Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Bị Trêu Ghẹo, Kiều Nữ Thập Niên 80 Đỏ Bừng Mặt - Chương 99: Tìm Ra Kẻ Mạo Danh
Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:11:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn thấy tấm ảnh, Kiều Diệp tức điên lên, cô lập tức c.h.ử.i ầm lên: “Hay cho một Kiều Yên, cô giỏi lắm, giỏi lắm!”
“Dương Viễn Phong, đây là Kiều Yên, con gái của ông bác cả , cũng là bạn học cùng lớp với .”
Cái gì?
Đôi mắt Dương Viễn Phong trĩu xuống: “Anh sẽ tài liệu cho em ngay, đó để đại đội, trường trung học xã, phòng giáo d.ụ.c huyện đóng dấu cho em, em cũng chuẩn sẵn hộ khẩu .”
“Được!”
Giải quyết vấn đề cần thời gian.
Bên Lý Tam tin tức, là nhà , bảo họ qua xem, Kiều Diệp và Dương Viễn Phong liền ngay.
Ngôi nhà ở ngoại ô thành phố, khá gần trường trung học huyện, chỉ cách một con sông.
Trên sông cây cầu dây thép, từ ngôi nhà đó đến trường trung học huyện, bộ cũng chỉ mất nửa tiếng.
Đặc biệt là còn gần nhà máy thực phẩm huyện, xe đạp chỉ mất mười lăm phút.
Tuy ngôi nhà cũ, nhưng cái nó lớn, gần huyện, giá là ba nghìn ba.
“Thế nào?”
Kiều Diệp khá hài lòng: “Em thấy , chỉ cần sửa sang một chút, ở sẽ tệ.”
Dương Viễn Phong thấy ngôi nhà vẫn cũ: “Hay là, chúng xây ?”
Ngôi nhà khá , xây phiền phức, nếu xây thì đợi mười mấy năm nữa khu sắp giải tỏa, lúc đó xây cũng muộn.
“Đến lúc đó , em thấy sửa sang là , đều là nhà gạch ngói cả.”
“Nền nhà , mương nước đào , tường trát trắng hết, trần nhà , nhà vệ sinh thiết kế .”
Dương Viễn Phong: “…”
Việc khác gì xây nhiều ?
Thấy cô kiên quyết, Dương Viễn Phong cũng nhiều nữa.
“Được, lát nữa chúng gọi Vương Liên đến, dù cũng ở trong đội xây dựng năm sáu năm , giao cho thầu luôn.”
Vương Liên chính là trang trí cửa hàng cho cô, , tay cũng một đội ngũ.
Bỗng nhiên mắt Kiều Diệp sáng lên: đến lúc đó cô vẽ vài mẫu biệt thự , hợp tác với Vương Liên lập một đội xây dựng?
Mười mấy năm nữa, thời kỳ đỉnh cao của bất động sản sắp đến .
Nghĩ đến cách , tim Kiều Diệp đập thình thịch.
Những ông trùm bất động sản, ai mà phong quang vô hạn?
“Dương Viễn Phong, em một ý tưởng, hứng thú tham gia .”
“Ý tưởng gì?”
Kiều Diệp một cách bí ẩn: “Đợi em , nhưng chuyện hợp tác với Vương Liên, thế nào?”
Là đồng đội của , là tin tưởng , tự nhiên là .
“Tuyệt đối .”
“Vậy thì ! Đợi em lên kế hoạch chu ! Vài ngày nữa em và em trai em học lái xe, học xong để nó theo Vương.”
Dương Viễn Phong liền ngạc nhiên: “Kiều Diệp, em cũng học lái xe?”
Kiều Diệp vẻ mặt đương nhiên: “Đương nhiên , học lái xe, em mua xe thế nào?”
“Lái xe, bơi lội, uống rượu vang đỏ, là những thứ phụ nữ , ?”
Dương Viễn Phong càng tò mò hơn: “Em uống rượu vang đỏ ?”
Toang , hớ.
“Uống , lúc chủ biên tòa soạn mời em ăn cơm gọi một chai rượu vang đỏ, là nhãn hiệu gì của Canada.”
“Tên rượu là gì em nhớ, nhưng thấy nó ngon thật!”
“Hơn nữa màu rượu đó , rót ly thủy tinh, đỏ đỏ trong trong, vô cùng !”
Xong !
Dương Viễn Phong trong lòng thấy bất an: Vợ , là một con sâu rượu chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-anh-chong-tho-kech-bi-treu-gheo-kieu-nu-thap-nien-80-do-bung-mat/chuong-99-tim-ra-ke-mao-danh.html.]
Ngày hôm , Kiều Diệp đưa và Kiều Ngũ xem ngôi nhà đó.
Lưu Tú Quyên thì ý.
Bởi vì ở đây chỉ rộng, mà còn sân và sân , đến lúc đó trồng ít rau, nuôi vài con gà con vịt, cũng chỗ.
Kiều Ngũ tỏ vẻ thất vọng: “Chị, nhà cũ quá ? Nhà cũ như mà còn hơn ba nghìn ?”
Kiều Diệp lườm một cái: “Em cái gì? Chúng mua là nhà, mà là đất! Em , riêng mảnh đất chiếm hơn một mẫu .”
Kiều Ngũ phục: “Hơn một mẫu đất cũng đáng giá hơn ba nghìn tệ.”
Kiều Diệp với nữa, cũng hiểu.
Mười mấy năm nữa, ở đây sẽ xây một con đường vành đai, khu cũng sẽ quy hoạch, đến lúc đó giải tỏa đền bù, là chuyện ba nghìn tệ nữa.
Hơn nữa, Kiều Diệp còn nghĩ kỹ , nhà lên một con dốc còn một mảnh đất, cũng sẽ mua nó.
Ngôi nhà cũ bây giờ dỡ , nhưng dỡ thì nhà cũng chỗ ở.
Vương Liên hành động nhanh, họ sắp thành phố ăn, nên ngày hôm liền dẫn , mang vật liệu đến khởi công.
Dương Viễn Phong mỗi sáng đến công trường, Kiều Ngũ trông coi cửa hàng, còn Kiều Diệp thì hiếm khi yên tâm gõ chữ.
Thoắt cái đến rằm tháng giêng, cửa hàng trang trí xong, Lưu Tú Quyên bảo con trai út về nhà ngoại, gọi cả của xuống núi.
Kiều Diệp và Dương Viễn Phong mua những thứ cần thiết, bàn ghế, nồi niêu xoong chảo, bát đũa, mua một đống lớn.
Mua nhiều, cũng vất vả.
Lúc họ về đến nhà, gần đến giờ ăn trưa.
Nào ngờ còn đến cửa nhà, thấy Kiều Yên với đôi mắt đỏ ngầu xông .
Cô c.h.ử.i Kiều Diệp một trận: “Kiều tứ , con tiện nhân độc ác nhà ngươi, là ngươi , ngươi đến trường tố cáo ?”
Ồ?
Nhanh ?
Nhìn Kiều Yên như một mụ đàn bà điên, Kiều Diệp trong lòng kinh ngạc, bất ngờ liếc Dương Viễn Phong: Hiệu suất cao thật!
Dương Viễn Phong hiểu Kiều Diệp đang gì, khóe miệng liền nhếch lên: Chuyện nhỏ , cần gì mất nhiều ngày chứ?
Kiều Yên thấy Kiều Diệp thèm để ý đến , tức đến nỗi mũi cũng lệch .
Cô gầm lên với Kiều Diệp: “Trả lời tao! Kiều tứ , mày đến trường tố cáo tao !”
“ !”
Kiều Yên phát điên, cô chỉ tay Kiều Diệp mắng: “Đừng tưởng mày thừa nhận thì tao là mày!”
“Kiều tứ , con đàn bà độc ác , mày quá ác độc!”
Kiều Diệp, bình tĩnh.
Bởi vì cô rõ, lúc cãi với khác, bạn càng bình tĩnh càng thể đối phương tức c.h.ế.t!
“ hề thừa nhận. Kiều Yên, là cô sai , đó là trường của cô, mà là trường của !”
“Nói thật nhé, Kiều Yên, từng thấy hổ, nhưng thấy ai hổ như cô!”
“Trên cô quả nhiên ứng nghiệm câu đó: Người hổ, đúng là thiên hạ vô địch!”
“Cô cướp suất học của , mà còn dám ở đây la lối c.h.ử.i bới , ai cho cô dũng khí đó ?”
“Cô bản lĩnh cướp, thì bản lĩnh mà gánh chịu!”
“Đừng gào nữa, sức thì giữ mà tù bảo vệ , trong tù đại ca đấy!”
Nếu cô ầm lên, Kiều Diệp cũng định giữ cho cô chút thể diện nào nữa!
Thấy ít trong thôn vây , Kiều Diệp liền cất cao giọng gọi lớn với : “Mọi đến phân xử , xem rốt cuộc ai mới là kẻ độc ác!”
“Hai năm rưỡi , con đàn bà độc ác Kiều Yên cướp giấy báo trúng tuyển đại học của , học đại học.”
“Các cô chú bác bác, nếu chồng thi đại học một nữa, còn năm đó thi đỗ đại học!”
“Mọi xem, học bao nhiêu năm trời, chính là để thi đỗ đại học vượt vũ môn, mà Kiều Yên âm thầm cướp mất.”
“Nếu chuyện xảy với con gái nhà các vị, các vị đồng ý ?”