Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1161: Đây là ai nghĩ ra chiêu hiểm này

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:40:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Tích Nguyên ngờ lên Hoàng thượng cho một nan đề như , phong cái gì? Đây là chuyện thể quyết định ?

 

Vậy đòi một vị Vương gia, ngài dám cho ?

 

Ngô Tích Nguyên trong lòng lặng lẽ oán thầm, nhưng ngoài miệng : "Thần cả, nếu Hoàng thượng ngài nhất định ban thưởng thứ gì đó, chi bằng ban thưởng chút đồ chơi nhỏ, để thần mang về cho phu nhân nhà thần chơi ."

 

Cảnh Hiếu Đế xong lời liền ha hả rộ lên: "Trong kinh thành đều truyền khắp , ngươi sợ vợ, ngờ ngươi còn biến bản lệ gia (càng lúc càng nghiêm trọng) hơn."

 

Ngô Tích Nguyên uốn nắn : "Hoàng thượng, đây gọi là sợ vợ, đây gọi là phu thê ân ái."

 

"Được, phu thê ân ái, lát nữa trẫm ban thưởng thêm cho ngươi chút chuỗi ngọc, ngươi mang về cho phu nhân ngươi chơi."

 

Hoàng đế tiếp tục : "Còn về phần ngươi mà... liền phong Trường Khánh Hầu !"

 

Ngô Tích Nguyên thật sự ngờ Hoàng thượng phong tước vị cho ! Trường Khánh Hầu, đồng âm với "trường tình", quả thực tồi.

 

Hắn còn dậy, liền thuận tiện dập đầu ba cái thật kêu, tạ ơn Hoàng thượng ban ân, đó mới cùng Hoàng thượng đến đề nghị ngày hôm qua của Cửu Nguyệt.

 

"Hoàng thượng, trận chiến ở phía Bắc ước chừng đợi đến khi thời tiết ấm áp hơn một chút là sẽ đ.á.n.h nổi nữa." Hắn .

 

Cảnh Hiếu Đế cũng , mỗi năm mùa đông chính là lúc biên quan căng thẳng, cũng là những ngày Hộ Bộ ngày ngày than nghèo.

 

"Không đ.á.n.h nổi cũng , năm nay để bách tính trồng thêm nhiều bông, lỡ như mùa đông bọn chúng an phận, thì thể trực tiếp dùng đến ."

 

Ngô Tích Nguyên vốn dĩ cũng nghĩ như , nhưng Tô Cửu Nguyệt ngày hôm qua cung cấp cho một lối suy nghĩ khác.

 

"Hoàng thượng, ngài xem bọn chúng đ.á.n.h trận chẳng là vì bên đó cứ đến mùa đông là lương thực để ăn ? Nếu như chúng thể dùng lương thực đổi lấy thịt và da thú các loại của bọn chúng, trận chiến chẳng là sẽ đ.á.n.h nổi nữa ?" Ngô Tích Nguyên .

 

Cảnh Hiếu Đế long ỷ, hai ngón tay gõ gõ lên tay vịn: "Ý của ngươi là... chúng chủ động nghị hòa?"

 

Ngô Tích Nguyên lắc đầu: "Bây giờ là lúc nghị hòa, chúng thể mở cửa ải , cho phép thương nhân giao thương."

 

Trước đây chiến sự căng thẳng, thương nhân Hồ và bên Hung Nô gần như đều phép qua .

 

Không thể trao đổi đồ vật, nguồn lương thực của bọn chúng càng thêm khan hiếm, liền càng dốc hết sức lực đ.á.n.h sang đây.

 

"Lỡ như bọn chúng nhân cơ hội phái gian tế qua đây thì ?"

 

Ngô Tích Nguyên nở nụ , mang dáng vẻ tính toán kỹ lưỡng: "Hoàng thượng, chúng giao dịch với bọn chúng ở trong thành, mà ở ngoài thành, phái binh lính bảo vệ."

 

Cảnh Hiếu Đế suy nghĩ một chút, cảm thấy cách của Ngô Tích Nguyên quả thực tồi.

 

Bên Hồ và Hung Nô cũng nhiều đồ , nếu như thể dùng những đồ vật đáng tiền như vải vóc, đồ sứ dư thừa của đem trao đổi, đến lúc đó còn lý do gì để đ.á.n.h trận nữa chứ?

 

Ông gọi mấy vị đại thần Nội các tới, cùng thương nghị cả một đêm, cuối cùng thiểu phục tùng đa , đem thánh chỉ của Hoàng thượng truyền khắp cả nước.

 

Tô Trang cũng nhận thư của Hoàng thượng, dạo chiến sự ở Hà Tây Tẩu Lang căng thẳng, ông đích dẫn tới chi viện, mới miễn cưỡng giữ vững .

 

Ông mở bức mật thư của Hoàng thượng xem, thấy Hoàng thượng trong thư : Bất luận đối phương kêu gào thế nào, đều bảo bọn họ ứng chiến, bảo vệ thương nhân nhà , giao thương với bọn chúng.

 

Lúc ông bóc thư, Mẫn tướng quân đang ngay bên cạnh ông, liền hỏi một câu: "Hoàng thượng chỉ thị mới gì ?"

 

Tô Trang cũng giấu giếm , trực tiếp đưa thư cho xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1161-day-la-ai-nghi-ra-chieu-hiem-nay.html.]

 

Rốt cuộc gừng càng già càng cay, Tô Trang vẫn nếm chút ý vị trong đó.

 

"Hoàng thượng là tê liệt bọn chúng, chỉ cần d.ụ.c vọng của bọn chúng giảm xuống, trận chiến cũng sẽ đ.á.n.h nổi nữa."

 

Nói xong ông cũng : "Đây giống như là chủ ý của Hoàng thượng, cũng là ai nghĩ chiêu hiểm như ."

 

Mẫn tướng quân ông nhắc nhở như cũng hiểu : "Cũng giống như đạo lý ném củ cà rốt cho ngựa của kẻ địch?"

 

"Không sai, đến lúc đó lo ăn lo mặc, tự nhiên sẽ tan rã quân tâm của bọn chúng."

 

chuyện cũng dễ thao tác như , bắt buộc đem tin tức truyền qua đó.

 

Mẫn tướng quân lập tức : "Đại tướng quân, để ! Nơi quen thuộc nhất, chỉ cần lẻn nơi tụ tập của tộc nhân Đại Nguyệt Thị, tin tức nhanh sẽ thể truyền ."

 

Tô Trang một ngụm cự tuyệt : "Làm bậy, ngươi là chủ soái nơi ! Ngươi ai tới chủ trì đại cục?! Vẫn là để !"

 

Hai quân đối chiến, trong thành chắc chắn là gian tế của quân địch, chuyện tiện truyền , Tô Trang liền nghĩ võ nghệ phi phàm, bản đồ nơi ông cũng xem vô , ông là thích hợp nhất.

 

ai ngờ Mẫn tướng quân trực tiếp : "Nếu là chủ soái nơi , nơi liền do quyết định! Ta ! Đại tướng quân ngài giữ thành! Nếu như xảy chuyện, liền do ngài tới chủ trì đại cục."

 

Mẫn tướng quân nhân lúc trời tối khỏi thành, mang theo những tờ giấy bọn họ trắng đêm , lặng lẽ về phía tộc nhân Đại Nguyệt Thị.

 

Một một tiến vùng bụng của bọn chúng, gần như là cửu t.ử nhất sinh.

 

Chỉ cần một khâu nào đó thiết tưởng xảy sai sót, đều sẽ về nữa.

 

Mẫn tướng quân tướng mạo của Trung Nguyên so với bản địa vẫn chút khác biệt, liền quấn kín mít, cũng may trời lạnh, gần như đều ăn mặc như thế , cũng thu hút sự chú ý của khác.

 

Huống hồ trấn thủ ở nơi mấy chục năm, một ngụm tiếng địa phương còn lưu loát hơn cả bản địa.

 

Vào một đêm nọ, châm ngòi một quả pháo hoa mang theo tới.

 

Tộc nhân Đại Nguyệt Thị gần như đều từng thấy qua món đồ hiếm lạ , mới châm ngòi nhiều từ trong lều chạy xem.

 

Mẫn tướng quân nhân lúc tất cả đều , hướng lên trung b.ắ.n một mũi tên, ngay đó b.ắ.n mũi tên thứ hai.

 

Mũi tên thứ hai b.ắ.n nhưng đến , b.ắ.n trúng sợi dây thừng buộc mũi tên thứ nhất, lập tức những tờ giấy buộc mũi tên liền từ trung lả tả rơi xuống.

 

Mẫn tướng quân thấy mục đích đạt , hơn nữa thu hút sự chú ý của quân đồn trú, vội vàng từ cao nhảy xuống, bộ tịch cũng từ mặt đất nhặt lên một tờ giấy xem lướt qua.

 

Nhìn binh lính đồn trú chạy lướt qua bên cạnh , mới thở phào nhẹ nhõm, từ từ lùi về phía xa.

 

Vừa mới lùi khỏi đám đông, liền vắt chân lên cổ chạy về phía xa.

 

Hôm nay nếu còn , đợi đến khi trời sáng, khi đối phương điều tra rõ ràng rốt cuộc là tình huống gì, sẽ nữa.

 

Tộc trưởng Đại Nguyệt Thị những tờ giấy bày bàn, sắc mặt khó coi.

 

Trí giả ở một bên : "Tộc trưởng, chẳng qua là giao thương, tại để thương nhân chứ?"

 

"Đối phương đều mò tới nơi tụ tập của chúng ! Cho đến nay vẫn tìm ! Không chừng lúc nào đó cái đầu cổ chúng sẽ cắt mất! Chúng còn nghĩ đến chuyện ăn với !" Tộc trưởng tức giận đập bàn một cái, phẫn nộ quát.

 

 

Loading...