Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Bị Trêu Ghẹo, Kiều Nữ Thập Niên 80 Đỏ Bừng Mặt - Chương 57: Công An Gõ Cửa

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:08:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lưu Tú Quyên bao giờ ngờ rằng, con gái biến cố đổi lớn đến thế.

 

Xem , con bé thực sự tổn thương !

 

Trẻ con chỉ khi chịu thiệt thòi, chịu tổn thương mới nhanh ch.óng trưởng thành.

 

Đều tại bà vô dụng, nếu thì đứa con gái vốn nội tâm, nhút nhát của bà gan những lời yêu thương như ?

 

Trong lòng tràn đầy áy náy, Lưu Tú Quyên xoa xoa bàn tay nhỏ bé của con gái, cảm động : “Nha đầu ngốc, của con, thế mà cũng cảm động ?”

 

“Đợi đến khi con sẽ hiểu, con cái mới thực sự là bảo bối trong tim cha .”

 

“Có thể chút chuyện cho con cái, trong lòng mới thấy tự hào.”

 

Con cái đều là bảo bối trong tim ?

 

Có thật ?

 

Kiều Diệp sống hai đời rõ, như !

 

Mẹ ruột của cô ở kiếp , chỉ coi con trai là bảo bối.

 

Còn con gái ư, đến cỏ rác cũng bằng!

 

Lời của khiến hốc mắt Kiều Diệp ngày càng nóng lên.

 

Cô vùi đầu vai Lưu Tú Quyên, c.ắ.n c.h.ặ.t răng để bật : “Mẹ, ngày mai con sẽ lên huyện tìm nhà!”

 

Vốn dĩ căn nhà nát, bán cũng chẳng ai mua.

 

Tất nhiên theo ý Kiều Diệp là bán quách , đồng nào đồng , dù cô cũng chẳng đây ở nữa.

 

thể, đây là nhà tổ của chi , thể bán thật .

 

Cho nên đồ đạc cái nào dùng thì thuê xe chở , cái nào dùng thì chất đống là xong, ngoài gà vịt thì trong nhà chỉ còn một con heo cần xử lý.

 

Nghe Kiều Diệp , Lưu Tú Quyên vuốt ve khuôn mặt xinh của con gái, gật đầu: “Được. Mẹ ủng hộ con.”

 

“Có điều, nếu thuê nhà thì nhất thuê một cái sân độc lập, như chúng tiện rang hạt dưa!”

 

Lưu Tú Quyên bây giờ hào phóng, bởi vì việc buôn bán con gái bày thực sự kiếm tiền.

 

Kiều Diệp thấy lý: “Được, con nhớ !”

 

Miêu Miêu và Tiểu Thụ cô Kiều Diệp đưa chúng lên thành phố ở, còn nhận chúng con, hai em lập tức vui sướng tột độ!

 

“Cô ơi, con quét nhà!”

 

“Cô ơi, con giặt quần áo, con giặt quần áo cho cô!”

 

“Con giặt giày!”

 

“Con rửa rau, thái rau!”

 

“Con nhóm lửa!”

 

“!”

 

Kiều Diệp day day trán: Ơ… đây là tuyển hai đứa lao động trẻ em ?

 

Chắc ai kiện nhỉ?

 

Nói rõ ràng chuyện xong, tâm trạng ai cũng lên.

 

Kiều Diệp thấy xách cái làn chuẩn ngoài, bèn hỏi: “Mẹ, thế?”

 

Lưu Tú Quyên : “Củ cải sớm ngoài ruộng cao mấy tấc , con thích ăn rau củ cải non , tỉa một ít về.”

 

“Tỉa xong, bón thêm chút phân, mấy ngày nữa là thể nhổ về dưa chua.”

 

Dưa chua xào thịt băm, thêm chút ớt cay, đó là món đưa cơm, đưa cháo tuyệt hảo.

 

Người tay nghề khéo, nấu món gì cũng ngon.

 

“Miêu Miêu, Tiểu Thụ, chúng ruộng rau với bà nội dạo một chút ?”

 

Hai đứa nhỏ , khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức sáng bừng: “Dạ !”

 

“Con !”

 

Vườn rau ở ngay nhà, Lưu Tú Quyên cần cù, luống rau vun xới gọn gàng sạch sẽ, ngăn nắp hơn hẳn nhà khác.

 

Mùa thu chẳng còn mấy loại rau.

 

Đậu cô ve cũng sắp hết, dưa chuột cuối mùa chỉ còn hai quả vẹo vọ.

 

Tỏi, rau mùi, cải chíp, rau diếp ngồng mới trồng xuống bao lâu, khoai tây thì mới vùi đất hai hôm , cả vườn rau một màu vàng úa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-anh-chong-tho-kech-bi-treu-gheo-kieu-nu-thap-nien-80-do-bung-mat/chuong-57-cong-an-go-cua.html.]

Chỉ củ cải mới mọc lên lâu, và ớt xanh quá lứa, lác đác treo vài quả ớt đỏ.

 

“Mẹ, con xách nước tưới , hẵng bón phân.”

 

Lưu Tú Quyên lập tức : “Để tưới, con tỉa rau củ cải , Miêu Miêu, Tiểu Thụ, các con nhổ cỏ trong luống củ cải nhé.”

 

“Vâng ạ bà nội.”

 

“Bà nội, con nhổ cỏ, sẽ nhổ nhầm rau củ cải , chúng con thường xuyên nhổ cỏ mà.”

 

Hai đứa nhỏ tranh biểu thị, dường như sợ Lưu Tú Quyên tin chúng.

 

chúng , lời của chúng khiến Lưu Tú Quyên mà chua xót trong lòng, càng cảm thấy quyết định nhận nuôi hai đứa trẻ của con gái là sai.

 

Thậm chí bà nghĩ kỹ .

 

Đợi con gái nhận nuôi chúng xong, bà sẽ giúp con bé trông nom.

 

Tưới rau, nhổ cỏ xong xuôi, cả nhà trở về, Lưu Tú Quyên đặt gùi rau củ cải sân .

 

“Mẹ, để con nhặt rau.”

 

Lưu Tú Quyên gật đầu: “Được, con nhặt rau, giặt quần áo, lát nữa nấu cơm trưa.”

 

“Vâng ạ!”

 

Cả nhà đang vui vẻ hòa thuận, đúng lúc ngoài cửa đến…

 

“Xin hỏi, đồng chí Kiều Diệp nhà ?”

 

Nghe thấy tiếng gọi ngoài cửa, Lưu Tú Quyên lập tức .

 

Nhìn thấy các đồng chí công an đó, bà lập tức ngẩn : “ nó, đồng chí, xin hỏi các tìm con gái việc gì ?”

 

Lúc , một mặc cảnh phục bốn mươi tuổi lên tiếng: “Có tố cáo cô là nữ lưu manh, kiện lên đồn công an chúng .”

 

Cái gì?

 

Dứt lời, sắc mặt Lưu Tú Quyên trắng bệch: “Ai ăn hàm hồ bôi nhọ danh dự con gái ? Đồng chí, chuyện chứng cứ thế là vu khống đấy chứ?”

 

Người đàn ông thì mất kiên nhẫn: “Có vu khống , về đồn . Người ?”

 

ở đây!”

 

Kiều Diệp mặt đen sì bước , đôi mắt cô lóe lên tia lạnh lẽo: “Đồng chí công an, tin các hiểu luật luật, phá án chứng cứ.”

 

“Các cụ câu, bắt trộm bắt tang vật, bắt gian bắt tại trận!”

 

“Ai kiện , các động một chút là đến nhà bắt , xin hỏi chứng cứ ?”

 

“Các thi hành pháp luật, mỗi câu các hôm nay đều đại diện cho chính quyền, đừng tùy tiện đưa quyết định.”

 

Người đàn ông những lời thì vẻ mặt giận dữ: “Chúng chẳng đang mời cô về đồn ? Sao thành luật phạm luật ?”

 

“Không lửa khói, nếu cô chuyện đó, ai kiện cô ?”

 

Kiều Diệp thực sự tức giận!

 

“Phì! Hóa công an các phá án như ? Nghe gió tưởng là mưa, thấy gió là nổi sóng?”

 

“Đưa thẻ ngành của đây xem nào, công an nước Đại Hoa đường đường chính chính, tuyệt đối loại nhân viên thực thi pháp luật gió tưởng mưa như các !”

 

Cái gì?

 

Nói bọn họ gió tưởng mưa?

 

Người đàn ông “tách” một tiếng rút còng tay : “Cô dám vu khống thi hành công vụ, xem cô đúng là vô pháp vô thiên ! Lý Giang, bắt lấy cho !”

 

“Các gì!”

 

Kiều Kiến Quân đang ngủ bù, sáng nay dậy quá sớm, hạt dưa lạc rang hôm nay mua hết sạch.

 

Về đến nhà, chợp mắt một lúc thì tiếng ồn ào bên ngoài đ.á.n.h thức.

 

Vừa chạy thấy gã đàn ông dám còng tay chị , lập tức lao đến chắn mặt Kiều Diệp: “Vô duyên vô cớ bắt , chứng cứ !”

 

“Công an các thực thi pháp luật như ? Muốn tùy tiện bắt dân thường chúng là bắt ?”

 

Người nổi giận.

 

“Sao? Muốn chống thi hành công vụ hả? Có hai chị em các đều nếm thử cơm tù ?”

 

Kiều Diệp cũng sợ phiền phức.

 

“Đe dọa khác ? Đồng chí công an, khoác lên bộ cảnh phục của nhà nước là để các chủ cho dân, chứ để các tay sai cho kẻ ác!”

 

“Muốn bắt cũng , đưa chứng cứ ! Nếu , kiện các tội luật phạm luật!”

 

 

Loading...