Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Bị Trêu Ghẹo, Kiều Nữ Thập Niên 80 Đỏ Bừng Mặt - Chương 52: Nhờ Cậy Quan Hệ
Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:08:05
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Diệp tò mò Lý Hân công việc gì ở đây, vì trong ký ức của cô, thành tích học tập của Lý Hân cũng tệ như ngoại hình của cô !
“Ngọc Anh, thư ký ghi chép ở đây, thế gì?”
“Nội cần.”
Lợi hại thật, đầu t.h.a.i quả nhiên là một công việc kỹ thuật!
Vào cấp ba đều dựa quan hệ mới , thành tích đội sổ trường, bây giờ là công nhân viên chính thức!
Hơn nữa tương lai, công việc thơm.
Người cũng cửa mà .
Mà là thời đại hộ khẩu, bằng nghiệp cấp hai, ngoài việc cha truyền con nối còn cơ hội tuyển dụng nội bộ.
Hai lên lầu, đến cửa một phòng họp lớn, Hoàng Ngọc Anh hô một tiếng: “Báo cáo!”
Trong phòng lập tức : “Đội trưởng hỏi, việc gì?”
là trùng hợp thật, là Lý Hân…
“Lý Hân, còn nhận đại mỹ nữ Kiều của chúng ? Đây là Kiều Diệp.”
Lý Hân đương nhiên nhận , vẻ mặt nhạt nhẽo : “ đang nhiệm vụ, việc gì ?”
Vì em trai , Kiều Diệp chỉ đành bước lên chào hỏi, và rõ mục đích đến đây của cô.
Nghe xong, Lý Hân vẻ mặt khinh bỉ: “Hóa là em trai , đ.á.n.h cũng giỏi đấy, một đ.á.n.h ba còn dám hung hăng.”
“Chỉ là , e là đ.á.n.h ai nhỉ?”
Vừa dứt lời, trong lòng Kiều Diệp kinh hãi: “Ai?”
“Quý nhân.”
Quý nhân?
Kiều Diệp nheo mắt: Em trai sẽ tạm giam chứ?
Đợt "nghiêm đ.á.n.h" mới qua bao lâu mà, hơn nữa tình cảm, quan hệ, đều là những thứ quan trọng!
Không Kiều Kiến Quân vết nhơ, lúc Kiều Diệp thực sự chút lo lắng, cũng chẳng màng đến việc Lý Hân coi thường : “Lý Hân, Ngọc Anh, nể tình chúng là bạn học, các giúp tớ một tay ?”
Nghe thấy điều , mặt Lý Hân hiện lên vẻ đắc ý: Cầu xin ?
Nằm mơ!
“ năng lực đó, đ.á.n.h phạm pháp, chịu chế tài là công lý. Loại chuyện tà đạo , !”
Nghe đến đây, Hoàng Ngọc Anh chút chướng mắt, đều là bạn học, cần thiết chuyện như ?
“Lý Hân, bên trong tình hình thế nào?”
Lý Hân mặn nhạt: “Chưa hỏi xong.”
Chưa hỏi xong, tự nhiên bây giờ thích hợp.
Hoàng Ngọc Anh kéo Kiều Diệp: “Đi, chúng sang phòng bên cạnh đợi, đợi lấy khẩu cung xong tính. Đợi tìm hiểu tình hình xong, tớ giúp tìm ông nội tớ.”
Kiều Diệp chỉ còn cách thôi, rối trí quá, mới những lời cầu xin cô .
Loại ch.ó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng như Lý Hân cầu xin nữa cũng chẳng ngô khoai gì, hơn nữa cô chẳng qua chỉ là một nhân viên nội cần.
Bây giờ đủ mạnh, tự nhiên sẽ coi thường.
, sẽ một ngày cô khiến cho nhiều khúm núm mặt cô!
Tự an ủi bản , Kiều Diệp theo Hoàng Ngọc Anh một phòng họp nhỏ bên cạnh.
Đợi Kiều Diệp xuống mới phát hiện, Dương Viễn Phong cùng.
Cô nhíu mày: Người ?
Nhân lúc Hoàng Ngọc Anh rót , Kiều Diệp ngoài xem thử, hành lang một bóng …
Người đàn ông vô tình, thật .
Đi cũng , đỡ nợ ân tình của .
Hoàng Ngọc Anh rót đến cũng phát hiện Dương Viễn Phong ở đó: “Kiều Diệp, sư của ?”
Kiều Diệp lắc đầu: “Không , chắc là việc .”
Hoàng Ngọc Anh để ý: “Kiều Diệp, sư của trai thật đấy, vẫn còn trong quân đội ? Chức vụ thấp nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-anh-chong-tho-kech-bi-treu-gheo-kieu-nu-thap-nien-80-do-bung-mat/chuong-52-nho-cay-quan-he.html.]
Kiều Diệp lắc đầu: “Tớ thật sự hiểu rõ về lắm, đây là thứ ba tớ gặp .”
Hoàng Ngọc Anh “ồ” một tiếng: “Vậy hôm nay các vốn dĩ việc thành phố ?”
Kiều Diệp bịa một lý do: “Sư vắng suốt, hôm nay sư phụ tớ bảo cùng tớ mua vải cho hai đứa con của .”
“Oa, soái ca những là hoa chủ, mà ngay cả con cũng , tiếc quá !”
Vẻ mặt tiếc nuối của Hoàng Ngọc Anh khiến Kiều Diệp khinh bỉ: “Chỗ các còn thiếu soái ca ? Thôi , ông nội dạo vẫn khỏe chứ?”
Kiều Diệp cố ý lảng sang chuyện khác, lập tức dẫn dắt Hoàng Ngọc Anh theo.
Chỉ là xong ông nội bố , xong bố chị em.
Hoàng Ngọc Anh xem mấy , nhưng cánh cửa vẫn mở…
Cuối cùng, Kiều Diệp hai đời từng nơi bắt đầu yên.
“Ngọc Anh, thể giúp tớ xem tình hình ? Xem tình hình rốt cuộc nghiêm trọng đến mức nào!”
Hoàng Ngọc Anh nghĩ ngợi: “Tớ tìm tổ trưởng của tớ, nhờ giúp đỡ .”
“Nói thật, tớ dám , đội trưởng của bọn tớ dữ lắm.”
Nghe thấy lời , Kiều Diệp thật lòng cảm kích : “Vậy cảm ơn nhé!”
Hoàng Ngọc Anh đang định , cửa mở…
“Chị, .”
Không ?
Kiều Diệp lao : “Lão Ngũ, em thương chứ?”
Nghe thấy lời quan tâm của chị gái, Kiều Kiến Quân vẻ mặt kiêu ngạo: “Em thì thể chuyện gì? Mấy năm nay, chẳng lẽ em lăn lộn uổng công ?”
“Mấy cái thứ ch.ó má, dám…”
“Không xổm hai năm thì ăn chú ý một chút.”
Nghe thấy giọng của Dương Viễn Phong, Kiều Diệp mới đang ở ngoài cửa, hơn nữa bên cạnh còn một đó.
Người trông uy nghiêm, Kiều Diệp ông là ai, nào ngờ Hoàng Ngọc Anh hô lên một tiếng: “Sở trưởng!”
Kiều Diệp mới là sở trưởng.
Trần Tế gật đầu với hai , ánh mắt Dương Viễn Phong: “Viễn Phong, thêm lát nữa ?”
Dương Viễn Phong lắc đầu: “Không ạ, còn về nhà một chuyến. Lão bài trưởng, chuyện hôm nay phiền ngài .”
Trần Tế trừng mắt Dương Viễn Phong: “Nói cái gì thế? Giữa chúng còn cái ?”
“Được, rảnh, đợi về, chúng uống một bữa trò. Tiểu Hoàng, cùng tiễn khách một đoạn.”
Nghe thấy lời , Hoàng Ngọc Anh vô cùng kinh ngạc: Trời ơi, phận gì ?
—— Sở trưởng bao giờ cung kính với một trẻ hơn nhiều như ?
“… Rõ, thưa sở trưởng!”
Ra khỏi đồn công an, Dương Viễn Phong Kiều Kiến Quân một cái: “Có cần bệnh viện ?”
Kiều Kiến Quân và Dương Viễn Phong thật sự , nơi duy nhất hai giao tập chính là ngày Kiều Diệp xảy chuyện.
Mà ngày hôm đó, Kiều Kiến Quân mang theo mục đích chống lưng cho chị gái mà đến, tự nhiên là hùng dũng oai vệ, khí thế ngất trời.
hôm nay, ngay trong khoảnh khắc bước chân trại tạm giam, cái gã chiếm tiện nghi của chị mà chịu nhận vớt .
Tâm trạng , thật sự thể nào diễn tả nổi.
Kiều Kiến Quân tuy trong lòng bất mãn với Dương Viễn Phong, nhưng vô lễ.
Hơn nữa mắt, ngay cả quan chức đồn công an cũng cung kính, cũng thật lòng lời cảm ơn: “Anh ba Dương, cảm ơn !”
“Em , chỉ chút thương ngoài da, cần bệnh viện .”
Thấy cũng lễ phép, Dương Viễn Phong khẽ gật đầu: “Không là . Chuyện hôm nay vốn của , nhưng sai ở chỗ trực tiếp động thủ, mà báo công an.”
Quả thực là như !
Kiều Kiến Quân thừa nhận quá bốc đồng: “Anh ba Dương, em xin tiếp thu! Dù thế nào, hôm nay cũng cảm ơn !”
“Anh thăm Thụ Thụ và Miêu Miêu ? Hôm nay đến nhà em ăn cơm tối , lát nữa em mua thịt về.”