Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Bị Trêu Ghẹo, Kiều Nữ Thập Niên 80 Đỏ Bừng Mặt - Chương 34: Buổi Xem Mắt Hỗn Loạn Và Tâm Tư Của Cô Em Họ
Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:02:09
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe Kiều Mỹ Phương hỏi , Kiều Lệ chột giả vờ e thẹn mới trả lời: “Chị Mỹ Phương, em bảo trong nhà mới xay bột ngô nên bảo em mang biếu cô một ít.”
Kiều Mỹ Phương là cô gái ruột để ngoài da, thấy lý do , bèn cũng để ý nữa: “Vậy mau . Cô ơi, cô, Kiều Diệp và Kiều Lệ đến .”
Nhà cô của Mỹ Phương là một căn hộ tập thể ba phòng ngủ một phòng khách, vì dượng cô là cán bộ cấp trưởng phòng, nên nhà nhỏ, chắc tầm một trăm ba mươi mét vuông.
Tuy nhiên nhà cửa thời đại trang trí tinh xảo đơn giản gì cả.
Tường quét vôi trắng xóa, nền xi măng, trong phòng khách bày một bộ ghế sofa gỗ, một cái bàn gỗ.
Bên một cái tủ tivi, tủ đặt một chiếc tivi đen trắng.
Phải căn nhà so với căn hộ hiện đại thì cách nào so sánh , nhưng dù là , đó cũng là ngôi nhà mà ở nhà tranh vách đất nông thôn thể so bì.
Nghe tiếng cháu gái, Kiều Nhân Hạnh từ trong bếp : “Kiều Diệp, Kiều Lệ đến đấy , mau , cô rót nước cho các cháu.”
Kiều Diệp khách sáo : “Không cần ạ, cô Hạnh, bọn cháu là phận con cháu, tự rót là .”
Kiều Lệ tiếp lời: “Cô ơi, chỗ của cô bọn cháu cũng đến, cứ như nhà , cô đừng coi bọn cháu là khách.”
Kiều Nhân Hạnh : “Được , để Mỹ Phương rót nước cho các cháu, lát nữa ở ăn cơm trưa. Buổi trưa dượng cháu bạn đến, đúng lúc cô nấu thêm mấy món.”
Trực tiếp đến nhà xem mắt ?
Kiều Diệp cảm thấy hợp lý, cái cô Kiều Lệ mặt ở đây, còn ăn diện thế , thích hợp ?
“Cô Hạnh, cô khách thì bọn cháu phiền nữa, đến thăm cô.”
Kiều Lệ : “Cô ơi, cháu đến chỗ cô cháu khách sáo . Đã cô khách, cháu giúp cô rửa rau thái rau nhé.”
Kiều Lệ cùng Kiều Nhân Hạnh bếp, Kiều Diệp kéo Kiều Mỹ Phương phòng: “Sao là xem mắt ở nhà?”
Kiều Mỹ Phương tính tình qua loa hiểu ý Kiều Diệp: “Sao thế? Ở nhà càng , như tự nhiên, ?”
“Cái con Kiều Lệ , nó thật chọn ngày đến nhà cô .”
Không Kiều Diệp đa nghi, chỉ là Kiều Diệp từ trong ký ức Kiều Lệ , nhưng ruột cô là Hoàng Thu Hoa lương thiện.
Mà Kiều Mỹ Phương chẳng hề để ý: “Kiều Diệp, chẳng ? Sẽ cướp , chứng tỏ là của tớ.”
“Cậu yên tâm , dượng tớ cuối năm sẽ kiếm cho tớ một chỉ tiêu chính thức.”
Thôi .
Cơ hội thử lòng đến .
Kiều Diệp xoắn xuýt nữa, Kiều Lệ bếp giúp đỡ, cô bèn chỉ điểm Kiều Mỹ Phương trang điểm…
Nửa tiếng , trong gương, Kiều Mỹ Phương chút tin nổi: “Kiều Diệp, chiêu học ở thế?”
Kiều Diệp chỉ .
Ở hiện đại, cô gái nào trang điểm ?
“Sau nhớ kỹ: Phấn nhất định đ.á.n.h quá dày, thoa nhẹ một chút là . Môi dày, cho nên lúc tô son nhất định nhạt một chút.”
“Còn nữa lông mày thưa, tự mua một cái lưỡi lam cạo râu về tỉa gọn viền lông mày, dùng b.út than vẽ lên.”
Một màn trang điểm nhẹ nhàng , Kiều Mỹ Phương đúng là mở rộng tầm mắt.
Sờ mặt trong gương đầy cảm thán: “Kiều Diệp, quả nhiên là nhiều sách khác, chính tớ cũng nghi ngờ trong gương là tớ .”
“Phụt” một tiếng, Kiều Diệp : “Cái đồ ngốc , trông tệ, chỉ là cách ăn diện thôi.”
lúc , Kiều Lệ tiếng : “Trời ơi, đây là chị Mỹ Phương ?”
“Trời ơi, trời ơi, thấy tiếng chị, em còn tưởng khách đến đấy.”
Nghe những lời , Kiều Mỹ Phương mặt đỏ bừng hổ: “Thế nào? Có khác hẳn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-anh-chong-tho-kech-bi-treu-gheo-kieu-nu-thap-nien-80-do-bung-mat/chuong-34-buoi-xem-mat-hon-loan-va-tam-tu-cua-co-em-ho.html.]
Kiều Lệ cố vẻ kinh ngạc gật đầu lia lịa: “Quá xinh ! Chị Kiều Diệp, đây là chị trang điểm cho chị Mỹ Phương ? Có thể giúp em vẽ một cái ?”
Kiều Diệp: …
Thấy Kiều Diệp lên tiếng, Kiều Mỹ Phương lén huých cô, hiệu cô giúp đỡ.
Hết cách, Kiều Diệp đành giúp một tay.
Mười một giờ rưỡi, cửa nhà họ Lý vang lên.
Cô của Kiều gia ba con trai, con cả Lý Minh Thành ở riêng, con thứ hai Lý Viễn bộ đội, con thứ ba Lý Tân mới mười bốn tuổi đang học lớp tám.
Cửa mở , đàn ông đầu mang đậm phong thái quan chức, chính là dượng của Mỹ Phương - Lý Thắng Thanh.
“Cháu chào dượng!”
“Cháu chào dượng ạ!”
Lý Thắng Thanh thấy cửa mở là hai cô gái xinh mơn mởn, lập tức ngẩn : “Các… các cháu chào… là Lệ Lệ và Tiểu Diệp , các cháu đến đấy ?”
Kiều Lệ vô cùng hoạt bát: “Vâng ạ, cháu nhớ cô, nên đến thăm cô.”
“Dượng ơi, đây là khách hôm nay ạ? Mau mau mời , cháu rót nước.”
Lý Thắng Thanh lập tức nghiêng : “Nào nào, lão Vương, hai đứa là cháu họ bên nhà vợ . Kia là Mỹ Phương, cháu gái vợ .”
“Mỹ Phương, đây là bác Vương của cháu, đây là trai Vương Chí Cường con nhà bác cháu.”
Ba cô gái trong phòng đều hiểu , đàn ông cao một mét bảy, dáng gầy gò ở cửa , chính là đối tượng xem mắt hôm nay của Kiều Mỹ Phương…
Kiều Mỹ Phương mặt đỏ ửng: “Cháu chào bác Vương, chào Vương.”
Vương Khởi Kiều Mỹ Phương một cái, trong lòng cũng khá hài lòng: “Đã là cháu gái của chú em Lý, thì cũng là cháu gái của , gọi tên cháu nhé. Là Mỹ Phương ?”
Kiều Mỹ Phương gật đầu: “Vâng ạ, bác. Mời bác .”
Ba nhà, Kiều Lệ nhanh nhẹn rót mang tới: “Bác, Vương, mời uống . Cô cháu đang xào rau, sắp ăn cơm ạ.”
Vương Khởi ha hả: “Không vội, vội, với lão Lý là bạn , việc gì cũng uống rượu với , cứ từ từ.”
Xem mắt thời đại với xem mắt hiện đại cũng na ná , đầu gặp mặt đều sẽ quá nhiều, chỉ uống , hỏi mấy câu đơn giản.
Trên bàn cơm Kiều Nhân Hạnh sắp xếp Kiều Mỹ Phương và Vương Chí Cường cạnh , thỉnh thoảng hỏi thăm tình hình hiện tại của Vương Chí Cường.
Kiều Diệp tự nhiên là ít , vì nhân vật chính hôm nay là cô.
Kiều Lệ hôm nay đặc biệt hào phóng, hoạt bát, chốc chốc rót rượu thì là rót nước ngọt, thậm chí ngừng khen Kiều Mỹ Phương …
Có Kiều Lệ ở đó, bữa cơm ăn náo nhiệt.
Sau bữa cơm nhân lúc giúp Kiều Mỹ Phương rửa bát, Kiều Diệp hỏi cô : “Cảm thấy thế nào?”
Kiều Mỹ Phương mặt đỏ hồng: “Cảm giác của thế nào?”
Muốn cảm giác, Kiều Diệp thật sự rõ.
Ngoại trừ Vương Chí Cường quá gầy và đôi mắt đảo như rang lạc , Kiều Diệp thực sự tìm chỗ nào xứng với Mỹ Phương.
—— Dù cũng là thành phố mà.
Kiều Diệp nắm rõ đại khái: Vương Chí Cường là con trai thứ hai của Vương Khởi, cũng là con út, trong nhà còn hai cô em gái.
—— Bố là phó giám đốc công ty thực phẩm, là nhân viên chính thức của cục nông nghiệp.
—— Còn bản cũng là công nhân chính thức của nhà máy ván ép, tuy chỉ văn hóa cấp hai, nhưng xét về điều kiện, vẫn ăn đứt cô gái nông thôn Kiều Mỹ Phương .
Tuy nhiên, đàn ông như cho Kiều Diệp cô cũng thèm!
“Khó lắm, cái khác tớ , tớ thích đôi mắt cứ đảo điên của lắm. Nhìn cứ láo liên, giống thật thà.”