”
“Có mấy nhà dám tác oai tác quái đến thế?”
“Về trong nhà lưu đày cũng là tự chuốc lấy.”
Bị giam trong thâm cung, nhà lưu đày…
Ta vội vàng dậy, giật mái tóc dài khỏi tay Vệ Giác.
“Để tự .”
Thần sắc Vệ Giác khựng .
“Làm đau nàng ?”
Ta lắc đầu, gật đầu.
“Vậy để nhẹ tay hơn…”
Ta lùi một bước.
“Trời cũng còn sớm nữa, bận suốt một ngày , vẫn nên nghỉ sớm thôi.”
“Gọi hạ nhân là .”
Vệ Giác liền khẽ cau mày.
“Không nàng bọn họ vụng về, lúc nào cũng đau nàng ?”
Ta thoáng chốc lúng túng, nhớ quả thật chuyện .
Từ khi thành bốn năm , vì bản tính tùy hứng, vẫn thường sai Vệ Giác lau tóc cho .
Đến kinh thành , thói quen cũng từng đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ep-tu-tai-ngheo-o-re-nao-ngo-lai-la-hoang-tu/1.html.]
Ta còn hưởng thụ một cách yên tâm thoải mái.
Vệ Giác nay tuy đỗ đạt, nhưng ở cạnh bao năm, vẫn đối với gì nấy.
Ta còn đang đắc ý với ánh mắt của , thì những dòng chữ bỗng nhiên xuất hiện cho một đòn đau điếng.
Tương truyền đời thể thấy thiên thư, tiên nhân chỉ lối, từ đó đổi vận mệnh.
Ta cũng coi như là kẻ may mắn, thể sớm thấy kết cục tương lai của bản .
Thì đang sống trong một quyển thoại bản, Vệ Giác là nam chính, còn chỉ là một nữ phụ mà thôi.
Thì Vệ Giác vẫn luôn tự thấy sỉ nhục, thêm phận tầm thường, sẽ tính sổ với , hiện giờ chẳng qua chỉ đang nhẫn nhịn chịu đựng.
Nhìn gương mặt tuấn tú của Vệ Giác, lòng dần lạnh .
Chàng thể tàn nhẫn đến thế.
Tuy ban đầu đúng là ý , ép ở rể, nhưng mấy năm thành , tự nhận đối với tệ.
Áo gấm cơm ngon mà nuôi, cho tiếp tục sách thi cử, lời ý cũng ít.
Chỉ là sinh tùy hứng, tính tình kém, luôn sai cái cái cho .
Ta cứ tưởng đó là thú vui của phu thê, nào ngờ coi đó là một sự sỉ nhục.
Ta chút thất hồn lạc phách mà :
“Trước là tùy hứng hiểu chuyện, giờ quan , hẳn là bận, cần phiền đến nữa.”
Vệ Giác chằm chằm hồi lâu, mím môi.
“Tùy nàng.”
Chàng lên giường, còn gọi lau tóc.
Đến lúc tóc hong khô, đầu óc rối như tơ vò, chỉ ngủ.
Vệ Giác sớm lên giường, nhưng vẫn ngủ, tủ đầu giường đặt một hũ sứ tinh xảo.
Lúc mới nhớ , mỗi khi tắm xong, Vệ Giác đều bôi cao dưỡng da cho .
Lúc đang lật sách xem, nhưng sắc mặt trầm xuống, rõ ràng vẻ vui.
Có lẽ là vì chờ mà vui.
“Chàng nghỉ sớm , tự bôi là .”
Vệ Giác ném sách sang một bên, ngẩng đầu .
“Sau lưng nàng bôi tới ?”
Đương nhiên là tới.
Chớp mắt một cái, Vệ Giác nắm lấy cổ tay , hai lời liền ấn xuống giường.
Y phục khi tắm vốn mặc lỏng lẻo, cởi liền bung mở.
Bàn tay lớn của dính lớp cao trắng ngà, nhẹ nhàng lướt lưng .
Toàn tê tê dại dại, sấp giường, mặt đỏ bừng, khẽ c.ắ.n môi .
“X… xong ?”
Vệ Giác trả lời câu hỏi của , chỉ cúi sát bên tai, thấp giọng :
“… Chỗ đó nàng bôi tới , mở .”
Ta lời theo.
Ngay giây tiếp theo, tiến .
Đêm nay Vệ Giác thật hung dữ.
Đó là ý nghĩ cuối cùng khi chìm giấc ngủ.
Vệ Giác là do cưỡng cầu mà .
Khi là con gái nhà phú thương trong trấn, còn là một thầy đồ.