Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1131: Nàng có phải là Đào Nhiên không

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:39:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đào Nhiên , tán đồng gật đầu: "Quả thực là ."

 

Diêu Xuân Hoa sửng sốt, ngẩng đầu về phía nàng: "Muội..."

 

Đào Nhiên khoanh tay n.g.ự.c, lười biếng tựa cửa, Diêu Xuân Hoa và Ngô Tích Nguyên : "Thảo nào đại nhân gọi tới đây, chuyện tiếp theo giao cho , sẽ nghĩ cách."

 

Diêu Xuân Hoa nghĩ đến sự phòng của An phủ, trong lòng chút lo lắng cho nàng, liền hỏi thêm một câu: "Một ... ?"

 

lời lọt tai Đào Nhiên, thành đang nghi ngờ năng lực của nàng.

 

Đào Nhiên hừ lạnh một tiếng: "Ta , chẳng lẽ dựa ngươi ? Nam nhân, đôi khi đừng quá coi thường nữ nhân."

 

Ngô Tích Nguyên lo lắng hai bọn họ cãi , chuyện của An phủ còn dựa hai bọn họ, xảy sai sót lúc , liền vội vàng lên tiếng: "Nàng lợi hại, y tiên ngươi cứ yên tâm."

 

Diêu Xuân Hoa nhận lời: "Ngày mai sẽ An phủ, đến lúc đó sẽ phối hợp với Đái cô nương."

 

Đào Nhiên chỉ chỉ b.úi tóc đầu , với Diêu Xuân Hoa: "Ta Đái cô nương gì cả, gả chồng , nhà chồng họ Giang. Còn xin gọi là Giang phu nhân, đừng gọi sai."

 

Diêu Xuân Hoa nàng câu , giống như sét đ.á.n.h giữa trời quang.

 

Ai thể ngờ tâm tâm niệm niệm tìm kiếm bao nhiêu năm nay, hiện giờ tuy xuất hiện, nhưng gả cho ?

 

Bất quá cẩn thận nghĩ cũng thể hiểu , năm nay hai mươi sáu tuổi, Đào Nhiên nhỏ hơn ba tuổi, qua tuổi gả chồng từ lâu .

 

"Giang phu nhân." Diêu Xuân Hoa thỏa hiệp: "Nếu ngài gặp khó khăn, xin cứ tùy thời tìm ."

 

Đào Nhiên nhận lời, ôm quyền với : "Vậy thì đa tạ."

 

Nói xong Đào Nhiên về phía Ngô Tích Nguyên: "Đại nhân, ngài bên còn chuyện gì khác cần dặn dò ? Nếu , xin phép về ."

 

Ngô Tích Nguyên gật đầu: "Ừm, việc gì nữa."

 

Ngô Tích Nguyên và Diêu Xuân Hoa Đào Nhiên tung nhảy nhẹ như chim én, Diêu Xuân Hoa lúc mới thu hồi ánh mắt, hỏi Ngô Tích Nguyên: "Đại nhân, nàng là Đào Nhiên, đúng ?"

 

Ngô Tích Nguyên thu hồi ánh mắt, , cũng .

 

Hôm nay thái độ của Diêu Xuân Hoa đối với Đào Nhiên thực sự quá kỳ lạ, bình thường là một nhường , nếu ai dám cãi , sớm dựa cái miệng lưỡi dẻo quẹo của mà mắng cho đối phương á khẩu trả lời , thế nhưng mặt Đào Nhiên thoạt chút nhẫn nhục chịu đựng.

 

Ngô Tích Nguyên hỏi: "Đào Nhiên là thế nào của ngươi?"

 

Diêu Xuân Hoa nghiến răng nghiến lợi : "Chính là nữ nhân định với , bỏ chạy !"

 

Ngô Tích Nguyên xong, vẻ bừng tỉnh đại ngộ: "Thì là thế, ngươi hẳn là thực sự nhận nhầm , Giang phu nhân từ nhỏ nhận nuôi dạy dỗ võ nghệ ám vệ."

 

Diêu Xuân Hoa sửng sốt, mặt Ngô Tích Nguyên, : "Lúc nàng bỏ chạy chính là khi còn nhỏ! Mười lăm năm !"

 

Ngô Tích Nguyên: "???"

 

Bộ dạng của giống như phụ bạc, ai thể ngờ so đo với một đứa trẻ?

 

"Lúc đó nàng mới bao nhiêu tuổi chứ?" Ngô Tích Nguyên nhịn hỏi một câu.

 

Diêu Xuân Hoa tiếp tục : "Tám tuổi ! Tuổi mụ là chín tuổi! Còn nhỏ ? Chính nàng nắm tay cho , lớn lên sẽ nương t.ử của , hai nhà chúng đều định !"

 

Ngô Tích Nguyên gật đầu: "Mạo hỏi một câu, lúc đó ngươi bao nhiêu tuổi?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1131-nang-co-phai-la-dao-nhien-khong.html.]

"Mười một."

 

Ngô Tích Nguyên cẩn thận nhớ năm mười một tuổi, theo phu t.ử sách, theo đám trẻ con trong thôn xuống sông bắt cá...

 

Quả nhiên, với giống , một ngay cả chuyện cưới nương t.ử cũng sớm hơn khác hai năm.

 

"Sau đó thì ? Tại nàng ?"

 

Ngô Tích Nguyên hỏi những lời thực vượt quá giới hạn, nhưng lẽ những chuyện giấu trong lòng Diêu Xuân Hoa từ lâu , ai để thổ lộ, lúc Ngô Tích Nguyên hỏi, liền giống như ống trúc đổ đậu mà kể hết thảy.

 

"Năm đó cha nàng lên núi săn thú, ngã từ núi xuống mất mạng, nương nàng một nuôi nổi hai đứa trẻ, liền dẫn bọn họ về nhà đẻ."

 

Chuyện bình thường ? Có nhà đẻ giúp đỡ, bọn họ cũng dễ sống hơn một chút.

 

Diêu Xuân Hoa tiếp tục : "Cha lúc đó cũng thích nàng , nhà nàng gặp nạn, liền bảo nàng gả nhà đồng dưỡng tức . Nương nàng hỏi nàng bằng lòng , nàng bằng lòng, sáng sớm theo nương nàng , cũng chào hỏi nhà một tiếng."

 

"Từ đó về , chúng mất liên lạc."

 

Ngô Tích Nguyên thở dài, từ đó thể thấy, Diêu Xuân Hoa cũng là một nặng tình.

 

"Nếu duyên phận, kiểu gì cũng sẽ gặp , thời gian còn sớm nữa, nghỉ ngơi !" Nói xong, liền rời .

 

Đợi đến khi , Diêu Xuân Hoa mới chợt nhớ , đến cuối cùng Ngô Tích Nguyên cũng cho , nữ nhân là Đào Nhiên .

 

Hắn chẳng qua chỉ từ miệng Ngô Tích Nguyên nhận một câu trả lời xác thực, thực trong lòng gần như thể khẳng định .

 

Sau khi Đào Nhiên rời khỏi viện t.ử của Ngô Tích Nguyên, trong lòng cũng hồi lâu thể bình tĩnh , nàng cũng ngờ cách nhiều năm như thể chạm mặt Diêu Xuân Hoa.

 

Càng ngờ trôi qua lâu như , liếc mắt một cái cũng thể nhận nàng.

 

Chuyện năm xưa nàng đương nhiên là nhớ rõ, cũng nhớ rõ hôn ước của hai nhà bọn họ.

 

Nếu như nhà nàng đột nhiên xảy chuyện, nàng thuận lợi gả cho Diêu Xuân Hoa, hiện giờ e là sớm sống những ngày tháng yên .

 

Bất quá thế sự chính là đa đoan, những chuyện cũng do nàng thể quyết định, điều nàng thể chỉ là trong bất kỳ cảnh khó khăn nào cũng nỗ lực sống tiếp.

 

Nàng giường ngưng thần nhắm mắt, trong lòng lên kế hoạch xong xuôi, nghĩ cách để dẫn dụ con cổ trùng ngoài.

 

Sáng hôm thức dậy, nàng liền giống như ngày thường, lấy hết đồ đạc son phấn .

 

khác với đây, nàng một vò rượu, ném tất cả nguyên liệu ngâm, ngâm nửa canh giờ , nàng mới vớt nguyên liệu dùng chày giã nát.

 

Mùi rượu chút nồng, nàng thêm chút hương liệu để che đậy, cuối cùng mùi hương pha chế thực sự khá thơm, giống với đây.

 

Nàng chuẩn thêm một ít hương liệu và điểm tâm, dự định mang cùng đến cho An phu nhân.

 

An phu nhân nàng tới đưa son phấn, còn chút kinh ngạc: "Vẫn đến lúc, nàng tới ?"

 

"Nói là một lô mới, còn ai dùng qua, vội vàng mang tới hiếu kính phu nhân ngài." Tiểu nha giải thích.

 

An phu nhân mỉm , đưa tay sờ lên má , : "Coi như nàng lòng, cho nàng ."

 

Đào Nhiên bước , đầu nàng quấn một chiếc khăn tay màu xanh, y phục đều khá nhã nhặn, phù hợp với hình tượng thủ tiết vì phu quân.

 

Nàng bước hành lễ với An phu nhân, : "Phu nhân, dạo dân phụ ở nhà mày mò chút đồ , ngài xem thử ?"

 

 

Loading...