Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1043: Động Sát Tâm
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:35:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mục Thiệu Linh nhíu mày, hỏi Quách Nhược Vô: "Quốc sư bản vương sẽ đến?"
Quách Nhược Vô vòng qua xuống ghế, còn tư thế mời với , Yến Vương chỉnh y bào, cũng xuống theo.
"Vương gia đến tìm bổn quan chuyện gì?" Quách Nhược Vô hỏi.
Mục Thiệu Linh nam nhân dung mạo thanh tú , từ vẻ bề ngoài khó là một tên thần côn.
Hắn nhíu mày, hỏi: "Quốc sư hôm nay trong cung sắp xảy chuyện ?"
Quách Nhược Vô gật đầu, Mục Thiệu Linh thấy gật đầu thì càng thêm khó hiểu: "Ngươi tại mặt ngăn cản?"
Quách Nhược Vô bật : "Vương gia, thiên cơ bất khả lộ, nếu chúng chuyện gì cũng quản, e là mất mạng từ lâu ."
Sắc mặt Mục Thiệu Linh lắm: "Phụ hoàng để ngươi ở vị trí , những việc chính là chức trách của ngươi."
Quách Nhược Vô lắc đầu: "Vương gia cần nổi giận, bổn quan chuyện gì nên quản chuyện gì nên quản. Chuyện xảy hôm nay chẳng qua chỉ là một phen sợ bóng sợ gió, thậm chí còn tính là huyết quang chi tai, trò hề cỡ còn đáng để xen ."
Mục Thiệu Linh xong lập tức sửng sốt, há miệng liền hỏi: "Ngươi chuyện tấm biển?"
Quách Nhược Vô trả lời câu hỏi của , mà ngay mặt tiện tay bấm một quẻ Tiểu Lục Nhâm, bấm một cái như ngược ngay cả tấm biển ở nơi nào vấn đề cũng tìm .
Chuyện tấm biển , cũng điều tra, rước lấy quá nhiều nhân quả.
nếu chuyện khác toạc , nhân quả tự nhiên cũng sẽ rơi xuống đầu .
"Cung điện hướng Đông Nam, ngài tìm thử xem."
Hắn xong , thấy Yến Vương căn bản ý định rời .
Quách Nhược Vô nhíu mày, nếu nể tình là Vương gia, e là sớm đuổi .
"Bản vương còn việc quan trọng , còn phiền Quốc sư đem chuyện bẩm báo với phụ hoàng!"
Nói xong, suy nghĩ một chút tháo miếng ngọc bội bằng bạch ngọc bên hông xuống đưa cho Quách Nhược Vô: "Làm phiền ."
Những tính toán nhân quả, cái gọi là nhận tiền tài của tiêu tai, mà những tu đạo thích nhất chính là ngọc thạch, miếng ngọc thạch của phẩm chất thượng thừa, cũng coi như là gãi đúng chỗ ngứa.
Quách Nhược Vô quả nhiên nhận lấy: "Đã như , bổn quan sẽ Vương gia chuyến ."
Quách Nhược Vô tìm hoàng thượng, thể đơn giản hơn khác nhiều, gặp hoàng thượng cũng hành lễ, trực tiếp mở miệng : "Hoàng thượng, cung điện hướng Đông Nam, tấm biển vấn đề."
Cảnh Hiếu Đế xuất phát từ sự tin tưởng mù quáng đối với Quách Nhược Vô, căn bản sẽ hỏi nhiều, trực tiếp sai điều tra.
Cuối cùng tra là tấm biển của Càn Nguyên cung động tay động chân, sắc mặt Cảnh Hiếu Đế khó coi.
Hôm nay là ngày mừng thọ của ông, kẻ giở trò trong tiệc mừng thọ của ông! Chẳng lẽ biến ngày sinh thần của ông thành ngày giỗ ?!
"Bảo Bình Vương và Tĩnh Vương cút tới đây cho trẫm!" Cảnh Hiếu Đế nổi trận lôi đình.
Quách Nhược Vô nếu thúc đẩy chuyện , cũng đến lúc nên công thành thoái .
Liền chắp tay với Cảnh Hiếu Đế, : "Hoàng thượng, nếu việc gì, thần xin cáo lui ."
Cảnh Hiếu Đế ban thưởng cho , nhận.
Hắn lấy phần đáng nhận, chủ nhân của những phần thưởng là khác.
"Hoàng thượng, chuyện nếu Yến Vương đến xin thần bói một quẻ, thần cũng sẽ . Hoàng thượng ngài nếu ban thưởng, vẫn là ban thưởng cho Yến Vương ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1043-dong-sat-tam.html.]
Cảnh Hiếu Đế sửng sốt, đứa trẻ mặc dù ngày thường dường như mấy cận với ông, ngờ quan tâm đến an nguy của ông như .
Sinh ở nhà đế vương, vốn dĩ tình mỏng manh, Cảnh Hiếu Đế vẫn là đầu tiên cảm nhận tình yêu hàm súc nồng nhiệt như từ con trai.
Cơn giận mặt ông tan một chút, nhưng vẫn ban cho Quách Nhược Vô nhiều phần thưởng.
Quách Nhược Vô từ trong cung , thoáng qua t.ử khí đang dần bốc lên từ Yến Vương phủ, hài lòng mỉm .
Là phúc họa, là họa tránh khỏi.
Không tồi, tồi.
Mà Yến Vương lúc vẫn còn ở trong vương phủ của bọn họ, dự định canh đúng giờ mới cung, căn bản Quách Nhược Vô bán mặt phụ hoàng .
Tô Di ngẩng đầu , mặt mày như họa, một cái hờn dỗi một cái tức giận đều phong tình riêng.
"Chàng còn hổ mà , đường đường là một Vương gia suốt ngày học những thứ gì? Quay phụ hoàng là hư hỏng."
Yến Vương tán thành, đuôi lông mày nhướng lên: "Bản vương chải chuốt trang điểm cho Vương phi của là học cái ? Nếu như đều là học cái , những kẻ càng là xa thấu xương ."
Tô Di những kẻ là ai, trong gương Hạ Hà cài đủ loại trâm cài và đồ trang sức lên đầu , mới hỏi: "Hôm nay việc ? Sao về sớm như ? Còn tưởng sẽ đợi trong cung chứ."
"Như ? Người khác đều dẫn theo Vương phi phu nhân cùng , nếu một , bọn họ nhất định sẽ cho rằng tình cảm phu thê chúng xảy trục trặc, bản vương mới để bọn họ suy nghĩ lung tung!"
Suy nghĩ lung tung , chủ yếu là những kẻ đó an phận, sẽ đưa nữ nhân tới cho , phiền phức.
Lỡ như chọc giận hũ giấm nhỏ nhà , cho lên giường ngủ thì ?
Tô Di trừng mắt một cái: "Được , thời gian còn sớm nữa, chúng cũng nên thôi."
Hai phu thê bọn họ mới khỏi cửa, Tĩnh Vương và Bình Vương hai đến Cần Chính điện đang trong cơn bão táp.
"Giỏi lắm! Bản vương tin tưởng hai các ngươi, mới giao chuyện cung yến tay các ngươi, các ngươi mượn cơ hội tay với trẫm?!"
Cảnh Hiếu Đế nổi trận lôi đình, hai vẻ mặt mờ mịt, chuyện rốt cuộc là ?
Ra tay với hoàng thượng? Lại còn chọn đúng lúc tiệc mừng thọ của hoàng thượng?! Hai bọn họ cũng kẻ ngốc, thể loại chuyện thời điểm mấu chốt ?
Hai một cái, ngay đó đồng thời dập đầu một cái thật mạnh, vội vàng cầu xin tha thứ: "Phụ hoàng (Hoàng ) bớt giận!"
"Nhi thần cũng loại chuyện !"
" ! Hoàng , cho dù cho thần mượn hai, , mười lá gan! Thần cũng tuyệt đối dám loại chuyện !"
...
Hai nhao nhao biện bạch, hoàng thượng sâu bọn họ một cái: "Bắt ! Đưa đến Đại Lý Tự!"
Tĩnh Vương và Bình Vương lời , trái tim lạnh toát.
Bọn họ tuyệt đối sẽ lầm, khoảnh khắc , hoàng thượng là thật sự động sát tâm .
"Hoàng tha mạng a!"
"Phụ hoàng tha mạng!"
"Hoàng !" Bình Vương quỳ mặt đất tiến lên phía hai bước, : "Hoàng ! Thần nguyện ý lấy công chuộc tội! Xin ngài cho thần mười ngày, thần nhất định sẽ bắt kẻ màn về cho ngài!"
Tĩnh Vương kinh ngạc thoáng qua Bình Vương, suy nghĩ một chút, với Cảnh Hiếu Đế: "Phụ hoàng, nhi thần chuyện bẩm báo, xin phụ hoàng cho nhi thần một cơ hội chuyện riêng."