Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1063: Pháp bất trách chúng

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:36:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Thần ngày hôm qua nhận tin tức phái mười vạn đại quân tăng viện cho Mẫn tướng quân, đồng thời hạ lệnh cho Xuyên Thiểm Tổng đốc phái binh tăng viện." Tô Trang .

 

Cảnh Hiếu Đế lúc mới thở phào nhẹ nhõm: "Hai ngày nay ngươi đều bận rộn những việc ?"

 

Tô Trang biện bạch cho bản , ông là đại tướng quân, nhất thời sơ suất ngờ tới sẽ c.h.ặ.t đứt đường lui, quả thực nên. Hôm nay Hoàng thượng phạt ông thế nào, đều quá đáng.

 

Cảnh Hiếu Đế dáng vẻ đầy áy náy của Tô Trang, liền hạ lệnh: "Nếu như , Trẫm liền phạt ngươi..."

 

Giọng điệu ông kéo càng dài, quai hàm Tô Trang c.ắ.n càng c.h.ặ.t, trong lòng ông đương nhiên là căng thẳng.

 

Liền Hoàng thượng : "Liền phạt ngươi dẫn binh tiền tuyến ! Ung Châu và Hà Tây Tẩu Lang, to gan để mất bất kỳ một tấc lãnh thổ nào, ngươi đừng về gặp Trẫm nữa!"

 

Tô Trang xong nhíu mày, bọn họ là võ tướng căn bản sợ đ.á.n.h trận, sợ là trận để đ.á.n.h.

 

nếu bọn họ dẫn tiền tuyến, trong kinh thành ? Sự an nguy của Hoàng thượng ai tới bảo vệ?

 

Ông nghĩ như , cũng hỏi như .

 

Cảnh Hiếu Đế : "Trong kinh cũng những khác, ngươi cần lo lắng những thứ . Chỉ cần ngươi giữ vững biên cương, những tên hề nhảy nhót trong kinh thành trong tay binh quyền, căn bản đáng lo ngại!"

 

Tô Trang cân nhắc trái , cuối cùng vẫn lĩnh mệnh, ngay trong đêm dẫn theo các tướng sĩ nhổ trại biên cương.

 

Hà Tây Tẩu Lang là địa bàn của Mẫn tướng quân, ông chỉ cần giữ vững Ung Châu là , đến lúc đó cho dù chỗ Mẫn tướng quân gặp khó khăn gì, bọn họ cũng thể trông chừng giúp đỡ lẫn .

 

Đêm nay Bình Vương cả đêm ngủ, cứ dựa hàng rào gỗ của thiên lao cả một đêm, bên ngoài hễ một chút động tĩnh gì, đều thò đầu cho kỹ.

 

Mắt thấy sắc trời bên ngoài sắp sáng , tới cứu vẫn thấy tăm .

 

Trái tim ngày càng chìm xuống, xem Tang Trang là đang trêu đùa a!

 

Người quả thực là to gan lớn mật, nếu hai bọn họ đạt thành hiệp nghị, bên bức cung, bên Thục Quận liền tuyên bố tự lập vua, cộng thêm áp lực của Đại Nguyệt Thị và Hồ, Hoàng thượng cho dù c.h.ế.t, cũng gánh chịu áp lực từ các nơi.

 

Đến lúc đó cũng thuận thế phất cờ khởi nghĩa, tự Hoàng đế.

 

ai ngờ áp lực nơi biên cương Quan tướng quân chặn , còn truyền đến trong kinh, còn về Tang Trang , càng là trực tiếp lừa gạt !

 

Hắn bây giờ tại hoàng ngu xuẩn , lúc cũng cảm thấy bản ngu xuẩn cực kỳ.

 

Hắn thể từng bước từng bước đến bước đường ngày hôm nay, phía dường như một bàn tay vẫn luôn đẩy , đẩy con chim đầu đàn .

 

Còn là ai nhỉ? Phản ứng đầu tiên của liền nghĩ tới đứa cháu trai chân cẳng bất tiện , nhưng suy nghĩ kỹ , cảm thấy giống lắm.

 

Thời gian một đêm, dài dài ngắn ngắn, chỉ là đối với Bình Vương trong thiên lao mà quả thực là vô cùng khó ngao.

 

Trời sáng rõ, văn võ bá quan đều như thường lệ tới lên triều.

 

Bọn họ là thật sự hôm qua xảy chuyện lớn như , thì chút tâm tư nhỏ khác, mới lựa chọn khoanh tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1063-phap-bat-trach-chung.html.]

 

hôm nay nếu Hoàng thượng vẫn là Hoàng thượng , bọn họ đương nhiên vẫn tới lên triều.

 

Cảnh Hiếu Đế văn võ bá quan quỳ bên tung hô vạn tuế, đột nhiên lạnh một tiếng, trực tiếp mở miệng : "Các ngươi ngày ngày hô vạn tuế, hận thể để Trẫm c.h.ế.t sớm một chút nhỉ!"

 

Tất cả các thần t.ử đều hoảng sợ: "Thần đợi dám!"

 

"Là dám? Hay là ?! Ha ha, bá quan của Trẫm! Cộng thêm hộ viện trong phủ các ngươi, nếu đều tới trong cung hộ giá, kẻ bức cung bất quá chỉ khu ba ngàn , Trẫm thể rơi bước đường đó?" Cảnh Hiếu Đế trực tiếp dậy chỉ những đại thần đang quỳ mặt đất mắng mỏ.

 

Những khác thấy Hoàng thượng thật sự nổi giận , lúc ai dám con chim đầu đàn.

 

Cảnh Hiếu Đế mắng một trận: "Hôm nay thấy Trẫm êm sống sờ sờ, nào? Rất thất vọng nhỉ!"

 

Tất cả đều giống như hồ lô cưa miệng, mặc cho Hoàng thượng mắng c.h.ử.i, nhưng trong lòng đều , pháp bất trách chúng, Hoàng thượng tuy tức giận, nhưng vì Đại Hạ triều thể vận hành, nhất định sẽ xử trí tất cả bọn họ.

 

Bọn họ đoán sai, nhưng bọn họ quên mất, Cảnh Hiếu Đế vốn dĩ là một vô cùng thù dai.

 

, hôm nay ông thể lập tức xử trí tất cả , nhưng chỉ cần ông còn tại vị một ngày, hôm nay một hai , ngày mai một hai , kiểu gì cũng thể hết đám khốn nạn !

 

Hôm qua Ngô Tích Nguyên đưa danh sách những đại thần tới cứu giá cho ông, rốt cuộc ai là thật sự trung thành, ai là hư tình giả ý, trong lòng ông tự một cán cân.

 

Ánh mắt sắc bén của ông quét qua đỉnh đầu tất cả , cuối cùng mới thu hồi , với : "Hôm qua Bình Vương dẫn binh bức cung, Trẫm may nhờ Ngự Lâm quân liều c.h.ế.t chống cự mới thể sống sót. Sau Yến Vương phi, Ngô Tích Nguyên cùng với Vương Khải Anh kịp thời cứu giá, mới thể sống đến hôm nay tới lên buổi tảo triều. Bình Vương c.h.ế.t hết tội, vốn nên tru di cửu tộc, nhưng Trẫm nể tình thượng thiên đức hiếu sinh, liền chỉ tru di một chi của bọn chúng thôi!"

 

Mọi Hoàng thượng đều là lời khách sáo, cái gì mà thượng thiên đức hiếu sinh, bất quá là vì cửu tộc của Bình Vương chính là cửu tộc của Hoàng thượng, ông thể g.i.ế.c sạch trong hoàng gia chứ?

 

Chỉ là điều khiến bọn họ ngờ tới là, Hoàng thượng trực tiếp ban thưởng cho những đại thần lập công , mà đưa một chuyện khác.

 

"Trải qua ngày hôm qua, Trẫm càng thêm hiểu rõ một đạo lý. Nước thể một ngày vua, cũng thể một ngày trữ quân. Hôm nay nếu đều tới , thì chúng hãy bàn bạc chuyện lập trữ quân !"

 

Hoàng thượng đột nhiên nhắc tới chuyện trữ quân, đ.á.n.h tất cả một đòn trở tay kịp.

 

Mà Yến Vương đầu văn võ bá quan bất giác đen mặt, loại dự cảm chẳng lành? Thảo nào hôm qua phụ hoàng cố ý dặn dò Di nhi, bảo hôm nay nhất định tới lên triều, hóa là đang chờ ở đây!

 

Trong lòng hoảng, lo lắng danh hiệu Thái t.ử cuối cùng sẽ rơi xuống đầu . Không tự đa tình, mà là dựa theo sự hiểu của đối với phụ hoàng , ông cố ý dặn dò bản hôm nay bắt buộc lên triều, coi như là cho một ám thị .

 

Yến Vương đang xoắn xuýt trong lòng, liền phụ hoàng mở miệng dò hỏi: "Chư vị ái khanh nhân tuyển nào tiến cử ?"

 

Tất cả đưa mắt , chiêu của Hoàng thượng, bọn họ quả thực chút nắm rõ thực hư .

 

Hoàng thượng là mượn chuyện thăm dò thái độ cùng với lập trường của bọn họ ? Hay là thật sự lập trữ quân?

 

Nhất thời, triều đường cũng yên tĩnh trở , tất cả đều ngậm miệng.

 

Trái tim Yến Vương đập thình thịch, , thể chờ c.h.ế.t như !

 

Đột nhiên, trực tiếp từ trong hàng ngũ bước , hành lễ với Cảnh Hiếu Đế: "Phụ hoàng, nhi thần cho rằng Mục Vương từ nhỏ thông tuệ, bất luận là văn trị võ lược đều hơn , thể đảm đương trữ quân!"

 

 

Loading...