Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Bị Trêu Ghẹo, Kiều Nữ Thập Niên 80 Đỏ Bừng Mặt - Chương 47: Tình Địch Từ Thành Phố Tới
Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:07:59
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Diệp phụ nữ đến tìm gì, gật đầu khách sáo trả lời: “, là Kiều Diệp, xin hỏi cô là ai? quen cô ?”
Lúc vợ của Dương Lão Tam là Tề Mai bên cạnh : “Kiều Diệp , cô nhận cô , nhưng cô nhận hai đấy.”
Nhận Dương Viễn Phong?
Chẳng lẽ là…
Trong lòng Kiều Diệp càng thêm thắc mắc: “Thế thì liên quan gì đến ?”
Trần Mỹ Cầm vẻ mặt tự nhiên Kiều Diệp: “Đồng chí Kiều Diệp, tên là Trần Mỹ Cầm, từ tỉnh thành xuống, việc ở Cục Quản trị Tỉnh ủy.”
“Là thế , hai tháng một chú của giới thiệu đồng chí Dương Viễn Phong đối tượng cho , chúng khi gặp mặt đều hài lòng về .”
“Cách đây lâu về quê, là về bàn chuyện hôn sự của chúng , nhưng mấy hôm chia tay với .”
Nghe đến đây, Kiều Diệp sa sầm mặt cắt ngang lời Trần Mỹ Cầm: “Rồi nữa? Cô chia tay, nên dò hỏi nguyên nhân chia tay, tìm đến ?”
Trần Mỹ Cầm gật đầu, vẻ mặt ngạo mạn : “Phải. chỉ cầu một sự thật, nên hết sự tình cho .”
“Anh , cô giúp quá nhiều, hơn nữa hy vọng kết hôn với cô.”
“ , vốn kết hôn với cô ?”
Dương Viễn Phong đúng là kết hôn với cô.
cô thì kết hôn với chắc?
Cái tên đàn ông tồi tệ, miệng thì trong vòng ba tháng nhất định sẽ về kết hôn với cô, đằng để đối tượng cũ của đến sỉ nhục cô?
Đàn ông ch.ó má gì thế !
Kiều Diệp hiểu lầm lập tức lạnh mặt: “Đồng chí Trần Mỹ Cầm, kết hôn với thành vấn đề, mời đến đây chính miệng với , cô chẳng tác dụng gì cả!”
Trần Mỹ Cầm ngờ một cô gái nhà quê khó chuyện như , lập tức sắc mặt cũng lắm: “Đồng chí Kiều Diệp, cô dưa hái xanh ngọt, hà tất như ?”
“Cô yêu cầu gì thể đề xuất, chúng sẽ cố gắng đáp ứng cô.”
Cô điều kiện gì cứ việc nêu?
Ra vẻ quan chức ?
Kiều Diệp nhướng mắt: “Được thôi, đến nước , cũng thể dầu muối ăn nhỉ?”
“Nếu , giàu nhất thế giới, cô đáp ứng ?”
Vừa dứt lời, Trần Mỹ Cầm nổi giận: “Đồng chí Kiều Diệp, cô thực sự như ?”
Kiều Diệp thuộc kiểu cô khiêm tốn, càng khiêm tốn hơn.
Cô chảnh?
Nhào vô, xem ai chảnh hơn ai!
Cái tên Trần Mỹ Cầm đến vẻ bề , cái mặt vênh váo đây là thành phố, khiến cô khó chịu!
“Đồng chí Trần Mỹ Cầm, cô nếu bản lĩnh đó thì đừng khoác lác! Nói khoác coi chừng gió thổi đứt lưỡi đấy.”
“Cô dám tìm đến tận cửa, chẳng là cậy một công việc chính thức, một cái hộ khẩu thành thị ?”
“Cô cô và sắp kết hôn, nhưng các thực sự yêu ?”
“Nếu thực sự yêu cô, sẽ đồng ý kết hôn với ?”
“ nữa: Đây là chuyện giữa và Dương Viễn Phong, ở đây mãi mãi chuyện của cô, chỗ nào mát mẻ thì biến cho khuất mắt!”
“Tính khí lắm, hy vọng cô đừng đến chọc .”
Loại gì thế ?
Uy h.i.ế.p cô ?
Những lời khiến Trần Mỹ Cầm tức gần c.h.ế.t!
Lớn thế , tìm mấy đối tượng cô đều rung động, khó khăn lắm mới tìm một đàn ông khiến cô rung động, cướp mất?
Cô nhịn !
“Họ Kiều , đồng ý kết hôn với cô, chẳng vì cô giở thủ đoạn mê hoặc ?”
“Cô tưởng rằng, thực sự yêu cô chắc?”
“ dựa công việc chính thức, dựa hộ khẩu, còn cô dựa cái gì? Dựa cái mặt của cô ?”
Phì!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-anh-chong-tho-kech-bi-treu-gheo-kieu-nu-thap-nien-80-do-bung-mat/chuong-47-tinh-dich-tu-thanh-pho-toi.html.]
Công việc chính thức, hộ khẩu?
Là cái thá gì chứ!
Kiều Diệp liếc xéo: “Công việc chính thức, hộ khẩu đều thể nghĩ cách , nhưng cái mặt của , cô mưu cầu ?”
“Đồng chí Trần, cô về tỉnh thành phiền cô nhắn với Dương Viễn Phong một câu: Bảo cút ngay về đây giải trình với bà cô , nếu hậu quả khó lường!”
“Bà đây dễ bắt nạt như , ở đây cũng hoan nghênh cô, cút !”
Kiều Diệp phản pháo một tràng, chỉ Trần Mỹ Cầm ngớ , mà ngay cả ba cô con dâu nhà họ Dương đang xem kịch vui bên cạnh cũng ngớ .
Trời ơi, đây vẫn là Kiều Diệp đó ?
Cái cô Kiều Diệp ở nhà họ Dương hai năm, ít khi mở miệng chuyện đó?
Không là đ.á.n.h tráo chứ?
Mặt Trần Mỹ Cầm đỏ bừng, cô thẹn giận: “Đồng chí Kiều Diệp, chống mắt lên xem cô hạnh phúc !”
Kiều Diệp khẩy một tiếng: “Hạnh phúc đó đều là chuyện của chúng , liên quan đến ngoài như cô!”
“Đồng chí Trần Mỹ Cầm, và đồng chí Dương Viễn Phong sắp kết hôn , hy vọng cô đừng kẻ thứ ba phá hoại!”
“ cho cô , kẻ thứ ba là phạm tội lưu manh, là đồ giày rách!”
Hả?
Cô kẻ thứ ba?
Trần Mỹ Cầm cả : “Đồng chí Kiều Diệp, cô quá đáng lắm !”
“ và đồng chí Dương Viễn Phong là thật lòng qua , cô mới là kẻ thứ ba!”
Cô là kẻ thứ ba?
Hình như là thế thật…
Kiều Diệp sợ chọc tức c.h.ế.t : “! Các chỉ là qua , chúng là yêu !”
“Thực nguyên nhân chia tay với cô, như cô dò hỏi .”
“Nể tình cô đường xa lặn lội đến đây, thật cho cô : Anh đối với là nhất kiến chung tình, nhị kiến khuynh tâm, tam sinh bất khí, tứ định chung !”
“Đồng chí Dương Viễn Phong bây giờ là thì cưới, là thì gả!”
“Đồng chí Trần Mỹ Cầm, cho cô thêm: Đàn ông là động vật thị giác, yêu cái là bản tính của đàn ông!”
“Anh kết hôn với cô, đó là vì trúng , sắc của cho mê đầu óc !”
Những lời khiến Trần Mỹ Cầm tức đến mức m.á.u dồn lên tận cổ họng, đời phụ nữ hổ như , cô mơ cũng ngờ tới.
“Được! xem đợi đến lúc cô nhan sắc tàn phai, còn cô cho mê đầu óc nữa !”
Kiều Diệp liếc mắt: “Đương nhiên ! Bà đây trẻ trung xinh , da trắng chân dài, gặp yêu hoa gặp hoa nở!”
“Đợi già , sớm thành ông già lụ khụ , còn cô thì thành mụ phù thủy già nghìn năm!”
“Hừ, đến lúc đó chỉ sợ dám thả rời xa quá ba bước chân chứ!”
Trần Mỹ Cầm là học, từng cãi tay đôi bao giờ.
So với loại lên phòng khách, xuống nhà bếp, tiểu tam, đ.á.n.h lưu manh như Kiều Diệp, cô quả thực chỉ là học sinh tiểu học!
Những lời khiến cô tức đến run : “Đồ nhà quê, cứ chống mắt lên đợi ngày đá cô!”
Kiều Diệp , đắc ý và ngông cuồng: “Vậy thì cô cứ từ từ mà đợi, hy vọng cô sống đến hai trăm tuổi, nếu cô chắc chắn thấy !”
“Đồng chí Trần Mỹ Cầm, về nhớ với Viễn Phong yêu nhà : Bảo lập tức cút về đây cho !”
“Trong vòng ba ngày về đến nhà, coi chừng xử c.h.ế.t hai đứa con của !”
Ặc!
Người hết t.h.u.ố.c chữa !
Trần Mỹ Cầm tức tối bỏ , Kiều Diệp liếc ba phụ nữ cánh cửa.
Cười tủm tỉm bước lên hỏi: “Xem kịch đủ ? Đại tẩu, tam tẩu, tứ tẩu của thông gia, kịch ?”
“Ha ha, các chị cũng thật đấy.”
“Được, hôm nay, nhớ kỹ các chị !”