Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Bị Trêu Ghẹo, Kiều Nữ Thập Niên 80 Đỏ Bừng Mặt - Chương 40: Hai Đứa Trẻ Nguy Kịch Và Chiếc Máy Thay Đổi Vận Mệnh
Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:02:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhớ cô đến mức ăn nổi cơm?
Cô của chúng, nhớ cô khả năng ?
Hơn nữa, nguyên chủ đối với hai đứa trẻ cũng thể là thực sự .
Đối mặt với vẻ mặt rưng rưng của bà sư phụ danh nghĩa, Kiều Diệp trong lòng khinh bỉ vô cùng, thật sự chút lòng thương hại nào.
“Sư phụ, con là gì của chúng cả, cũng thể ở bên chúng mãi mãi. Người là bà nội ruột của chúng, chỉ mới là chúng nhớ nhung nhất.”
Mã Quế Hoa tưởng Kiều Diệp vẫn còn giận con trai , liền thề thốt: “Diệp nhi, sư phụ đảm bảo với con: thằng Phong mà dám cưới khác, sẽ quậy cho nó mất việc!”
Nghe những lời , Kiều Diệp cũng thấy buồn cho Dương Viễn Phong: Đây ruột ? Trên đời ruột như ?
Ích kỷ như , còn là ?
Chẳng trách Dương Viễn Phong ghét nguyên chủ đến thế, gần mực thì đen mà!
Kiều Diệp lạnh lùng ngắt lời Mã Quế Hoa: “Sư phụ, tại đối xử với như ? Dù cũng là con trai ruột của mà? Cần tàn nhẫn đến thế ?”
“Là con sẽ cưới , hãy tha cho .”
Tha cho ?
Sao !
Con trai mà cưới một thành phố, đến lúc đó sinh hai đứa con, liệu nó còn thể gửi phần lớn tiền lương về nhà mỗi tháng ?
Mã Quế Hoa vẻ mặt kiên quyết: “Không thể nào! Nó chiếm đoạt sự trong trắng của con, thể cưới con?”
“Diệp nhi, con gái mất trong trắng là gả , sư phụ thể con cô độc cả đời.”
“Dù nó là con trai ruột của , cũng để nó đối xử với con như !”
Một sư phụ thật nghĩa khí, Kiều Diệp nếu là nguyên chủ, lẽ sẽ cảm động đến năm vóc sát đất.
Tiếc là, cô là nàng.
Kiều Diệp tin lời Mã Quế Hoa, càng thèm gả cho Dương Viễn Phong.
“Sư phụ, con dối , dù tin , con sẽ gả cho Viễn Phong. Bây giờ chuyện rõ, đợi về hãy .”
Bây giờ quả thực là rõ, Mã Quế Hoa cũng nữa.
Bà đang nghĩ, chỉ cần con trai về, bà tin con trai dám lừa .
Ngồi bên giường của bọn trẻ, Kiều Diệp gì.
truyền nước biển xong, hai đứa trẻ vẫn tỉnh, bác sĩ hai đứa dường như tỉnh .
Sao thể như ?
Những đứa trẻ nhỏ như mà biếng ăn đáng sợ , còn chán đời?
Lời của bác sĩ chỉ dọa Kiều Diệp, mà ngay cả Mã Quế Hoa cũng dọa sợ, bà vội vàng ngoài gọi điện thoại công cộng cho Dương Viễn Phong…
Dương Viễn Phong khi giải quyết xong vụ án buôn liền lập tức trở về đơn vị, đúng lúc đơn vị nhiệm vụ, lãnh đạo thấy về liền giao ngay cho .
Nhiệm vụ kéo dài hơn nửa tháng, hôm nay mới thời gian rảnh để tìm đối tượng , rõ lý do hủy hôn của .
Càng ngờ tới là, về nhận điện thoại của .
Nghĩ đến chuyện trong nhà, tâm trạng của Dương Viễn Phong vô cùng tồi tệ: “Mẹ, thể đừng thúc giục con nữa ?”
“Con , trong vòng ba tháng con nhất định sẽ về cưới cô , rốt cuộc ép con đến mức nào?”
Mã Quế Hoa bật : “Phong nhi, ép con, là Tiểu Thụ và Miêu Miêu xảy chuyện , chúng nó đang cấp cứu trong phòng chăm sóc đặc biệt ở bệnh viện huyện.”
Cái gì?
Tuy Dương Viễn Phong tình cảm với hai đứa trẻ, nhưng dù cũng là con của , lập tức lo lắng: “Chúng nó ?”
Mã Quế Hoa lóc kể lể: “Từ khi Diệp nhi về nhà, hai em chúng nó chịu ăn cơm.”
“Sáng nay phát hiện chúng nó hôn mê, mới cơm đây đều chúng nó giấu .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-anh-chong-tho-kech-bi-treu-gheo-kieu-nu-thap-nien-80-do-bung-mat/chuong-40-hai-dua-tre-nguy-kich-va-chiec-may-thay-doi-van-menh.html.]
“Hu hu hu, cũng là nữa!”
Nghe tiếng trong điện thoại, Dương Viễn Phong đặt điện thoại xuống, hai tay ôm đầu: Tình cảm của hai đứa trẻ với Kiều Diệp sâu đậm đến ?
Xem , thật sự hiểu lầm cô gái đó.
“Đội trưởng, cần về gấp ?”
Cảnh vệ Tiểu Chu thấy sắc mặt cấp , cũng xử lý thế nào, chỉ đành hỏi.
Dương Viễn Phong ngẩng đầu, đôi mắt trĩu nặng: “Chuẩn xe, xuất phát ngay, báo cáo với thủ trưởng một tiếng.”
“Rõ!”
Kiều Diệp Mã Quế Hoa gọi điện cho Dương Viễn Phong, nhân lúc Mã Quế Hoa còn ở đó, cô về nhà một chuyến.
Về đến nhà kể tình hình với Lưu Tú Quyên, bà lập tức đuổi con gái ngoài: “Mau , mau , đó là chuyện liên quan đến tính mạng đấy!”
“Việc rang hạt dưa, luộc đậu phộng cứ yên tâm giao cho , học , con cứ yên tâm ở bên bọn trẻ.”
Kiều Diệp nỡ để quá mệt.
Mấy ngày nay mỗi ngày gần hai trăm cân hạt dưa đậu phộng, hai con cả ngày lúc nào rảnh rỗi, nếu đổi một , chẳng sẽ mệt c.h.ế.t ?
“Mẹ, lát nữa con qua xưởng cơ khí một chút, xem thử máy xào hạt dưa con nhờ họ gia công xong .”
Lưu Tú Quyên con gái chủ kiến hơn , gật đầu: “Được, con .”
Kiều Diệp xe đạp của em trai về, ban ngày đều lượn lờ gần bến xe, cần dùng đến xe đạp.
Đến cổng Xưởng Cơ Khí Vĩnh Thanh, cô xuống xe hỏi: “Bác ơi, cho cháu hỏi kỹ sư Vương Thanh Sơn hôm nay ở đây ạ?”
Vương Thanh Sơn chính là kỹ sư cơ khí của nhà máy cơ khí, gọi là kỹ sư Vương.
Kiều Diệp đến đây hai , bác gác cổng nhận cô: “Là Tiểu Kiều ? Có, , kỹ sư Vương ở đây, để bác gọi giúp cháu.”
Kiều Diệp liền đưa một gói đậu phộng cay tê vị rượu quỷ mới thử cho ông: “Bác ơi, vất vả cho bác , bác nếm thử sản phẩm mới của cháu ạ.”
Bác Trương gác cổng thấy đồ ăn, vui mừng khôn xiết.
Đồ của nhà họ Kiều mùi vị thật sự quá ngon, ông liền tủm tỉm : “Không khách sáo, khách sáo, Tiểu Kiều đây đợi, bên ngoài gió lạnh .”
Ăn của thì miệng mềm, nhận của thì tay mềm, đây chính là biểu hiện của bác Trương.
Kiều Diệp vui vẻ đáp: “Vâng ạ, cảm ơn bác.”
Bác Trương , lâu Vương Thanh Sơn .
Vương Thanh Sơn năm nay hai mươi tám tuổi, là nhà thiết kế, kỹ sư nổi tiếng trong xưởng, thuộc thế hệ công nông binh cũ, ảnh hưởng bởi phong trào, du học nước ngoài trở về.
Anh cao lắm, một mét bảy ba, ngũ quan đoan chính, cặp kính gọng vàng khiến trông đầy vẻ thư sinh.
Không ruộng, da khá trắng, tướng mạo thuộc hàng thượng đẳng, chỉ điều là gầy, khiến cảm giác gió thổi là bay.
“Tiểu Kiều, em đến ?”
Kiều Diệp vội vàng dậy: “Kỹ sư Vương, cái máy em nhờ xong ạ.”
Vương Thanh Sơn khuôn mặt thanh tú của Kiều Diệp, mặt liền đỏ bừng: “Làm thì xong , chỉ hợp ý em , là em xem thử?”
Kiều Diệp liền hào phóng : “Vậy , em xem với .”
Đi theo Vương Thanh Sơn, Kiều Diệp trong xưởng.
Đến phân xưởng, vẻ của cô thu hút sự chú ý của ít công nhân nam: “Oa, đây là đối tượng của kỹ sư Vương ? Trời đất ơi, xinh quá mất.”
Cũng nghi ngờ: “Không chứ? Trông còn nhỏ lắm, chắc đến hai mươi nhỉ.”
“Thì ? Kỹ sư Vương cũng đầy ba mươi mà, nhỏ một chút thì nhỏ một chút, đàn ông càng lớn tuổi càng thương vợ!”
“Ha ha ha, thấy ông cũng hơn vợ ông sáu bảy tuổi, thấy ông thương vợ gì !”
“Phì, ông đây thương vợ, còn để mày thấy !”