Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1198: Viên Bột Ngó Sen

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:41:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Công chúa Karil đ.á.n.h ngất đưa từ cửa của tiệm tơ lụa, lúc Thôi Khánh phát hiện thì muộn, tức giận đập phá tiệm tơ lụa, thậm chí còn báo quan, nhưng vẫn tìm thấy Công chúa Karil.

 

Lúc Tô Cửu Nguyệt đột nhiên thể thấy bọn họ chuyện : "Thôi đại ca, tẩu t.ử mất tích cũng sốt ruột, là ngài cứ đ.á.n.h một trận cho hả giận ! Nếu ngài chuyện với , tẩu t.ử cũng sẽ mất tích."

 

Thôi Khánh hừ lạnh một tiếng, buông tay : "Đều tìm cho ! Đến bến tàu !"

 

Cảnh tượng chuyển đổi, nam nhân từ một cầu thang bước xuống, trong tay còn cầm một ngọn đèn dầu.

 

Hắn bước xuống, cả căn phòng lập tức sáng bừng lên, thể thấy một nữ nhân trói tay chân vứt mặt đất bên cạnh.

 

Nữ nhân dường như cảm nhận ánh sáng, giãy giụa ngẩng đầu lên, chính là Công chúa Karil.

 

"Công chúa điện hạ, ngài đừng sốt ruột, là thấy sắc nảy lòng tham, tuy ngài quả thực xinh , nhưng càng tiền tài hơn. Chỉ cần Thôi đại ca thể giúp tiểu thành một chuyện, tiểu nhất định sẽ đưa ngài trở về nguyên vẹn."

 

...

 

Tô Cửu Nguyệt tỉnh từ trong mộng, lập tức suy nghĩ.

 

"Bọn họ rốt cuộc Thôi Khánh chuyện gì chứ?"

 

Nàng mới cử động, Ngô Tích Nguyên cũng tỉnh theo.

 

Mượn ánh trăng thấy Tô Cửu Nguyệt đang nhíu mày, một bộ dạng như điều suy nghĩ, tư thái quả thực thể quen thuộc hơn nữa.

 

Ngô Tích Nguyên liền hỏi: "Nương t.ử, ?"

 

Tô Cửu Nguyệt khẽ gật đầu: "Ừm."

 

"Lần mơ thấy ai?"

 

"Công chúa Karil." Tô Cửu Nguyệt trả lời.

 

Mà Ngô Tích Nguyên thấy tên Công chúa Karil, ngược vô cùng kinh ngạc: "Sao mơ thấy nàng ?"

 

Rõ ràng Công chúa điện hạ rời kinh từ lâu , với bọn họ sớm còn liên lạc.

 

Lúc cho dù mơ thấy cũng giúp gì cho nàng .

 

Tô Cửu Nguyệt đem những mảnh vỡ trong giấc mơ của đều cho Ngô Tích Nguyên , Ngô Tích Nguyên gật đầu : "Vợ chồng bọn họ mà cũng đến Dương Châu, dựa theo cảnh tượng xuất hiện trong giấc mơ của nàng mà , đầu tiên là tiệm tơ lụa, tiếp theo là nam nhân thiết với Thôi Khánh . Đoán chừng là Thôi Khánh thứ , hoặc là... chỗ thể giúp ."

 

Suy cho cùng, vẫn là lợi ích xui khiến.

 

"Có tiệm đó là nhà nào ?" Ngô Tích Nguyên hỏi.

 

Tô Cửu Nguyệt nhớ tới tấm biển hiệu Thôi Khánh giẫm chân trong mộng, đó rành rành hai chữ lớn: "Vu Ký."

 

Ngô Tích Nguyên tiếp: "Mấy ngày nay chúng phái điều tra tiệm một chút, xem phía thứ gì ."

 

Tô Cửu Nguyệt nhận lời, Ngô Tích Nguyên ôm nàng lòng, bảo nàng ngủ thêm một lát.

 

Tô Cửu Nguyệt lắc đầu: "Không, hôm nay hẹn sẽ cùng Hoàng hậu nương nương du ngoạn Sấu Tây Hồ, nếu tỉnh liền dậy chuẩn một chút."

 

Ngô Tích Nguyên nàng , căn bản ý định mang theo và Hoàng thượng, đành bất đắc dĩ .

 

Tô Cửu Nguyệt dậy thu dọn xong tất cả đồ đạc để chơi, bên phía Hoàng hậu nương nương liền sai qua gọi nàng.

 

Nàng mang theo điểm tâm và sổ sách chuẩn xong cùng đến viện của Hoàng hậu nương nương, lúc nàng bước phát hiện Hoàng thượng cũng ở đó, nhưng Hoàng thượng đen mặt, hiển nhiên chút vui, hẳn là giận dỗi với Hoàng hậu nương nương .

 

Nàng lo lắng giận lây, quy củ hành lễ, sang một bên cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của .

 

Hoàng hậu nương nương thấy thứ đều chuẩn xong, liền với Hoàng thượng: "Hoàng thượng, chúng đây."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1198-vien-bot-ngo-sen.html.]

Hoàng thượng ngước mắt bà một cái, lạnh lùng ừ một tiếng.

 

Hoàng hậu nương nương thấy liền dẫn Tô Cửu Nguyệt , mãi cho đến khi lên xe ngựa, Tô Cửu Nguyệt mới nhịn hỏi một câu: "Nương nương, Hoàng thượng ông hôm nay thoạt vui?"

 

Khóe miệng Hoàng hậu nương nương ngậm ý , hướng về phía nàng : "Tự nhiên là ông cũng đến Sấu Tây Hồ, chúng mang ông theo."

 

Tô Cửu Nguyệt cũng là một trận im lặng, ông là Hoàng thượng, nếu theo, ai dám cản?

 

Bản ông hạ thể diện, liền chỉ đành tự hờn dỗi với chính .

 

Hoàng thượng theo, các nàng cũng thể tự tại hơn một chút.

 

Hoàng hậu nương nương so với Hoàng thượng, thì dễ chung đụng hơn nhiều.

 

Tô Cửu Nguyệt hỏi Hoàng hậu nương nương: "Nương nương, thần nữ cùng hạ nhân bên ngóng mấy quán nhỏ mùi vị tồi, ngài để ý ?"

 

Hoàng hậu nương nương nàng hỏi câu , ngược vô cùng kinh ngạc liếc nàng một cái.

 

Hiển nhiên, vẫn là đầu tiên dẫn bà ăn quán vỉa hè.

 

Hoàng hậu nương nương nhận lời: "Có gì mà để ý chứ, con đều là ăn ngũ cốc hoa màu, khác ăn , bổn cung cũng ăn ."

 

Tô Cửu Nguyệt thấy bà đồng ý, nụ mặt càng sâu hơn.

 

"Vậy thì quá! Thần nữ mấy ngày nay nhiều công khóa đấy! Chúng nhất định mượn cơ hội nếm thử từng quán một."

 

Ánh mắt Hoàng hậu nương nương lướt qua chiếc bụng nhỏ mỏng manh của nàng một vòng, bật : "Nếu ngươi thể ăn hết, bổn cung sẽ trả tiền."

 

Tô Cửu Nguyệt ngượng ngùng, nhưng trong mắt vẫn tỏa ánh sáng vụn vặt, chút đáng yêu.

 

Lúc các nàng đến bên bờ Sấu Tây Hồ, bên hồ vẫn còn phủ một lớp sương mù mỏng. Lắc lư thuyền một lát, mặt trời dần nhô lên, xua tan mây mù, bộ tầm cũng rõ ràng hơn nhiều.

 

"Thảo nào từ xưa đến nay văn nhân mặc khách đều thích đến nơi , mỹ cảnh bực quả thực khiến tâm hồn thanh thản." Hoàng hậu nương nương khen ngợi.

 

Tô Cửu Nguyệt cũng tán thành gật đầu theo: "Nếu trong bụng thần nữ mực nước hạn, cũng ngâm một bài thơ ."

 

Hoàng hậu nương nương nàng , lấy khăn che môi, khẽ bật : "Trong bụng ngươi mực nước hạn, phu quân nhà ngươi ngược phong thái rực rỡ, hôm nay mang theo?"

 

Tô Cửu Nguyệt cúi đầu vặn vẹo chiếc khăn tay, ngượng ngùng : "Nữ nhân gia chơi, mang theo nam nhân gì?"

 

Hoàng hậu nương nương càng tươi hơn, tiếng đó còn tự tại hơn nhiều.

 

"Không tồi, lắm! Nữ nhân gia chơi, tự nhiên cần mang theo nam nhân."

 

...

 

Từ Sấu Tây Hồ lên bờ, Tô Cửu Nguyệt dẫn Hoàng hậu nương nương theo bản đồ nàng đ.á.n.h dấu tìm một quán Ngẫu phấn viên t.ử (Viên bột ngó sen).

 

Quán đó thực sự nhỏ, bên trong chỉ bày bốn cái bàn.

 

ai ngờ bản Hoàng hậu nương nương ngược cảm thấy thế nào, bà hướng về phía một chiếc ghế trống xuống, Phùng ma ma vội vàng lấy khăn tay lau sạch sẽ bàn ghế cho bà.

 

Sau đó thực khách đến thấy cũng hiểu quy củ, căn bản ai xuống chiếc ghế đó.

 

Còn về những vốn dĩ cùng bàn với Hoàng hậu nương nương, cũng đều bưng bát chuồn mất.

 

Tô Cửu Nguyệt thấy , lúc mới thở phào nhẹ nhõm, xuống bên cạnh Hoàng hậu nương nương.

 

Không bao lâu , hạ nhân bưng Ngẫu phấn viên t.ử nấu xong qua.

 

Phùng ma ma lau sạch sẽ chiếc thìa, tự nhiên lấy kim bạc thử độc, thấy thứ đều bình thường, mới đưa chiếc thìa cho Hoàng hậu nương nương.

 

 

Loading...