Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1258: Lo lắng ngài đem danh ngạch hứa cho người khác
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:42:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Tích Nguyên sững sờ, Hoàng thượng ông ... rốt cuộc gì?
Cảnh Hiếu Đế thành công dáng vẻ ngây ngốc của Ngô Tích Nguyên cho vui vẻ, đều Ngô Tích Nguyên là thông minh, nhưng hiện giờ ngay cả thông minh cũng đoán ý đồ của ông. Vậy chẳng chứng minh, ông còn cao tay hơn cả thông minh ?
"Hoàng thượng, ngài đây là vì ?" Ngô Tích Nguyên quyết định vẫn nên hỏi thẳng thì hơn, lối tư duy của Hoàng thượng giống thường cho lắm, ít nhiều chút khó nắm bắt.
Cảnh Hiếu Đế : "Chẳng qua là nghĩ nước đục dễ bắt cá mà thôi, Ngô đại nhân cứ theo ý ngươi mà tra là ."
Ngô Tích Nguyên: "..."
Ngài đều khuấy đục nước thành bộ dạng , còn tra thế nào nữa?
Từ viện của Hoàng thượng , A Hưng đưa cho bức thư Thôi Khánh gửi tới.
Thôi Khánh cũng đang hỏi thăm chuyện môn lộ , truyền đến mức ai ai cũng ?
"Kim Lăng thành dạo e là sắp chấn động ." Hắn thở dài một tiếng.
Thôi Khánh cũng hùa theo thở dài một tiếng: " , kẻ đến như chúng chắc chắn cũng tranh với bản địa."
Công chúa Karil dáng vẻ ủ rũ cúi đầu của , nhịn rộ lên: "Sao ? Chàng thật sự cái Hoàng thương a?"
Thôi Khánh nhíu mày suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng mới : "Cũng nhất định , chỉ là khác chèn ép xuống, trong lòng chút thoải mái."
Công chúa Karil điểm nhẹ lên mi tâm : "Đợi việc ăn của chúng khởi sắc, sẽ cầu xin Hoàng thượng. Chúng vốn dĩ là thể diện thánh, chẳng lẽ mạnh hơn cái tên Lư lão gia c.h.ế.t tiệt ? Bây giờ còn cái gọi là môn lộ của ông rốt cuộc là cái gì !"
Thôi Khánh xong cũng rộ lên: "Nói cũng đúng. Xem nịnh bợ Lư lão gia chi bằng đến nịnh bợ phu nhân ."
Công chúa Karil cũng hùa theo , xuống chiếc ghế bên cạnh, hướng về phía : "Hôm nay cũng nữa, vai chút mỏi nè!"
Thôi Khánh hiểu ý: "Để vi phu bóp vai cho nàng."
Tỳ nữ ở một bên sự tương tác của hai vợ chồng bọn họ, cũng che miệng khẽ.
Mà cục diện , đau đầu nhất ai khác chính là Lư lão gia.
Vốn dĩ ông chỉ cần đối phó với Kỳ đại lão gia, hiện giờ còn đối phó với các lão gia khác trong thành, cùng với Kỳ đại lão gia.
Kỳ đại lão gia lúc đang hùng hổ xe ngựa nhà sát phạt đến Lư phủ: "Cái đồ ch.ó má ! Lư lão gia ông nhất định cho bổn lão gia một lời giải thích!"
Những năm qua ông ít tặng đồ cho ông , thậm chí ngay cả cháu gái nhà cũng dâng cho ông .
Mặc dù giữa chừng xảy sai sót, cháu gái trở thành con dâu nhà ông , nhưng đó cũng là do bản ông bản lĩnh.
Hiện giờ ông mà giở trò ? Nếu hôm nay ông rõ ngọn ngành với ông , Kỳ Phú Quý ông sẽ để yên cho ông !
Kỳ Phú Quý xe ngựa, nghĩ xong lát nữa đến sẽ chất vấn Lư lão gia thế nào , nhưng ngờ Lư lão gia mà trực tiếp cáo ốm, đóng cửa tạ khách.
Kỳ đại lão gia tức giận đập cửa, cũng hạ nhân Lư gia dùng lời ngon tiếng ngọt khuyên can ngoài.
Lư lão gia mặc dù thể chặn những vị khách khác ở ngoài cửa, nhưng Mộc lão gia đang ở trong nhà ông thì ông cách nào gặp.
Cảnh Hiếu Đế đến viện của Lư lão gia, trực tiếp mở miệng liền hỏi: "Lư lão gia, ngài thể khỏe? Lúc đến mang theo đại phu trong nhà, là bảo nàng qua đây xem thử cho ngài?"
Lư lão gia khổ lắc đầu: "Ngài xem giống dáng vẻ bệnh ? Ta chỗ nào cũng khỏe lắm! Chỉ là cái môn lộ ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1258-lo-lang-ngai-dem-danh-ngach-hua-cho-nguoi-khac.html.]
Ông nhắc đến môn lộ, Cảnh Hiếu Đế trực tiếp biến sắc: "Lư lão gia, đang định hỏi ngài chuyện đây! Hiện giờ Kim Lăng thành chuyện đều truyền khắp , phù sa chảy ruộng ngoài, chuyện ngài thể nhường cho khác ! Chúng đều là một mái nhà..."
Trong lòng Lư lão gia khổ a, ông cũng là thương nhân, chuyện vốn dĩ là ông mang để lừa gạt Kỳ đại lão gia. Đến lúc đó bản ông trở thành Hoàng thương, trong lòng Kỳ đại lão gia cho dù nhiều bất mãn hơn nữa, cũng đều chỉ thể nhịn xuống.
bây giờ đột nhiên chỉ một đêm, lời đồn đại truyền đến mức ai ai cũng .
Đây còn là điều đáng sợ nhất, đáng sợ nhất chính là...
Lúc ông giống như ngậm bồ hòn ngọt, thật sự là khổ mà .
Ông thuận miệng ứng phó Cảnh Hiếu Đế ngoài, bảo ông về phòng đợi tin tức , bản ông thì ở trong phòng sốt ruột tới lui.
Còn đến giữa trưa, vị quả nhiên gửi canh tới.
"Thiếp canh của Khúc lão gia gửi tới ?" Ông bức thư trong tay quản gia, hỏi.
Quản gia gật đầu: " ."
"Bọn họ khi nào đến ?" Ông hỏi.
"Khúc lão gia lúc đang đợi ở cửa kìa." Quản gia .
Lư lão gia trốn mùng một, trốn ngày rằm, Khúc lão gia ông cho dù gặp, cũng thể gặp.
Nếu , đợi đến lúc ông thương nhân cả thành liên thủ cô lập, ông sẽ nhân sinh gian nan nhường nào.
Khúc Nhất Cao chính là hội trưởng thương hội Kim Lăng thành, nghề gốm sứ, cũng là Hoàng thương nhiệm kỳ .
Lư lão gia hiện giờ gióng trống khua chiêng cướp chén cơm của , Khúc Nhất Cao thể tìm tới cửa, cũng là chuyện bình thường.
Ông đích đón đến nhị môn, thấy Khúc Nhất Cao, liền hướng về phía đối phương hành lễ: "Khúc lão gia! Đã lâu gặp a!"
Khúc Nhất Cao mặc một bộ trường bào màu nguyệt bạch, lời của ông , khẩy một tiếng: " , lâu gặp, nếu Kim Lăng thành lời đồn đại truyền đến mức sắp dìm c.h.ế.t , bổn lão gia còn Lư lão gia chí hướng cao xa."
Lư lão gia giả mù sa mưa thở dài một tiếng: "Lời đồn đại thể mấy câu là thật? Còn xin Khúc lão gia đừng để trong lòng a!"
Khúc Nhất Cao nhướng mày, nếp nhăn mặt ông , cùng với ngũ quan nhăn nhúm thành một đoàn, nhướng mày hỏi: "Bổn lão gia cũng để trong lòng, đây ... mới đích lên cửa bái phỏng, chính miệng hỏi Lư lão gia một tiếng, những lời đồn đại đó mấy phần là thật đây?"
Lư lão gia tự nhiên là cực lực phủ nhận: "Đều là giả! Khúc lão gia ngàn vạn đừng tin!"
" Lư lão gia dạo sưu tầm ít đồ cổ thư họa !" Khúc Nhất Cao hỏi.
Giọng điệu ông chuyện đều cao hơn vài phần, đúng lúc , Cảnh Hiếu Đế đến bái phỏng.
Lư lão gia định với hạ nhân bảo bọn họ khuyên Mộc lão gia về , Cảnh Hiếu Đế dẫn bước .
"Ta mà! Hôm nay Lư lão gia vì gặp , hóa là trong phủ khách mới đến." Ông , xuống chiếc ghế thái sư bên cạnh.
Lư lão gia chút tức giận: "Không bảo ngài lát nữa hẵng tới ?!"
Cảnh Hiếu Đế lập tức sắc mặt trầm xuống, ông Lư lão gia với ánh mắt âm u, Lư lão gia nhịn rùng một cái.
Ông lúc mới nhếch miệng khẽ một tiếng : "Ta đây là lo lắng Lư lão gia ngài dễ dàng đem danh ngạch hứa cho khác ?"