Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1018: Một Phen Thao Tác Mù Quáng

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:34:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong hai bức thư con trai ông cũng lời gì thể , chỉ ngoài cầu học một thời gian, xin bọn họ đừng mong nhớ.

 

ông vẫn châm lửa đốt, đưa Lâm Gia là chuyện cực kỳ cơ mật, tuyệt đối thể để lọt nửa điểm phong thanh.

 

Điền Lâm Gia còn tưởng bức thư gửi đến tay bọn họ, liền xách tay nải nhỏ lưu luyến rời cáo biệt cha .

 

"Cha, , hài nhi đây."

 

Điền tế t.ửu cố gắng vẻ mặt nỡ, đang ấp ủ chút cảm xúc để bày tỏ tình cha con sâu nặng của , liền thấy đứa trẻ ở bên cạnh lên tiếng .

 

"Con , con ! Ở bên ngoài chăm sóc cho bản ! Đây là một trăm lượng bạc, con cất kỹ , tiêu xài tiết kiệm một chút. Con cũng lớn , sẽ tiễn con nữa. Quản gia! Ngươi tiễn tiểu thiếu gia !" Một tràng dặn dò trôi chảy như nước chảy mây trôi, cái gì cũng sắp xếp xong xuôi.

 

Xe ngựa bên ngoài cũng giống như chuẩn từ sớm, Điền Lâm Gia bước khỏi cửa hông nhỏ liền thấy.

 

Cha đừng là tiễn đến Thập Lý Đình, ngay cả cửa thứ hai của nhà cũng .

 

Điền Lâm Gia ôm tay nải nhỏ tủi vô cùng, cố tình quản gia nhà bước chân bay nhanh, còn giục : "Thiếu gia, chúng mau thôi, nữa trời sẽ tối mất."

 

Điền Lâm Gia thuận miệng : "Trời tối thì ngày mai tiếp! Làm gì cứ hôm nay? Người khác cửa đều xuất phát từ sáng sớm, trong hồ lô của cha rốt cuộc bán t.h.u.ố.c gì !"

 

Quản gia tự nhiên ý của lão gia nhà , liền hướng về phía : "Thiếu gia, lão gia đều sắp xếp xong , ngài vẫn là ."

 

Điền Lâm Gia theo ông , phát hiện thế mà là cửa lớn nhà , cũng cửa , mà là một cánh cửa hông nhỏ ngày thường hạ nhân .

 

Trước cửa đỗ một chiếc xe lừa, bao nhiêu giản dị thì bấy nhiêu giản dị.

 

Điền Lâm Gia cả trực tiếp sững sờ, vươn ngón trỏ run rẩy chỉ về phía chiếc xe lừa ở đằng xa, đầu thể tin nổi về phía quản gia, hỏi: "Quản gia, thế thôi ? Cứ để cái ?"

 

Quản gia vẻ mặt khó xử gật đầu, Điền Lâm Gia nhắm mắt , cố tỏ mạnh mẽ hỏi: "Quản gia, ông thật với , là đứa trẻ cha nhặt ? Hôm qua cha mới sự thật?"

 

Quản gia sửng sốt: "Chuyện ... ..."

 

Ông còn hết câu, Điền Lâm Gia ôm tay nải nhỏ lên xe lừa: "Được, , để nhường chỗ cho đứa con ruột của bọn họ!"

 

Quản gia cũng vẻ mặt bất đắc dĩ: "Thiếu gia, chuyện đó , ngài đừng suy nghĩ lung tung a!"

 

Điền Lâm Gia căn bản thèm để ý đến ông , đầu hướng về phía hạ nhân đ.á.n.h xe lừa : "Đi! Chúng xuất phát!"

 

Hạ nhân liếc quản gia, quản gia nhận thấy sắc trời còn sớm, liền vẫy tay với , hiệu cho bọn họ rời .

 

Nếu hiểu lầm , thì đợi để lão gia gửi một bức thư giải thích ! Hiện giờ vẫn là khỏi thành quan trọng hơn, lão gia hiện giờ còn cách một tay che trời, chỉ thể tranh thủ nửa canh giờ .

 

Ông trở về phủ đem những lời thiếu gia đều báo cho lão gia nhà , Điền tế t.ửu gật đầu: "Sau đó sẽ gửi thư giải thích cho nó, ngươi việc ."

 

Đợi đến khi quản gia từ trong phòng lui ngoài, ông mới về phía phu nhân của .

 

"Hôm nay phu nhân nỡ để Lâm Gia ?" Ông tò mò hỏi một câu.

 

Điền phu nhân trừng mắt ông: "Không nỡ? Lúc nào cũng nỡ, ông suốt ngày ở nhà, cũng đứa con trai út của ông ồn ào đến mức nào. Đi cũng , cũng thể thanh tịnh một chút."

 

Điền tế t.ửu: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1018-mot-phen-thao-tac-mu-quang.html.]

 

Cũng xem tính tình đứa con trai của ông là do ai nuông chiều mà , lúc chê nó ồn ào ?

 

Những lời oán thầm , ông còn kịp khỏi miệng, liền thấy phu nhân nhà thở dài một cảm khái : "Nếu ông cũng thể cùng, để ở nhà thanh tịnh hai ngày thì mấy."

 

Điền tế t.ửu: "..."

 

Người ông vẫn còn ở đây mà! Cũng thấy, lời gì cũng dám ?

 

"Bà thật là..." Ông định chỉ trích phu nhân hai câu, liền thấy phu nhân trừng mắt ông, hừ lạnh một tiếng xoay bước khỏi cửa phòng, còn để một câu: "Hôm nay ông ngủ ở Đông viện , cần qua đây ."

 

.

 

Điền Lâm Gia xe lừa dần dần rời khỏi con ngõ nhà , dọc đường cũng nào.

 

Hắn vẻ mặt nặng nề, cho dù cha , trong lòng cũng tự hiểu rõ, nhà hẳn là gặp rắc rối gì .

 

Đại địch mắt, trong nhà một ai thoát , cũng chỉ đưa một .

 

Điền Lâm Gia suy nghĩ , cảm thấy nghĩ cách giúp đỡ gia đình. tuổi còn nhỏ quen quyền quý nào, mấy vị chí cốt kết giao ở Quốc T.ử Giám lúc hiện giờ còn quan, căn bản giúp gì...

 

Suy nghĩ hồi lâu, trong lòng Điền Lâm Gia đưa quyết định, lúc xe lừa qua một con ngõ nhỏ rón rén nhảy xuống, đó cắm đầu chạy trong ngõ, căn bản ai chú ý tới.

 

Sắc trời dần dần tối sầm , Vương Khải Anh cùng phu nhân nhà dùng xong bữa tối, đang cùng nàng dạo trong sân, liền hạ nhân tới bẩm báo: "Thiếu gia, Điền thiếu gia ở bên ngoài cầu kiến ngài."

 

"Điền thiếu gia?" Vương Khải Anh nhíu mày suy tính: "Điền Lâm Gia?"

 

Hạ nhân đáp một tiếng: "Chính là ."

 

"Sao giờ tới đây?" Trong lòng Vương Khải Anh thắc mắc.

 

nhanh nghĩ đến hôm qua Điền Lâm Gia dẫn Trâu phu nhân về nhà bọn họ, là Điền đại nhân vì thế mà giận cá c.h.é.m thớt, đ.á.n.h đuổi .

 

Vương Khải Anh đấu trí đấu dũng với cha hai mươi năm, nghĩ như liền cảm thấy hẳn là đoán trúng sự thật.

 

Hắn hướng về phía Cố Diệu Chi : "Diệu Chi, đưa nàng về , lát nữa còn gặp Điền Lâm Gia."

 

Cố Diệu Chi khẽ lắc đầu: "Thiếp tự về là , xem ."

 

Vương Khải Anh nàng trong mắt mang theo ý : "Đưa nàng về , thể quan trọng bằng phu nhân và con ? Cứ để chờ ."

 

Cố Diệu Chi vô cùng bất đắc dĩ: "Chàng , thật là..."

 

Cố Diệu Chi xong liền bật , ban đầu ai cũng cảm thấy nàng gả cho Vương Khải Anh là gả thấp, căn bản ai coi trọng.

 

Ngay cả bản nàng cũng mấy coi trọng, tuy gia phong Vương gia đoan chính, nhưng Vương Khải Anh rốt cuộc học vấn gì, với những xuất từ thế gia thư hương như bọn họ luôn là nước sông phạm nước giếng.

 

Hơn nữa, một tên khố học vấn nghề nghiệp, nếu vì lúc đó ép buộc bất đắc dĩ, và quy định nam t.ử Vương gia bốn mươi tuổi con mới nạp , nàng gì cũng sẽ đồng ý.

 

hiện giờ nàng thật sự may mắn vì ban đầu gật đầu, nếu để khác đang sống những ngày tháng như thế nào, còn sẽ ghen tị đến c.h.ế.t .

 

 

Loading...