Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1122: Dã tâm chưa dứt

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:38:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kiếm Phong vẻ mặt khó xử: "Diêu đại hiệp, một trăm lượng thật sự thể bớt nữa."

 

Diêu Xuân Hoa : "Sao thể bớt ? Võ lâm minh chủ tung lấy đầu ông mới chỉ vạn lượng bạc trắng, ngươi mở miệng đòi một trăm lượng? Nếu như một trăm đến ngóng, các ngươi chẳng kiếm một cái đầu ?"

 

Kiếm Phong vội vàng : "Lời thể như , nhiều đến ngóng như a..."

 

Diêu Xuân Hoa vươn ngón trỏ tay gõ nhẹ lên bàn, liếc xéo một cái: "Thì là thế, các ngươi đây là vất vả lắm mới tóm một kẻ ngốc nhiều tiền?"

 

Kiếm Phong: "..."

 

Lời gì cũng để ngài hết , chuyện thật sự cách nào tiếp nữa.

 

"Cũng , ngài đây là..."

 

Diêu Xuân Hoa giơ tay ngắt lời , : "Được , cũng đừng nhiều như nữa. Mấy năm ít tìm các ngươi ngóng tung tích của Mai Lâm lão nhân, đều cả. Ta chỉ năm mươi lượng bạc, ngươi xem thể bán tin tức của ông cho ."

 

Thấy Kiếm Phong định mở miệng chuyện, vội vàng bổ sung một câu: "Ngoài ! Ta nợ ngươi một cơ hội chữa trị, bất luận là ngươi nào bên cạnh ngươi, bất luận mắc bệnh nặng gì, đến tìm ! Ta giúp ngươi chữa trị."

 

Nói đến cuối cùng, thần sắc của cũng trịnh trọng hơn nhiều.

 

Kiếm Phong như , sắc mặt cũng nghiêm túc hẳn lên.

 

Cơ hội chữa trị của Đào Lâm Y Tiên, đó cũng chỉ là năm mươi lượng a! Vụ mua bán lời!

 

Diêu Xuân Hoa như nguyện chỗ ở của Mai Lâm lão nhân từ chỗ Kiếm Phong, đưa cho năm mươi lượng bạc, còn cưỡi một con ngựa của .

 

Kiếm Phong thấy dắt ngựa ngoài, vội vàng : "Diêu đại hiệp, tiền ngựa ngài vẫn trả!"

 

Diêu Xuân Hoa xoay lên ngựa, lưng ngựa đầu một cái: "Đều là nhà cả, khách sáo như gì? Con ngựa cũng cần, đợi mấy ngày nữa trở về trả cho các ngươi là !"

 

Vừa dứt lời, liền vỗ một cái m.ô.n.g ngựa, ngựa sải vó chạy , Kiếm Phong bóng lưng bọn họ xa chỉ đành bất đắc dĩ thở dài.

 

Người đều Đào Lâm Y Tiên tỳ khí cổ quái, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền!

 

Chủ yếu là keo kiệt! Còn keo kiệt bình thường!

 

Theo lý mà mỗi ngày tìm cầu y vấn d.ư.ợ.c ít, cũng thiếu bạc dùng, còn keo kiệt như ? Kỳ lạ.

 

Diêu Xuân Hoa mặc kệ ấn tượng mới mà để cho Kiếm Phong là gì, tung tích của Mai Lâm lão nhân, tự nhiên gặp ông một .

 

.

 

Mai Lâm lão nhân mặc dù gọi là Mai Lâm lão nhân, nhưng thực tế ông sống ở Mai Lâm, hiện giờ chỗ dừng chân của ông là ở trong một khu T.ử Trúc Lâm.

 

Diêu Xuân Hoa tìm một chỗ cỏ nước tươi buộc ngựa , mới một đến nơi ở của Mai Lâm lão nhân.

 

Lúc đến rừng trúc đang mưa lất phất, là giữa trưa, trong rừng vẫn là một tầng sương mù mỏng.

 

Giày da giẫm lên lá trúc phát tiếng xào xạc, Diêu Xuân Hoa ngũ quan nhạy bén, đột nhiên tiếng bước chân của dừng .

 

Rút kiếm lăng c.h.é.m tới, đó thu kiếm về, một con sâu liền đứt đôi rơi xuống đất.

 

Diêu Xuân Hoa cất kiếm về bên hông, mới trầm giọng trong rừng: "Nếu ngài tới, còn mặt tương kiến?"

 

"Ha ha ha, rừng trúc của nhiều năm ai tới , hôm nay còn tưởng bọn họ kìm nén , ngờ tới thế mà là ngươi." Một nam t.ử mặc y bào màu đen từ trong sương mù mỏng .

 

Diêu Xuân Hoa thấy ông , mở miệng : "Ta cũng ngờ, trong lúc sinh thời còn cơ hội chạm mặt với ngươi."

 

Mai Lâm lão nhân khỏi sương mù mỏng, ông dừng bước ở nơi cách Diêu Xuân Hoa năm bước chân, hướng về phía hừ lạnh một tiếng : "Tiểu t.ử ngươi chuyện lúc nào cũng già dặn như , còn tưởng ngươi thuật trú nhan đấy! Rõ ràng là một tiểu oa nhi mới cập quan."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1122-da-tam-chua-dut.html.]

 

Diêu Xuân Hoa ngắt lời ông : "Người trong giang hồ chỉ luận võ nghệ, lấy tuổi tác luận dài ngắn."

 

Mai Lâm lão nhân thấy tới là , cũng ý định tay, mà mở miệng hỏi: "Nói , ngươi đến tìm gì."

 

"Thực cũng gì, chính là hỏi ngươi chuyện cổ trùng." Diêu Xuân Hoa .

 

"Đều qua lâu như , ngươi vẫn là dã tâm dứt, đây là bí thuật của tộc , thể cho ngươi ." Mai Lâm lão nhân vung ống tay áo, mặt .

 

Diêu Xuân Hoa : "Bí thuật của tộc ngươi? Sao bên ngoài lén lút dùng? Không chỉ dùng để mê hoặc lòng , còn dùng để g.i.ế.c ."

 

Mai Lâm lão nhân g.i.ế.c , để tâm đến những chuyện : "Bí thuật của tộc vốn dĩ chính là dùng để mê hoặc lòng và g.i.ế.c ! Chỉ là... ngoài mà ngươi là ai?"

 

Diêu Xuân Hoa : "Lúc ở bên ngoài gặp một phụ đạo nhân gia, nàng Tình Nhân Cổ."

 

"Hừ, ngươi còn cả Tình Nhân Cổ!" Mai Lâm lão nhân trào phúng .

 

Diêu Xuân Hoa lườm ông một cái: "Năm xưa suýt chút nữa con gái ngươi đắc thủ, thể ?"

 

Mai Lâm lão nhân vì tay với Diêu Xuân Hoa, ngoài việc bản Diêu Xuân Hoa võ nghệ cao cường , còn liên quan đến việc Diêu Xuân Hoa từng lấy đức báo oán cứu con gái ông một mạng.

 

Năm xưa trong giang hồ bắt Mai Lâm lão nhân, liền đem thù hận đều chuyển dời lên con gái ông .

 

Diêu Xuân Hoa luôn cảm thấy oan đầu nợ chủ, tay với con gái thì tính là hùng hảo hán gì.

 

Năm xưa lúc bọn họ gặp , con gái của Mai Lâm lão nhân trúng kịch độc, vẫn là tay cứu nàng một mạng.

 

"Ta , lão đầu nhi, Tình Nhân Cổ của các ngươi cách giải ?"

 

Mai Lâm lão nhân lắc đầu: "Không !"

 

Diêu Xuân Hoa tin: "Ngươi cho , liền giúp ngươi trốn thoát khỏi sự truy sát của võ lâm."

 

Mai Lâm lão nhân nhốt ở rừng trúc năm năm, sớm nghẹn khuất c.h.ế.t .

 

Sâu bọ của ông cũng còn bao nhiêu, nếu như thêm vài đợt đến vây quét, e là ông cũng khó giữ mạng.

 

Ông Diêu Xuân Hoa hỏi: "Ngươi thể giúp trốn thoát khỏi sự truy sát của võ lâm?"

 

Diêu Xuân Hoa chắc như đinh đóng cột gật đầu: "Chắc chắn thể!"

 

Mai Lâm lão nhân suy nghĩ một chút, cuối cùng mời nhà trúc của : "Đi, chúng nhà ."

 

Ai ngờ Diêu Xuân Hoa căn bản nhận tình, thà dầm mưa lất phất ở bên ngoài cũng theo ông về.

 

"Ta theo ngươi về , ở đây là ."

 

Lỡ như con gái ông cũng ở đó thì ? Thật khiến đau đầu.

 

Hắn còn sợ trúng chiêu của nàng đấy! Nhìn An đại nhân trúng cổ, những năm nay giống như một kẻ ngốc , mới biến thành như thế.

 

Mai Lâm lão nhân nơi cũng ai, dứt khoát chiều theo , cách màn mưa bụi m.ô.n.g lung đè thấp giọng hỏi: "Ngươi cách gì? Nói thử xem."

 

Diêu Xuân Hoa lắc đầu: "Ngươi , uy tín hơn ngươi, ngươi thể tin tưởng , nhưng tin ngươi."

 

Mai Lâm lão nhân cân nhắc trong lòng hồi lâu, mới : "Tình Nhân Cổ t.ử trùng và mẫu trùng, thể mang t.ử trùng sẽ thiên y bách thuận với mẫu trùng. Loại sâu bọ mặc dù lợi hại, nhưng cũng cách giải, chúng một thứ vô cùng yêu thích."

 

"Thứ gì?" Diêu Xuân Hoa truy hỏi.

 

 

Loading...