Ta nuốt trôi, khó chịu suốt mấy ngày liền.
Khó khăn lắm mới mẫu dỗ dành ăn chút gì đó, kết quả nôn hết.
Đại phu tới bắt mạch xong, nghiêm mặt :
“Tiểu thư là t.h.a.i , mà ngày ngày ưu tư quá độ.”
“Nếu còn tiếp tục như thế, sẽ cho t.h.a.i nhi .”
Cái gì?
Ta gần như tin nổi tai .
Có t.h.a.i ?
Cha đây là cốt nhục hoàng gia, do dự hỏi trở về kinh thành .
Ta rũ mắt xuống:
“Chàng vốn cũng chẳng thiếu con cái, đứa bé cứ để trong nhà chúng .”
Cha đến khép miệng , liên tiếp ba tiếng , bảo rằng nhà họ Tô cuối cùng cũng nối dõi.
Ta cũng vui lên đôi chút.
Đây chẳng chính là mục đích ban đầu của ?
Qua một tháng, đầu đường cuối ngõ đều đồn rằng tiên đế băng hà, tân hoàng đăng cơ.
Thì lúc tiên đế công bố phận của Vệ Giác, là nỏ mạnh hết đà.
Kể từ khi trở về, lẽ vì thoát khỏi mạch truyện, những hàng chữ cũng biến mất khỏi mắt .
Chuyện xảy nơi kinh thành, gì.
Ta âm thầm chú ý tin tức đầu đường cuối ngõ, nhưng lấy một tin nào nhắc tới chuyện tân hoàng lập hậu.
Sau đó, cảm thấy bản chút buồn .
Bất kể thế nào, cũng còn liên quan đến nữa .
Không ?
Ta định để trong cung đến sự tồn tại của đứa trẻ .
Vì thế quyết định tìm cho đứa bé một cái danh phận cha, dựng một màn kịch cho qua mắt đời.
Qua một thời gian nữa, đưa thêm ít bạc, tiễn nơi khác là xong.
Nghi lễ thành giả tiến hành một nửa, một đám hùng hổ xông thẳng cửa.
Khách khứa thấy trận thế , sợ hãi bỏ chạy sạch, trong sân chốc lát trống trơn.
Ta gạt bức bình phong mặt , liền thấy dẫn đầu là Tiêu Giác, đôi mắt phượng lạnh lẽo, thanh kiếm kề ngang cổ tân lang, sát khí ngập trời.
“Vệ Giác!”
Ta giật kêu lên.
Chàng chẳng nên ở kinh thành , vì xuất hiện ở đây?
Đụng vẻ mặt dám tin của , Tiêu Giác lạnh một tiếng.
“Sao nào?”
“Ta phiền nàng ?”
Cha định bước lên gì đó, mẫu kéo .
Trên cổ tân lang rỉ m.á.u, sợ đến mức gần như ướt quần, hai chân run lẩy bẩy, hướng về phía mà kêu lên:
“Tô tiểu thư, cô còn thêm màn nữa!”
Ta thở dài.
“Chàng buông .”
Tiêu Giác đỏ hoe mắt, càng ép lưỡi kiếm sát hơn một chút.
Ta cao giọng hơn:
“Hắn là mời tới diễn trò, thương, là bồi bạc đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ep-tu-tai-ngheo-o-re-nao-ngo-lai-la-hoang-tu/7.html.]
Thần sắc Tiêu Giác thoáng khựng .
Người thấy cơ hội, vội vàng lùi hai bước co giò bỏ chạy.
Ta kéo tay Tiêu Giác, lôi trong phòng, đóng cửa .
Ta chăm chú khuôn mặt ba tháng gặp .
Gương mặt tuấn mỹ phần tiều tụy, giữa hàng mày như nỗi sầu tan.
“Chàng đến tìm ?”
Ta hỏi .
Chàng trả lời, chỉ ấn tay lên gáy , hôn xuống một cách gần như hung bạo.
Hôn nghiến, c.ắ.n mút, dùng lực mạnh, như thể nuốt trong bụng.
Môi c.ắ.n bật m.á.u, mùi tanh sắt loang trong khoang miệng.
Ta hôn đến mềm nhũn cả chân, suýt nữa vững.
Tiêu Giác nhận , bèn giơ tay ôm ghì lòng, siết c.h.ặ.t, tiếp tục hôn.
Người rắn chắc, ép sát khiến chút đau.
Ta khẽ che lấy bụng , đẩy xa thêm một chút.
Tiêu Giác chú ý đến động tác , rũ mắt xuống, đột nhiên dừng .
“Đây chính là lý do nàng tìm giả thành ?”
“Nàng t.h.a.i , để , nên mới dùng cách để che mắt khác?”
“Tô Kiều Kiều, trong mắt nàng rốt cuộc là hạng thế nào, mà khiến nàng đề phòng đến mức ?”
Tiêu Giác .
Đôi mắt phượng đỏ bừng, đến mức vô cùng đau đớn.
Ta hỏi :
“Chàng vẫn trả lời câu hỏi của , đến tìm ?”
“Ta đến tìm hoàng hậu của .”
Chàng nhét một cuộn thánh chỉ tay .
“Đi theo trở về.”
Giọng Tiêu Giác run lên.
“Cho dù là vì đứa bé .”
Ta thật lâu.
Rồi kiễng chân lên, nhẹ nhàng hôn lên giọt nước mắt mặn ướt bên khóe mắt .
“Được, sẽ theo trở về.”
Dù là trong truyện, nhưng chân tình là thật.
Tiêu Giác đến tìm .
Đây là điều mà những hàng chữ từng cho .
Nếu chủ động bước tới, thì sẽ đ.á.n.h cược một phen, cùng quân t.ử đến cùng.
Dĩ nhiên, khi trở về, vẫn vài lời cần cho rõ.
Ta bảo cho nhà họ Tô một đạo chiếu thư miễn tội.
Tiêu Giác một liền mười đạo.
“Ta vì nàng cho rằng sẽ tay với nhạc phụ nhạc mẫu, nhưng nếu nàng lo lắng, đừng là một đạo, mười đạo cũng .”
Chàng , năm đó để rời kinh, một là vì giận dỗi, hai là vì phận của bại lộ, trong ngoài đều minh thương ám tiễn, nên tính tới sự an của .
Trong bóng tối, vẫn luôn phái theo bảo vệ .
Sau khi định thành với khác, liền ngừng nghỉ, trực tiếp dẫn tới trấn Thanh Vân.
Nói đến đây, chút tủi .