Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Bị Trêu Ghẹo, Kiều Nữ Thập Niên 80 Đỏ Bừng Mặt - Chương 33: Toan Tính Của Những Bà Cô Và Buổi Xem Mắt Sắp Tới
Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:02:08
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng, Lý Phương Phương cũng im lặng.
Kiều Diệp chuyện nhà cả , đương nhiên dù cô cũng chỉ trợn trắng mắt: Thế đỏ mắt ?
Còn sớm nhé!
Kiều Diệp coi thường nhất là loại đến cha cũng hiếu thuận, sự ích kỷ của Kiều Kiến Trung khiến cô vô cùng khinh thường.
Trong lòng Kiều Diệp, cô luôn nhận định: Người đến cha sinh thành dưỡng d.ụ.c cũng thể hiếu kính, thì thể nào với khác .
Câu chuyện nông dân và con rắn, cô từ nhỏ thuộc lòng.
Sau khi mua xe đạp, Kiều Kiến Quân và Kiều Kiến Quốc càng thêm hăng hái.
Hai dậy sớm hơn, về muộn hơn, như tiêm m.á.u gà, tràn đầy năng lượng!
Kiều Diệp ban ngày bận rộn chế biến hạt dưa, lạc, buổi tối gian tắm rửa uống nước linh tuyền luyện công, ngày tháng dần trôi qua thật dễ chịu.
Hôm nay đang bận thì Hướng Lệ Vân, của Kiều Mỹ Phương đến: “Kiều Diệp, Mỹ Phương bảo ngày mai nó đợi cháu ở nhà cô Nhân Hạnh, ngày mai nó nghỉ, cháu đến sớm chút nhé.”
Kiều Nhân Hạnh chính là cô ruột của Kiều Mỹ Phương, là học sinh cấp ba đời đầu tiên.
Trước ở đại đội, tham gia hoạt động giáo d.ụ.c xã hội ở công xã, đó lấy chồng nên sắp xếp công việc chính thức.
Kiều Diệp gật đầu: “Thím Đào, cháu .”
Kiều Lâm Sinh tên cúng cơm là Đào Nha Tử, vai vế nhỏ gọi vợ ông là thím Đào thì là bác gái Đào.
Hướng Lệ Vân dặn dò xong , Kiều Kiến Quân về đến nhà chị hỏi: “Chị, chị thật sự xem mắt cùng chị Mỹ Phương ?”
Kiều Diệp gật đầu: “ , em tin chị ?”
Không Kiều Kiến Quân tin, chỉ là Kiều Kiến Quân cảm thấy chị họ tướng mạo tuy cũng tệ, nhưng thực sự cách nào so sánh với chị .
“Ngộ nhỡ trúng chị thì ?”
Kiều Diệp : “Chứng tỏ, đàn ông thể gả.”
Kiều Kiến Quân chị và chị họ quan hệ như mặc chung một cái quần, cũng nhiều nữa: “Sáng mai em dùng xe đạp đèo chị .”
Kiều Diệp lắc đầu: “Không cần, em thồ cả trăm cân hạt dưa, chị tự . Hơn nữa, chị cũng cần sớm thế, đến lúc đó nhờ xe là .”
Thôi , Kiều Kiến Quân ép nữa.
Mà tin tức Kiều Diệp cùng Kiều Mỹ Phương xem mắt, cũng Lý Quế Bình , bà lập tức chạy tìm thím ba của Kiều Diệp để mách lẻo!
“Thím xem, cái bà Hướng Lệ Vân não vấn đề ?”
“Để một con hồ ly tinh cùng xem mắt, bà đây là phá đám con gái , là căn bản ưng cái nhà ?”
Chú ba của Kiều Diệp tên là Kiều Khánh Sinh, thế hệ đều thuộc vai vế chữ Sinh, nên trong tên đa đều chữ .
Vợ của Kiều Khánh Sinh tên là Hoàng Thu Hoa, cũng chẳng lành gì.
Bà lời , lập tức hai mắt sáng rực: “Chị cả, chị ai thế?”
Lý Quế Bình rõ tính nết của cô em dâu , lợi thì dậy sớm.
“Cái thể cho thím , dù đây cũng là sự thật!”
Cái mụ đàn bà xí đáng ghét !
Đã thể cho , thế bà chạy đến chỗ cái gì?
Trong lòng khinh bỉ Lý Quế Bình nhưng Hoàng Thu Hoa ngoài mặt vẫn gượng : “Chị cả, thể cho em ? Để hời cho con Kiều Diệp, chi bằng để hời cho con Kiều Lệ nhà em còn hơn.”
“Nếu cháu gái lớn của chị tìm nhà chồng , còn thể thiếu phần của chị, còn thể quên tình nghĩa của chị ?”
Kiều Lệ là con gái lớn của Hoàng Thu Hoa, năm nay mười tám, đang tuổi kén chồng.
Lý Quế Bình xong “hừ” một tiếng: “Thím cũng tính toán đấy, để hời cho con Kiều Lệ, thì gì cho , thím xem nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-anh-chong-tho-kech-bi-treu-gheo-kieu-nu-thap-nien-80-do-bung-mat/chuong-33-toan-tinh-cua-nhung-ba-co-va-buoi-xem-mat-sap-toi.html.]
Lời dứt, Hoàng Thu Hoa vẻ mặt nịnh nọt Lý Quế Bình : “Sao lợi chứ? Kiều Lệ là cháu gái ruột của chị, giống với đứa ?”
“Chị cả, nếu Kiều Lệ gả chỗ , chị bác gái cũng mặt mũi , cái áo khoác kiểu gì cũng may cho chị một cái chứ?”
Áo khoác ?
Lý Quế Bình nhếch miệng đầy ẩn ý: “Ai cho quan trọng ? Thím con gái thím gả chỗ , thì bảo nó theo !”
“ mà thật sự vớ chỗ , thì đừng quên cái áo khoác của đấy nhé.”
Lời thốt , khóe mắt Hoàng Thu Hoa tít : “Chị cả, Kiều Lệ gả , nhất định quên ơn nghĩa của chị.”
“Áo khoác tính là gì, đến lúc đó đợi ngày tháng của nó khấm khá , giày da bò cũng mua cho chị mấy đôi chứ.”
Hừ!
Nói thì lắm!
Lý Quế Bình lạ gì cái nết của Hoàng Thu Hoa, nhưng bà cảm thấy thà để hời cho Kiều Lệ, còn hơn để hời cho Kiều Diệp.
“Thím nhớ là , đợi mặc áo khoác và giày da của cháu gái đấy.”
Hoàng Thu Hoa lập tức mặt mày hớn hở: “Không quên , quên ! Ngày nào cũng ở chung một mái hiên, mà quên chứ, ?”
“Chị cả, hôm nay vườn rau nhà em hái mấy nắm đậu ván, non lắm, chị cầm một ít về nhé?”
Tâm trạng Lý Quế Bình : “Thôi khỏi, vườn rau nhà cũng đầy đấy. Đi đây, về nấu cơm. Có rảnh thì dạy dỗ con gái thím nhiều , ngày mai thể hiện thế nào cho .”
Hoàng Thu Hoa càng càng vui: “Vâng , em mặt Kiều Lệ cảm ơn bác cả nó nhé!”
Sáng sớm hôm Kiều Diệp gian ngủ nướng một giấc, tinh thần sảng khoái .
Hôm nay cô mặc một bộ quần áo mới năm phần: Quần vải bông đen, áo vest nhỏ kẻ caro kiểu cũ, một chiếc áo len màu vàng đất dệt bằng sợi bông.
Bộ đồ mặc khác, thực sự nổi bật.
dáng Kiều Diệp quá , tướng mạo quá xinh, cứ thế một bộ đồ quê mùa, khiến thấy tây.
Kiều Diệp hôm nay cướp bạn trai , cho nên tóc tai cũng buộc đuôi ngựa vô cùng đơn giản, một đôi giày vải đen chuẩn cửa…
“Chị ba, chị lên huyện ?”
Nhìn Kiều Lệ mặc đồ mới bảy phần tươi rói chạy tới, Kiều Diệp chớp chớp mắt: Hôm nay Kiều Lệ chải chuốt xinh gớm!
—— Dáng dong dỏng, khuôn mặt láng mịn, đôi mắt to tròn, thu hút!
Sau khi trở thành Kiều Diệp , Kiều Diệp ít ngoài nên hiểu rõ Kiều Lệ lắm, vì nguyên chủ và cô cũng thiết.
Tuy nhiên giơ tay đ.á.n.h mặt , đây cũng là phép lịch sự.
“Lệ Lệ em cũng lên huyện ?”
Kiều Lệ lập tức gật đầu: “Vâng ạ, em bảo trong nhà xay nhiều bột ngô quá, bảo em mang một ít biếu cô Nhân Hạnh.”
Hoàng Thu Hoa năm xưa cũng chút việc vặt ở đại đội, quan hệ với Kiều Nhân Hạnh tệ.
Kiều Diệp cũng nghi ngờ gì: “ lúc chị cũng tìm Mỹ Phương, cùng .”
Ra khỏi cửa Kiều Diệp mới , Kiều Lệ mang theo chỉ bột ngô, còn trứng gà và dầu .
Quả nhiên là bạn , đúng là hào phóng.
Hai khỏi cửa chuẩn bộ thành phố, nào ngờ vận may cũng , gặp trong tộc cùng thôn là Kiều Kiến Lập.
Anh lái máy cày tay lên huyện chở gạch, thế là hai nhờ xe đến đầu cầu huyện.
Kiều Diệp thấy Kiều Lệ mang theo đồ, nên khi xuống xe cô mua ít hoa quả.
Hôm nay là ngày nghỉ, Kiều Mỹ Phương vẫn luôn mong ngóng Kiều Diệp đến.
Vừa thấy tiếng cô liền chạy thẳng : “Kiều Diệp, cuối cùng cũng đến … Ơ, Kiều Lệ em đến đây?”