Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Bị Trêu Ghẹo, Kiều Nữ Thập Niên 80 Đỏ Bừng Mặt - Chương 29: Hang Ổ Mẹ Mìn Và Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:02:04
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng thật hung dữ!
Kiều Diệp rón rén gần cổng sân, thì thôi, cô giật nảy : Trong sân bảy tám đứa trẻ, mắt ngấn lệ nhưng dám thành tiếng.
Tình huống gì đây?
Chẳng lẽ, nơi là hang ổ của bọn buôn ?
“Gâu gâu!”
Đột nhiên tiếng ch.ó sủa vang lên từ , Kiều Diệp giật run rẩy. Thấy bên tường một cái cây lớn, cô nhanh ch.óng leo tót lên.
‘Két’ một tiếng, cửa mở .
“Đại Hắc, mày sủa cái gì? Có đến ?”
“Gâu gâu!”
Đại Hắc hướng trong nhà sủa hai tiếng, tiếp đó kêu “ẳng ẳng” hai tiếng: “Cái đồ vô dụng , đến con mèo cũng sợ? Đi , đừng sủa bậy!”
Đứng cây, Kiều Diệp rõ mồn một cảnh tượng trong sân.
Đây là một ngôi nhà ngói đất, ba gian nhà chính, hai gian nhà chái.
Lũ trẻ trong sân đứa nào đứa nấy mà dám , ở góc tường trong sân còn hai gã đàn ông to lớn.
Mẹ kiếp, xem vấn đề!
Kiều Diệp nhanh ch.óng tụt xuống cây, cô vòng sang phía bên núi. Nếu qua cửa đó, chắc chắn sẽ đ.á.n.h động trong nhà.
Cũng chạy bao lâu, Kiều Diệp khát khô cả cổ mới nhớ , rõ ràng nước linh tuyền, chịu khát thế ?
Vừa nghĩ , lẽ chính là ý trời?
Ngay khi Kiều Diệp uống nước xong chuẩn báo công an, đột nhiên cô thấy mấy bóng : “Này, , Dương Viễn Phong, Dương Viễn Phong!”
Tháng , hương Hồng Kỳ đột nhiên xảy nhiều vụ mất tích trẻ em, hơn nữa đều là bé trai năm tuổi, chuyện thu hút sự chú ý của lãnh đạo tỉnh.
điều tra lâu vẫn tin tức.
Hôm nay chân núi Vọng Sơn Lĩnh, một hộ gia đình họ Triệu mất tích một bé trai bốn tuổi. Nhận tin báo, Dương Viễn Phong cùng các cán bộ đến hiện trường.
Dương Viễn Phong ngờ gặp Kiều Diệp ở đây, thấy bộ dạng cô chút nhếch nhác, bèn bước tới: “Có chuyện gì ?”
“Các đang tìm bọn buôn ?”
“Hả?”
Kiều Diệp lau mồ hôi: “Vừa phát hiện một chỗ vô cùng kỳ lạ, ở đó nhiều trẻ con.”
Lời dứt, hai mắt Dương Viễn Phong sáng lên: “Ở ?”
“Trong thung lũng phía bên một ngôi nhà, nhưng ở đó ít , mấy các chắc khống chế .”
Nếu là liều mạng, Dương Viễn Phong chẳng sợ gì cả.
đây là cứu trẻ con.
“Đợi một chút.”
Dương Viễn Phong qua đó, nhanh một mặc đồng phục tới: “Đồng chí Kiều Diệp, là Lý Hướng Quốc thuộc phòng cảnh sát hình sự thị xã, cô thực sự phát hiện hang ổ bọn buôn ?”
Kiều Diệp gật đầu: “ đó là hang ổ buôn , nhưng ở đó bảy tám đứa trẻ nhỏ, còn mấy gã đàn ông.”
Tiếp đó, Kiều Diệp kể tình hình trong sân.
Cái gọi là gì?
Cái gọi là mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi thấy chẳng tốn công ?
“Phiền cô dẫn đường, ?”
Kiều Diệp gật đầu: “Đương nhiên là , phục vụ nhân dân là vinh quang của !”
“Phụt”!
Đột nhiên bật .
Kiều Diệp ngượng ngùng: Chẳng lẽ sai ?
Trên tivi đều như mà?
Lý Hướng Quốc cố nhịn : “Mời cô, vất vả cho cô .”
Cả nhóm nhanh đến gần ngôi nhà đất đó, quả nhiên lũ trẻ vẫn còn trong sân, nhưng lùa trong chuồng củi.
Lý Hướng Quốc nheo mắt: “Người ít, chúng chỉ bốn , sợ nhất là bọn chúng lấy trẻ con con tin.”
“Vương Tín, mau ngã ba đón , bảo họ nhanh ch.óng tới đây, tóm gọn một mẻ.”
“Rõ!”
Lý Hướng Quốc cùng cấp nấp một bên giám sát, Kiều Diệp chuẩn núi tìm đồ cô cần.
“Cô đấy?”
Kiều Diệp nhiều: “Vào núi xem chút thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-anh-chong-tho-kech-bi-treu-gheo-kieu-nu-thap-nien-80-do-bung-mat/chuong-29-hang-o-me-min-va-cuoc-gap-go-bat-ngo.html.]
“Đừng lung tung, trong núi sói đấy.”
Cái gì?
Trong núi sói?
Đến thế kỷ 21, sói là thứ mà ở những ngọn núi bình thường thực sự hiếm gặp.
“Anh lừa ?”
Dương Viễn Phong liếc Kiều Diệp: “ lừa cô thì kẹo ăn chắc? Là thật đấy, lừa cô . Đi sâu trong gọi là Hang Quỷ, nơi đó từng xuất hiện bầy sói lớn.”
Mẹ ơi.
Là thật ?
Kiều Diệp buồn bực: “Vậy chỗ nào sói ?”
Dương Viễn Phong liếc Kiều Diệp bên cạnh, cô mặc bộ đồ thể thao cũ kỹ nhưng toát lên vẻ phong thái riêng biệt.
Dương Viễn Phong Kiều Diệp xinh , nhưng ngờ cô mặc bộ đồ như cũng che giấu vẻ rạng rỡ.
“Cô núi gì?”
“Vào núi tìm ít gia vị, ví dụ như vỏ quế, hoa hồi, hồi hương gì đó, mấy thứ thành phố thì , nhưng đắt lắm.”
“Nhà đang chút buôn bán nhỏ, dùng mấy thứ nhiều, tìm một ít.”
Mấy thứ trong núi đúng là .
“Lát nữa cùng cô tìm.”
Anh cùng?
Kiều Diệp liếc đàn ông bên cạnh: “Thôi , dám nhận .”
Dương Viễn Phong hôm đó cực đoan.
Lập tức : “Đồng chí Kiều Diệp, chúng chuyện chút ?”
Nói chuyện?
Nói cái rắm !
Kiều Diệp trợn trắng mắt: “ với chẳng gì để cả, cũng chuyện với . Anh cũng cần cảm thấy đồng ý kết hôn với là đấng cứu thế.”
“ , đổi ý , định kết hôn với nữa.”
“Anh thích thì , thích cưới ai thì cưới, đó là việc của , hôm đó cứ coi như ch.ó c.ắ.n một cái.”
Anh là ch.ó?
Dương Viễn Phong mặt đầy vẻ…
Ngay khi Kiều Diệp định núi, Lý Hướng Quốc tới: “Đồng chí Kiều Diệp, cô lập công lớn !”
“Không sai, bọn chắc chắn là kẻ chúng đang tìm.”
“Để tìm bọn chúng, của cục thị xã và cục huyện chúng gần như bận rộn cả tháng trời, nhưng ngờ bọn chúng trốn trong thung lũng .”
Thung lũng quá hẻo lánh, bình thường sẽ tới đây, hơn nữa cũng ngờ giấu trẻ con trong núi sâu thế .
Tuy nhiên Kiều Diệp cảm thấy công lao gì lớn, khiêm tốn : “Đồng chí Lý khách sáo , chẳng qua là may mắn thôi.”
“Chuyện bắt , tham gia , các tự bắt , núi kiếm củi đây.”
Nói xong, Kiều Diệp bỏ .
Cô định núi sâu, chỉ định loanh quanh ở núi , nếu tìm thứ cần thì về.
Nếu thì về nhà.
Nhìn bóng lưng mảnh mai của Kiều Diệp, Lý Hướng Quốc vẻ mặt mờ mịt: “Tiểu đoàn trưởng Dương, cô gái nhỏ là gì của ?”
Dương Viễn Phong hít sâu một : “Là đồ của , cô theo học may vá.”
Ra là ?
Hèn chi hai vẻ quen thuộc.
“Quan hệ hai ?”
Đương nhiên , nếu quan hệ thì như thế ?
Dương Viễn Phong gãi đầu: “Mấy hôm chút hiểu lầm nhỏ, chọc cô giận .”
Lý Hướng Quốc : “Hèn chi. Con gái con đứa đều tính khí lớn, là sư , rộng lượng chút chứ.”
Quả thật, là sư , hơn nữa còn là đàn ông, nên hẹp hòi như .
Hai đang chuyện, Trần Dân phụ trách giám sát rón rén tới: “Đội trưởng, Tiểu đoàn trưởng Dương, , là một phụ nữ cõng theo một đứa bé.”
Lại bắt cóc trẻ con mang ?
“Đi, tiếp tục canh chừng!”
Lý Hướng Quốc phất tay, ba lặng lẽ tiến về phía ngôi nhà đó…