Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Bị Trêu Ghẹo, Kiều Nữ Thập Niên 80 Đỏ Bừng Mặt - Chương 75: Bữa Tối Ở Nhà Họ Vương

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:08:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai tiếng , Lưu Đông một nữa đưa hai đến cửa nhà họ Vương.

 

Nhìn đống đồ lớn nhỏ , Kiều Diệp lập tức cảm thấy nợ Vương Thanh Sơn nhiều.

 

bạn ở nhà máy máy may chỉ bán cho cô một chiếc máy may với giá nội bộ, mà còn tặng miễn phí một chiếc máy vắt sổ hàng mẫu, giúp cô tiết kiệm cả trăm tệ.

 

Khi họ nhà, vợ chồng Phó sảnh trưởng Vương về đến nơi.

 

Lưu Đông đích giúp họ mang đồ , chào hỏi Phó sảnh trưởng Vương và Trưởng phòng Từ uống mới .

 

Từ Quyên đống đồ với vẻ mặt khó tả: “Đây là những thứ các con mua hôm nay ?”

 

Vương Thanh Sơn lập tức : “Không con mua, tất cả đều là của Kiều Diệp mua.”

 

“Kiều Diệp cũng hiếm khi lên tỉnh một chuyến, xe tiện đường nên mang về một ít đồ cần dùng.”

 

Đống , e rằng năm sáu trăm tệ.

 

mua?

 

Một cô gái nông thôn, nhiều tiền như ?

 

Từ Quyên lạnh nhạt liếc con trai: “Ngày mai con vẫn về đơn vị ?”

 

Vương Thanh Sơn gật đầu: “Vâng, hai giờ chiều mai xe của nhà máy sẽ đến giao hàng, là xe trống nên chúng con nhờ về.”

 

“Khi nào các con nghỉ?”

 

Vương Thanh Sơn đáp: “Nhà máy mỗi năm đều đến hai mươi tám Tết mới nghỉ, con chắc là hai mươi chín mới về.”

 

“Về sớm thì về sớm, đừng lề mề ở ngoài.”

 

“Đợi đến Tết về, giới thiệu cho con một .”

 

Thấy vợ hỏi dứt, Phó sảnh trưởng Vương đặt tờ báo xuống: “Bây giờ còn xa mới đến Tết, đừng những chuyện !”

 

“Thanh Sơn, con với tiểu Kiều mau rửa tay, lát nữa em trai con về là ăn cơm ngay.”

 

Vương Thanh Sơn một trai, một em trai, một em gái.

 

Anh trai lập gia đình, đơn vị phân nhà ở riêng.

 

Em trai từ quân đội về, đang chuẩn sắp xếp công việc.

 

Em gái năm nay thi đại học đỗ, đang học lớp ôn thi.

 

Vương Thanh Sơn sớm nhiều, nhân cơ hội xuống thang: “Vâng. Kiều Diệp, bên bếp nước nóng, đưa cô rửa tay rửa mặt.”

 

Bận rộn cả buổi chiều, Kiều Diệp cảm thấy đầy bụi, lập tức lấy khăn mặt từ trong túi bếp…

 

Trong phòng khách, Từ Quyên chằm chằm đống đồ.

 

“Ít nhất cũng năm sáu trăm.”

 

Phó sảnh trưởng Vương liếc : “Thôi , dù cũng tiêu tiền của bà.”

 

Từ Quyên tức c.h.ế.t: “Tiền của con trai là tiền ? Vương Chí Cương, ông đang nghĩ gì ?”

 

cho ông , Hoàng Mai tuy ngoại hình bình thường, nhưng là dân học chính quy đấy.”

 

“Có nhà họ Hoàng chỗ dựa, lên chức chính sảnh cũng thành vấn đề.”

 

Phó sảnh trưởng Vương hiểu lý lẽ , nhưng ông cũng bất lực: “Thì cũng con nó đồng ý chứ. Quyên, tính khí con trai bà, bà ?”

 

Từ Quyên quen thói mạnh mẽ: “Cái gì mà với ? Nó là con trai , do nuôi lớn.”

 

“Không lời cũng , đừng nhận ruột nữa!”

 

Con trai thứ hai bướng bỉnh, Phó sảnh trưởng Vương rõ, điểm giống hệt bà vợ của .

 

Đương nhiên, con trai thứ hai là thông minh, xuất sắc và hiếu thuận nhất trong ba con trai, nhưng vận may .

 

Phó sảnh trưởng Vương hít một thật sâu: “Thôi thôi, đừng nữa, bà xem nó ly hôn bốn năm , từng chuyện với phụ nữ nào ?”

 

“Hiếm khi nó mở lòng, chúng cứ từ từ với nó.”

 

“Nó đứa ngốc, lấy tình cảm động lòng , lấy lý lẽ thuyết phục, tin nó sẽ hiểu.”

 

Hy vọng !

 

Từ Quyên cho rằng lời của chồng lý, trong lòng bà, biện pháp mạnh mới hiệu quả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-anh-chong-tho-kech-bi-treu-gheo-kieu-nu-thap-nien-80-do-bung-mat/chuong-75-bua-toi-o-nha-ho-vuong.html.]

 

Hai vợ chồng hề , cuộc chuyện của họ Kiều Diệp từ bếp thấy…

 

Lui , Kiều Diệp treo khăn mặt trong nhà vệ sinh của nhà họ Vương.

 

Bây giờ máy nước nóng, cũng đặt máy giặt, nhà vệ sinh của nhà họ Vương trống trải.

 

Kiều Diệp cố ý vệ sinh trong nhà vệ sinh mới ngoài, đến phòng khách, một cô gái nhỏ về phía cô: “Trời ơi, hai, đây là bạn mà đó ?”

 

“Người , đại mỹ nhân!”

 

Được khen như , Kiều Diệp thật sự chút lâng lâng, ai bảo kiếp ngoại hình bình thường chứ.

 

“Chào em, chị là Kiều Diệp.”

 

Vương Thanh Mai Kiều Diệp với hình thon dài, dung mạo xinh , vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: “Trời ơi, chị thật sự quá xinh !”

 

“Sau em gọi chị là chị Kiều Diệp nhé, chị lớn hơn em ba tuổi! Chị Kiều Diệp, áo len chị mua ở ?”

 

Cô gái quá nhiệt tình, giống nhà họ Vương.

 

Kiều Diệp gượng gạo: “Cái là chị tự đan, em?”

 

Vương Thanh Mai hét lên với vẻ ngưỡng mộ: “Đẹp quá! Đẹp quá! Chị Kiều Diệp, chị rảnh ? Hay là đan giúp em một chiếc, em trả tiền công.”

 

Kiều Diệp thật sự rảnh.

 

“Được thôi, nhưng nhanh , em ngại chứ?”

 

rảnh, bảo cô đan , cô cũng đôi tay khéo léo.

 

Vương Thanh Mai vui c.h.ế.t : “Không ngại, ngại, dù đan đến cuối năm cũng ! Kiểu , cả thành phố chiếc thứ hai!”

 

“Mau đây, chuẩn ăn cơm, ăn xong chúng chuyện tiếp!”

 

Kiều Diệp Vương Thanh Mai kéo đến bàn ăn, bàn còn một thanh niên ngoài hai mươi, vóc dáng tương đương Vương Thanh Sơn, nhưng da ngăm hơn.

 

Vương Thanh Sơn lập tức giới thiệu: “Kiều Diệp, đây là em trai Vương Thanh Lâm, từ quân đội về, đang chuẩn sắp xếp công việc.”

 

“Thanh Lâm, đây là bạn mà với em, Kiều Diệp.”

 

Vương Thanh Lâm mắt sáng, lưng thẳng tắp, quả thực giống một quân nhân, dáng tương tự Dương Viễn Phong.

 

Nghĩ đến đây, Kiều Diệp đảo mắt: Sao cô nghĩ đến đó gì?

 

Bị bệnh !

 

“Chào đồng chí Kiều Diệp.”

 

“Chào đồng chí Vương Thanh Lâm.”

 

Phó sảnh trưởng Vương thấy đông đủ, liền gọi trong: “Dì Trương, thể dọn món lên .”

 

“Đến đây.”

 

Món ăn dọn lên, sáu món một canh.

 

Thịt xào, trứng xào nấm hương, cá diếc kho tàu, cải thảo, măng khô xào cay, khoai tây sợi xào chua cay, canh cà chua trứng.

 

Kiều Diệp thấy tệ, dù ở nông thôn ăn cũng ngon hơn thế .

 

món ăn dọn lên, mặt Vương Thanh Sơn đen : “Dì Trương, còn món nào nữa ạ?”

 

Từ Quyên xen : “Hôm nay dì Trương buổi sáng giúp giặt quần áo, công ty thực phẩm phụ muộn một chút, chỉ mua mấy món , ăn tạm một bữa .”

 

Công ty thực phẩm phụ hết rau, thể chợ mua ?

 

Vương Thanh Sơn tức đến mức chịu nổi, nhưng biểu lộ ngoài, áy náy Kiều Diệp: “Kiều Diệp, xin nhé.”

 

“Hôm nay thật may, ngày mai đưa cô đến nhà hàng Thành Đông ăn một bữa thật ngon.”

 

Kiều Diệp kẻ ngốc.

 

Đây là Từ Quyên đang cho cô : nhà họ thích cô!

 

Trong phút chốc, cô tươi Vương Thanh Sơn : “Kỹ sư Vương, thì ngại quá, bữa cơm ở nông thôn chúng khách đến mới ăn đấy.”

 

“Ngày mai e là rảnh, để .”

 

Vương Thanh Sơn nắm c.h.ặ.t đôi đũa: “Kiều Diệp, cô nếm thử tay nghề của dì Trương . Dì Trương món thịt xào trình độ. Nào, ăn thêm mấy miếng .”

 

 

Loading...