Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1115: Tuổi trẻ tài cao

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:38:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nếu như một ngày liền xong, quả thực tiết kiệm cho Ngô Tích Nguyên ít tiền.

 

nếu như mất hơn nửa năm thì ?

 

Ngô Tích Nguyên xoa xoa mi tâm, thôi bỏ , khoản bạc cũng tiết kiệm , chỉ thể về bảo Anh T.ử nghĩ cách.

 

Thực sự thì thể cùng Anh T.ử luân phiên tìm Hoàng thượng than nghèo, kiểu gì cũng moi một chút từ Hộ Bộ chứ?

 

Vì triều đình mà bọn họ cả ngày rời xa quê hương, thể nào tự bỏ tiền túi ?

 

Ngô Tích Nguyên nghĩ như , liền trực tiếp với cha Mai Tử: "Tiêu thúc, thúc bảo Thất Sát Các một tờ biên nhận, thu bao nhiêu bạc, dùng việc gì, đều cho rõ ràng."

 

Chỉ rõ ràng, về tìm Hoàng thượng đòi tiền mới quỵt nợ.

 

Cha Mai T.ử Ngô Tích Nguyên , còn ngẩn một chớp mắt, đó cũng bật : "Được, lát nữa chạy đến Thất Sát Các một chuyến."

 

...

 

Chiều hôm đó lúc cha Mai T.ử trở về liền dẫn theo Đào Lâm Y Tiên cùng về, Ngô Tích Nguyên vốn tưởng rằng thể xưng là Y Tiên, chắc chắn tuổi tác cao. Hiện giờ thiếu niên lang phiêu dật mà cha Mai T.ử dẫn về , chậm chạp chút lấy tinh thần.

 

Cha Mai T.ử giới thiệu Ngô Tích Nguyên với Đào Lâm Y Tiên: "Vị chính là Thông Chính Sứ Ngô đại nhân."

 

Đào Lâm Y Tiên sinh một đôi mắt hoa đào, tướng mạo đường hoàng, liếc bộ dạng râu ria xồm xoàm của Ngô Tích Nguyên, theo bản năng liền nhíu mày.

 

"Ngô đại nhân khác xa một trời một vực so với trong tưởng tượng của , thoạt cũng là một câu nệ tiểu tiết."

 

Cha Mai T.ử , tiếp tục giới thiệu cho Ngô Tích Nguyên: "Vị chính là giang hồ xưng tụng Đào Lâm Y Tiên, Diêu Xuân Hoa."

 

Ngô Tích Nguyên đ.á.n.h giá Đào Lâm Y Tiên, học theo ngữ khí của : "Y Tiên so với trong tưởng tượng của bổn quan cũng giống cho lắm."

 

Cha Mai T.ử trơ mắt bầu khí chút đúng, vội vàng : "Hai vị đều là tuổi trẻ tài cao, hai xuống chuyện, xuống chuyện."

 

Ngô Tích Nguyên mời Đào Lâm Y Tiên xuống, Đào Lâm Y Tiên cũng khách sáo với , chỉnh y bào xuống ghế, mở miệng thẳng: "Đại nhân, ngài cần khám bệnh cho An phu nhân?"

 

Ngô Tích Nguyên gật đầu: " , vị An phu nhân mắc bệnh đau tim, chữa trị lâu cũng thấy chuyển biến ."

 

Diêu Xuân Hoa liền nhướng mày, tràn đầy hứng thú : "Ngô đại nhân, vị chính là An phu nhân, chứ Ngô phu nhân, ngài để tâm như ?"

 

Lời thể mạo phạm , cha Mai T.ử kinh hãi, vội vàng đầu sang Ngô Tích Nguyên.

 

Lại thấy Ngô Tích Nguyên chỉ nhàn nhạt mỉm : "Tự nhiên là để tâm , vị An phu nhân dính líu đến một vụ án lớn. Chuyện liên quan đến mạng , thiết nghĩ Y Tiên ngài lấy việc cứu mạng trọng trách, cũng thể thấu hiểu cho bổn quan."

 

Diêu Xuân Hoa vẻ bừng tỉnh đại ngộ: "Ta coi như hiểu , đại nhân ngài chữa khỏi bệnh cho An phu nhân ngài, mà là một gian tế a!"

 

Ngô Tích Nguyên chút hổ thẹn một tiếng: "Nói thật sự ngại quá, bổn quan cũng còn cách nào khác, chỉ thể cầu viện Thất Sát Các. Còn về việc Y Tiên ngài chữa khỏi cho An phu nhân , điểm bổn quan sẽ can thiệp."

 

Diêu Xuân Hoa cũng là một thông minh, như , trong lòng liền hiểu đại khái, đây là sợ bắt chuyện trái với lý niệm hành y của bản , mới cố ý như .

 

Diêu Xuân Hoa cũng : "Ta đối với bệnh đau tim của nàng hứng thú, ngược đối với cổ trùng mà các ngài thì hứng thú."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1115-tuoi-tre-tai-cao.html.]

Ngô Tích Nguyên gật đầu: "Nếu như ngài thể tra chuyện cổ trùng, thì còn gì hơn, đến lúc đó bổn quan sẽ hướng triều đình xin ban thưởng cho ngài."

 

Diêu Xuân Hoa vội vàng cự tuyệt: "Ban thưởng thì cần, nếu như để Hoàng thượng , tám phần mười bắt đến Thái Y Thự Thái y..."

 

Năm xưa tổ phụ nếu vì trốn tránh Hoàng thượng, cũng đến mức mang theo cả nhà bọn họ chạy đến Đào Lâm trốn ngần năm, nếu cơ hội tiếp xúc với cổ trùng, cái gì cũng sẽ giao thiệp với của triều đình.

 

Ngô Tích Nguyên bật : "Vậy bổn quan sẽ tấu minh triều đình, lén lút bồi thường cho ngươi."

 

Diêu Xuân Hoa lúc mới hài lòng: "Đại nhân ngài cần những gì?"

 

"Chúng cần bệnh đau tim của An phu nhân rốt cuộc là mầm bệnh mang từ trong bụng , cũng nàng rốt cuộc hạ cổ An đại nhân . Nếu như cơ hội, ngài cũng thể xem thử viên t.h.u.ố.c mà lúc An phu nhân dùng... Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là sự an nguy của chính Y Tiên ngài, mong ngài hãy ưu tiên bảo vệ bản ."

 

Một phen lời của Ngô Tích Nguyên khiến trong lòng Diêu Xuân Hoa cực kỳ thoải mái, ngay cả ấn tượng vốn lắm của đối với trong triều đình cũng giảm bớt nhiều.

 

Hắn nhận lời, lúc xoay rời , đột nhiên nghĩ tới điều gì, hướng về phía Ngô Tích Nguyên : "Ngô đại nhân, râu của ngài... vẫn nên cạo thì hơn."

 

Ngô Tích Nguyên sững sờ, đưa tay sờ sờ râu của , cuối cùng : "Vẫn đến lúc, bổn quan thể để nhận ."

 

Diêu Xuân Hoa hiểu, hướng về phía Ngô Tích Nguyên ôm quyền, : "Là tại hạ xen việc của khác ."

 

Ngô Tích Nguyên , dậy tiễn Diêu Xuân Hoa ngoài.

 

Sau khi Diêu Xuân Hoa từ chỗ Ngô Tích Nguyên rời , liền trực tiếp đến cổng thành gỡ tờ cáo thị của quan phủ xuống.

 

Hắn cầm cáo thị trong tay mới đầu , liền thấy thị vệ xung quanh vây quanh tới.

 

"Vị đại phu , mời ngài."

 

Diêu Xuân Hoa mời đến phủ An đại nhân, tự xưng danh tính, rõ lai lịch của , đồng thời tỏ vẻ thể khám thử cho An phu nhân.

 

An đại nhân một trong giang hồ gỡ cáo thị, vội vàng bớt chút thời gian đến gặp .

 

Đi tới nhà chính trong nhà, thấy một nam t.ử trẻ tuổi mặc áo vải đang ghế uống , hình dung cử chỉ thoạt vài phần dáng vẻ của cao nhân đắc đạo.

 

Hắn bước một chân qua ngưỡng cửa, hướng về phía Diêu Xuân Hoa ở bên trong chắp tay: "Vừa trong tay chút việc, để Y Tiên đợi lâu !"

 

Diêu Xuân Hoa thấy thế cũng đặt chén nước trong tay xuống, hướng về phía đáp lễ: "An đại nhân khách sáo , ngài vì nước vì dân, thảo dân chờ đợi ngài một lát thật sự là vinh hạnh."

 

Một phen lời khiến An Húc Văn mặt mày hớn hở: "Y Tiên ngài đường xá xa xôi tới đây, sai nhà bếp chuẩn sẵn cơm nước, ngài kiêng kỵ món gì ?"

 

Diêu Xuân Hoa lắc đầu: "Đại nhân ngài thật sự quá khách sáo , thảo dân ăn uống xuề xòa, gì kiêng kỵ cả."

 

An Húc Văn dặn dò hạ nhân bên cạnh hai câu, mới tới bên cạnh Diêu Xuân Hoa xuống: "Y Tiên ngài là vặn vân du đến nơi ?"

 

Diêu Xuân Hoa gật đầu: " , hành y như chúng gặp bệnh chịu khổ, tự nhiên thể khoanh tay , liền tới xem thử. thảo dân cũng từng xem qua mạch tượng của An phu nhân, dám chắc chắn căn bệnh thảo dân rốt cuộc thể chữa trị ."

 

An Húc Văn lời , cũng yên nữa, liền vội vàng : "Hay là ngài xem phu nhân ?"

 

Diêu Xuân Hoa sắc mặt của , đột nhiên đề nghị: "An đại nhân, là thảo dân bắt mạch cho ngài ?"

 

 

Loading...