Nghe mười bốn tuổi thi đỗ tú tài, danh thiên tài, nhưng về nhiều thi mãi đỗ, khiến ít tiếc cho một đời sớm nở ch.óng tàn.
Chàng mở lớp dạy học trong trấn để mưu sinh, khai tâm cho bọn trẻ, học phí thu nhiều, danh tiếng cũng tệ.
Vốn dĩ giữa và chẳng gì giao tiếp.
Toàn là nhờ mối hôn ước từ nhỏ và cũng là thanh mai trúc mã của , Giang Duật, đang học ở lớp của Vệ Giác.
Giang Duật thích võ, một lòng tòng quân, nhưng cha nhất quyết bắt sách thi cử, nên Giang Duật liền trốn sang nhà cữu cữu, tập võ luyện công.
Năm mười lăm tuổi, cha hạ quyết tâm bắt về, áp thẳng tới lớp học của Vệ Giác.
Ta và Giang Duật là do phụ mẫu định đoạt, nhưng từ khi trở về từ nhà cữu cữu, liền bắt đầu khắp nơi bới móc , đem so với biểu của , chê đủ dịu dàng rộng lượng, còn từ hôn với .
Ta là từ nhỏ quen tùy hứng, chịu nổi khác nặng dù chỉ nửa câu.
Giang Duật cưới, thì càng cưới.
Bởi thường xuyên tìm gây phiền toái, còn Giang Duật cũng đối chọi với từng li từng tí.
Mỗi gặp mặt, thường là ngươi một câu một câu, cãi vã đến long trời lở đất.
Cho đến khi để ý đến Vệ Giác.
Chàng là thầy đồ của Giang Duật, một gương mặt , phong thái đường hoàng, học thức.
Một tìm Giang Duật, vô tình ngoài cửa sổ giảng bài, lời lẽ sắc bén, sinh động vô cùng.
Chỉ một thoáng khiến mê mẩn.
Nghe ngóng còn thành , đột nhiên nghĩ thông.
Ta đúng là đồ ngốc, tranh hơn thua với Giang Duật gì?
Ta thích , từ hôn thì cứ mặc từ hôn là .
Từ đó về vẫn thường xuyên tới học đường, nhưng tìm còn là Giang Duật, mà là vị Vệ .
Cách theo đuổi của trực tiếp, dùng tiền.
Nghe trong nhà Vệ Giác chỉ một , tiền học trò đóng cũng nhiều.
Ta từng lén xem chỗ ở, quả thật chỉ thể dùng hai chữ sơ sài để hình dung.
Ta cảm thấy điều kiện như , nếu gả sang đó thì đúng là phần thiệt thòi cho chính .
Thế là bắt đầu dùng tiền, tủm tỉm hỏi Vệ Giác ở rể nhà .
Khi Vệ Giác bình tĩnh , chỉ cho đúng một chữ “”.
Ta hề nản chí, ngược càng từ chối càng thêm hăng hái, quấn lấy hồi lâu, cuối cùng cũng tìm cơ hội.
Một ngày nọ Vệ Giác núi, lâu thấy trở về, thấy lạ liền sai khắp nơi tìm kiếm.
Khi tìm thấy ở sâu trong núi, c.h.é.m trọng thương, thoi thóp một , giống như sơn tặc gây .
Ta mời thầy t.h.u.ố.c cứu từ quỷ môn quan trở về.
Lại , phụ của một đứa trẻ trong lớp học hiểu vì nổi xung đột với , đập phá lớp học của , còn khắp nơi tung tin thu tiền vô lý, dạy học hại .
Vệ Giác học đường đuổi , sinh kế bấp bênh, xuất hiện đúng lúc, giúp giải quyết chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ep-tu-tai-ngheo-o-re-nao-ngo-lai-la-hoang-tu/2.html.]
Về lấy ơn nghĩa uy h.i.ế.p, bắt ở rể nhà .
Ngày thành với , Vệ Giác đến một nụ cũng .
thì lạnh, tính tình .
Sau khi thành hôn, những điều yêu cầu, Vệ Giác từng từ chối.
Ta cho Vệ Giác tiếp tục thi cử.
Ban đầu để mắt tới Vệ Giác, cũng vì sắc mê hoặc.
Ta xuất nhà buôn, là con gái duy nhất.
Tìm một thư sinh tiền đồ rể, thể giữ gia nghiệp, thể đổi môn hộ.
Nghe Vệ Giác giảng bài, cảm thấy như nên mãi thi đỗ, hẳn chỉ là thời vận tới.
Đến lão già bảy tám mươi tuổi còn thi đồng sinh, nhà thì chẳng thiếu tiền, nuôi nổi.
Về , lúc thành , còn mời thầy bói xem bát tự, ông mệnh tầm thường, là mệnh cực quý.
Điều càng khiến ý nghĩ trong thêm kiên định.
Cha lo lắng trùng trùng.
“Con , con cho nó tiếp tục thi cử, coi chừng nó quan lớn cưỡi lên đầu con.”
“Sao thể?”
“Chàng sẽ .”
Ta vô cùng tự tin rằng thể nắm c.h.ặ.t Vệ Giác trong tay, bởi ngày nào cũng bên tai rằng đối với đến nhường nào, Tô gia đối với .
Chàng cũng lọt tai, đối với trăm theo ngàn thuận, gì nấy.
Sau khi đỗ tiến sĩ, cũng lập tức đón kinh.
Ta từng vô cùng tin chắc thể nắm c.h.ặ.t Vệ Giác.
Chỉ là ngờ, phận của đặc biệt đến .
Chàng chỉ là một thầy đồ nghèo.
Những chuyện cũ xưa lướt qua trong mộng, bỗng nhiên cảnh tượng đổi khác.
Vệ Giác ôm mỹ thê ái , vui sướng bao.
Còn trong lãnh cung, tóc tai bù xù, run rẩy co ro.
Cha chân đeo xiềng xích, chân trần đào quặng ở Lĩnh Nam.
Dọa sợ đến mức chỉ la lên “Đừng!”
“Kiều Kiều? Kiều Kiều?”
Mở mắt , gương mặt Vệ Giác mắt chồng lên với gương mặt trong mộng.
Gương mặt tuấn tú trong thoáng chốc trở nên xí vô cùng.
Ta tức giận đến cực điểm, nhấc chân đạp xuống giường.