Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1081: Xin Điền đại nhân giúp ta
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:36:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Khải Anh toét miệng với Điền Lâm Gia, liền thấy Điền Lâm Gia cũng híp cả mắt.
Vương Khải Anh chỉnh đốn thần sắc, với Điền tế t.ửu: "Điền đại nhân, hôm nay trướng chặn một bức thư từ trong tay Vạn Kính Hiền, xem xong vô cùng kinh ngạc, lập tức quyết định cũng để ngài xem thử."
"Ồ? Thư ở ?" Điền tế t.ửu thành công khơi dậy hứng thú.
Vương Khải Anh lấy bức thư từ trong n.g.ự.c , hai tay dâng lên đưa cho Điền tế t.ửu.
Điền tế t.ửu cầm bức thư trong tay, cẩn thận xem xét.
Ông là một lão hồ ly nhậm chức trong triều đình mấy chục năm, cầm bức thư so với Vương Khải Anh xem còn cẩn thận hơn nhiều.
Chỉ cần liếc mắt một cái, liền chất giấy của phong thư xuất xứ từ , sáp niêm phong bên là của nơi nào.
Trên phong thư lạc khoản, hẳn là mật thư.
Ông ngay mặt Vương Khải Anh, mở phong thư , lấy bức thư bên trong xem.
Lần xem ông cũng biến sắc mặt, ngẩng đầu về phía Vương Khải Anh, vẻ mặt đầy khó tin: "Cái ..."
Điền Lâm Gia ở một bên chút tò mò hỏi: "Trên thư gì ?"
Điền tế t.ửu tiện tay đưa bức thư đang cầm tay chuyển cho Điền Lâm Gia, Điền Lâm Gia nhận lấy xem, suýt chút nữa kìm kinh hô thành tiếng.
Đến cuối cùng, vẫn kiềm chế , vươn tay che miệng . Đợi đến khi bình tĩnh , liền thấy phụ hỏi Vương Khải Anh: "Những gì thư đều là thật?"
Vương Khải Anh lắc đầu, ánh mắt nghi hoặc của hai cha con bọn họ, cung kính ôm quyền với Điền tế t.ửu, : "Nói thật, Điền đại nhân, cũng đoán chắc những gì bức thư là thật giả. Dù những năm nay Tĩnh Vương vẫn luôn thâm cư giản xuất, bọn và nửa điểm giao tập cũng . ngài thì khác, ngài là cữu phụ của Tĩnh Vương, nhiều chuyện ngài hẳn là rõ ràng hơn chúng nhiều. Cho nên hôm nay thực cũng là tới tìm ngài cầu chứng, xin Điền đại nhân giúp ."
Sắc mặt Điền tế t.ửu vô cùng nghiêm túc, Điền Lâm Gia ở một bên cũng vẻ mặt kinh ngạc, Tĩnh Vương? Là Vạn Giai Niên?!
"Các ngươi nghi ngờ Tĩnh Vương thế từ khi nào?" Giọng điệu Điền tế t.ửu , Vương Khải Anh thậm chí thể sự tức giận đè nén trong đó.
Sao thể tức giận, nếu Tĩnh Vương thật sự thế, những việc bọn họ những năm nay, chẳng đều khác hái đào ?
Đường lang bộ thiền, hoàng tước tại hậu.
Nước cờ của Vạn gia chơi thật a!
Lý trí của Điền Lâm Gia vẫn còn, ngộ nhỡ Tĩnh Vương thật sự xảy chuyện, bọn họ những năm nay coi như bận rộn vô ích .
Hơn nữa, nay còn một điểm cần xác định, đó chính là trong Yến Vương phủ là Vạn Giai Niên, là trong phủ bọn họ là Vạn Giai Niên.
Vương Khải Anh đem suy đoán của cho : "Chúng sai tra xét tung tích của Vạn Giai Niên, bốn năm Tây Vực, đó liền còn âm tín nữa. Ta sai tra xét ghi chép nhập quan, từng phản kinh, ước chừng chính là chuyện xảy trong bốn năm gần đây. Không Điền đại nhân bốn năm nay, phát hiện điều gì bất thường ?"
Không chỉ Điền tế t.ửu đang suy nghĩ, ngay cả Điền Lâm Gia cũng đang suy nghĩ.
Chỉ tiếc vốn dĩ thích vị Tĩnh Vương biểu ca của , quanh năm suốt tháng cũng gặp mặt hai , thật sự tính là hiểu rõ lắm, đến cuối cùng cũng nghĩ chỗ nào khác thường.
Điền tế t.ửu dường như nghĩ tới điều gì, nhưng ông vẫn chút thể xác định.
Có một dạo Tĩnh Vương ở trong phủ một mùa đông, lúc ngoài nữa, tính tình liền còn trầm mặc như nữa.
Bọn họ cho dù là cữu cháu, bình thường phần lớn thời gian đều là thư liên lạc, gặp mặt cũng nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1081-xin-dien-dai-nhan-giup-ta.html.]
Vương Khải Anh truy hỏi: "Điền đại nhân, ngài nghĩ tới điều gì ?"
Điền tế t.ửu ngẩng đầu , trầm giọng : "Vương đại nhân, xin hãy cho vài ngày. Dù chuyện liên quan trọng đại, vẫn xác nhận cho kỹ."
Vương Khải Anh gật đầu: "Nên , chuyện vốn dĩ kinh thế hãi tục, nếu vì vặn lấy bức thư , chính cũng đoán , thoại bản cũng dám như ."
Đâu chỉ ? Hiện thực còn đặc sắc hơn thoại bản nhiều.
Sau khi Điền tế t.ửu từ chỗ Điền Lâm Gia , Điền Lâm Gia vội vàng sáp tới mặt Vương Khải Anh, hỏi : "Vương đại ca, Tĩnh Vương thật sự là Vạn Giai Niên ? Dáng hai bọn họ giống lắm nhỉ? Người quen thuộc chẳng dễ dàng ?"
Vương Khải Anh khẽ vuốt cằm, về phía Điền Lâm Gia, giải đáp thắc mắc cho : "Nếu Vạn Giai Niên thông minh chứ? Hắn nếu chọn một khác, lẽ liếc mắt một cái . Tĩnh Vương vì chân cẳng , nhiều năm nay luôn xe lăn, cũng ngoài, khả năng phát hiện liền nhỏ ."
Điền Lâm Gia nhíu mày, tiếp: " vẫn chút hiểu, cho dù là ngoài chúng phát hiện , hầu hạ bên cạnh Tĩnh Vương biểu ca lẽ nào cũng phát hiện ?"
Vương Khải Anh: "..."
Thật sự là nghĩ kỹ thấy sợ a!
Tại sẽ phát hiện, tự nhiên là vì hầu hạ bên cạnh Tĩnh Vương vốn dĩ chính là bọn họ an bài .
Chuyện nếu để khác , lẽ khó . Vạn Giai Niên chính là cháu nội ruột của Thái hậu, Thái hậu an bài một nào đó bên cạnh Tĩnh Vương, chỉ cần ám chỉ một chút, của Nội Vụ phủ tự nhiên đều sẽ an bài thỏa cho bà .
Nghĩ như , Tĩnh Vương quả thực t.h.ả.m, lẽ từ lúc mới sinh nhắm tới .
Vương Khải Anh đột nhiên liền rùng một cái, trong hoàng thất, quả nhiên đáng sợ.
Điền Lâm Gia : "Cho dù Tĩnh Vương biểu ca chân cẳng , hình bọn họ hẳn là cũng sự khác biệt chứ? Tĩnh Vương biểu ca những năm nay vẫn luôn uống t.h.u.ố.c, hình gầy gò. Mà lúc gặp Vạn Giai Niên, tương đối tráng kiện hơn nhiều."
Vương Khải Anh thở dài, vươn tay xoa xoa đầu Điền Lâm Gia, với : "Lâm Gia ! Đệ hiểu, đời việc gì khó chỉ sợ lòng bền. Hắn tráng kiện một chút, ăn ít một chút liền gầy . Hơn nữa, còn thể dùng y phục để đổi hình ?"
Nói thật, Điền Lâm Gia cũng nhắc nhở một câu.
Một là mùa đông trời lạnh, Tĩnh Vương thể quang minh chính đại khỏi cửa.
Hai là, mùa đông trời lạnh, y phục mặc nhiều. Tĩnh Vương cửa đều mặc áo choàng lớn, quả thực dễ phát hiện.
.
Mặt khác, khi Điền tế t.ửu từ chỗ Điền Lâm Gia , liền tìm một cái cớ, cầm một bầu rượu ngon chạy tới viện t.ử của Trâu Triển.
Trâu Triển dạo cũng thâm cư giản xuất, gần như khỏi cửa.
Nghe Điền tế t.ửu tới, lập tức sai mời ông .
"Cữu phụ, Vương Khải Anh tới?" Hắn mở miệng liền hỏi.
Trong lòng Điền tế t.ửu lộp bộp một tiếng, nơi rõ ràng là phủ của , nhưng gặp ai, thể nhanh như .
Nếu là , ông nhất định sẽ nghĩ nhiều.
nay... ông chỉ thể , cảm giác sống mí mắt khác thật sự dễ chịu chút nào.