Hắn , Vệ Giác, tựa hồ thế nào cũng nghĩ và Vệ Giác thể thành một đôi.
Năm đó khi từ hôn với , liền dứt khoát tòng quân, gì về chuyện giữa và Vệ Giác.
Hắn cảm khái:
“Ngắn ngủi bốn năm gặp, đúng là vật đổi dời.”
Vệ Giác khẽ gật đầu, giọng điệu nhàn nhạt.
“Thế sự vốn dễ đổi .”
Sau một hồi hàn huyên, bữa cơm kết thúc, ai nấy tự tản .
Trên xe ngựa trở về, Vệ Giác đối diện , nhưng ánh mắt lấy một cái, khí lạnh đến đông cứng.
Ta cũng gì.
Mấy ngày nay nghỉ ngơi chẳng , xe ngựa lắc lư khiến cơn buồn ngủ kéo tới.
Bỗng một câu lạnh băng của Vệ Giác lập tức khiến tỉnh hẳn.
“Khoảng thời gian nàng giả bệnh, náo đòi hòa ly với , vì trở về ?”
Ai cơ?
Ta sững một chút.
“Chàng đang Giang Duật?”
Không đúng, đúng.
Ta lập tức phản ứng , cuống quýt phủ nhận:
“Ta giả bệnh lúc nào?”
Một câu của lập tức khiến im bặt.
“Hay là nàng đem mấy tên lang băm tống đại lao, đem khẩu cung của bọn chúng đặt mặt nàng, nàng mới chịu thật?”
Im lặng hồi lâu.
Ta mới :
“Không vì khác.”
Ta hòa ly là thật, nhưng cái nồi vượt tường ngoại tình gánh.
“Vậy thì là vì .”
Đôi mắt phượng của khẽ híp .
“Ta điều gì khiến nàng lòng?”
“Nói thử xem.”
Rõ ràng là lòng với , giờ sang trách ngược ?
Ta siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, vắt óc suy nghĩ, cuối cùng miễn cưỡng bịa một lý do.
“Bây giờ triều quan, tiền đồ đang , còn xuất thấp kém, chẳng thể giúp đỡ gì cho , xứng với .”
Ngón tay Vệ Giác gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn, giọng phần châm biếm.
“Nói thật .”
“Trước chẳng nàng vẫn thường phú quý chớ quên ?”
“Bây giờ phú quý gần ngay mắt, ngược nàng nữa?”
Chàng bày dáng vẻ tin sẽ đem lợi ích đang nắm trong tay mà nhường cho khác, khiến nghẹn lời.
Ta siết c.h.ặ.t ngón tay, nghĩ thêm một lý do khác.
“Kinh thành khác xa với những gì từng tưởng tượng.”
“Ta vẫn thích những ngày tháng hơn, trở về.”
Ta ngẩng đầu thật nhanh một cái.
“ thể rời khỏi kinh thành.”
“Tại thể rời khỏi kinh thành?”
Chàng chằm chằm , hỏi một nữa.
“Ta thể điều ngoài.”
“Vì nàng cho rằng thể rời kinh?”
Tim chợt giật thót một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ep-tu-tai-ngheo-o-re-nao-ngo-lai-la-hoang-tu/5.html.]
Xong , hình như lỡ điều nên mất .
“ , vì bà vợ nam chính thể rời kinh?”
“Chẳng lẽ nàng phận của nam chính ?”
“Ta mà, nàng dạo kỳ lạ quá, đòi hòa ly, nhét nữ nhân cho nam chính, ngoài chuyện phận thật của nam chính thì chẳng nghĩ lý do nào khác.”
“ thế càng đúng nha, với cái tính tham phú quý của nàng , phận nam chính thì chẳng càng nên quấn lấy nam chính buông ?”
“Sao thái độ như thế ?”
Những hàng chữ mắt cuộn nhanh đến mức ch.óng mặt, trong đó một hàng đ.á.n.h trúng ngay yếu điểm.
“Chẳng lẽ nàng kết cục của ?”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, tim đập nhanh đến đáng sợ.
“Chàng khổ học bao năm, vất vả lắm mới kinh quan, thể cam tâm điều nơi khác chứ?”
“Nàng cũng .”
Vệ Giác nắm lấy tay .
“Hiện tại quả thật thể cùng nàng trở về, nhưng ngày tháng còn dài, ắt sẽ cơ hội.”
“Ngày sẽ cùng nàng về, ở lâu hơn một chút, ?”
Lời đến mức , cũng chỉ còn cách gật đầu.
Thấy gật đầu, vẻ lạnh lẽo mặt Vệ Giác dịu đôi chút, kéo lòng.
“Kiều Kiều.”
Chàng khẽ gọi, đầu ngón tay vuốt lên môi của .
“Sau đừng để từ miệng nàng hai chữ hòa ly thêm một nào nữa.”
là tiêu đời .
Ly cũng ly , chẳng lẽ thật sự để yên ở đây mà chờ c.h.ế.t ?
Ta đau cả đầu.
Năm đó trêu chọc Vệ Giác, chẳng là vì thấy chỉ là một thư sinh nghèo, bối cảnh gì, dễ bề nắm trong tay ?
Ai ngờ chọn trúng đúng một con phượng hoàng sa cơ.
Chỉ là theo như mấy hàng chữ , sớm bất mãn với , còn chịu hòa ly chứ?
Bỗng nghĩ tới điều gì đó, vỗ mạnh lên trán .
Vệ Giác bây giờ chịu hòa ly với , chẳng là vì còn phận thật của ?
Hiện giờ ở kinh thành quan, bổng lộc ít ỏi, còn nhà thì gia tài giàu , tới kinh mua liền hai tòa nhà.
Từ chuyện lo lót quan trường đến chuyện ăn mặc sinh hoạt, bây giờ mà rời , lấy ngày lành?
Đợi đến lúc nhận về hoàng gia, còn cần tới nữa, tự nhiên cũng chẳng cần giả vờ qua loa gì nữa.
Hiện tại nhân lúc còn nhận về, xoay chuyển ấn tượng của trong lòng .
Đến lúc đó, chỉ cần điều một chút, nhắm Từ Hi Chân, chủ động xin lui, tác thành cho đôi bên, chẳng sẽ rút lui ?
Nghĩ thông suốt xong, gánh nặng trong lòng cũng vơi bớt, còn nhắc tới chuyện hòa ly nữa.
Thế nhưng Vệ Giác bắt đầu dỗ dành .
Chàng dọn về ngủ cùng , trò hoa dạng giường cũng nhiều hơn hẳn.
Lụa mỏng, xiềng xích, còn cả tiếng rên khẽ cố tình kề bên tai của , khiến nhịn mà cảm thán một câu, đúng là lối chơi của chốn câu lan.
Tan nha trở về, thường tự tay nấu canh cho .
Những ngày nghỉ, đưa ngoại ô kinh thành dạo chơi, vô cùng chu đáo ân cần.
Ta hỏi vì dạo gần đây đổi như , Vệ Giác nhếch môi, mà .
“Một thành đổi, quả thật dễ khiến chán ngấy.”
“Nương t.ử hài lòng với hiện tại ?”
Ta đau khổ hưởng thụ những ngày tháng .
Vệ Giác, những chuyện đều là tự nguyện đấy nhé.
Chính tự nguyện hòa ly, tự nguyện dỗ dành , ngàn vạn đừng nghĩ là nhục .
Ta nơm nớp lo sợ, cẩn trọng chờ đợi.
Cuối cùng cũng đến ngày .