Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1259: Mỗi người dùng cách của mình

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:42:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khúc Nhất Cao nam nhân mặt, hỏi: "Ngươi phương nào?"

 

Cảnh Hiếu Đế mới thèm trả lời ông : "Ngươi đừng quản phương nào, dù thứ cũng giống như ngươi."

 

"Lư lão gia?" Khúc Nhất Cao liếc Lư lão gia đang bốc tại chỗ.

 

Lư lão gia từng chán ghét Mộc lão gia như , thậm chí bắt đầu hối hận ban đầu tại để ông ở trong nhà .

 

Ồ, đúng , Mộc lão gia nhà ông còn ăn buôn bán binh khí.

 

Ông là vì binh khí.

 

Trong tay bọn họ còn một lô thiết đĩnh (thỏi sắt) tích cóp từ mấy năm , mấy năm nay triều đình quản lý gắt gao, một lô thiết đĩnh lớn như bán ngoài khó phát hiện.

 

Cho nên ông mới đ.á.n.h chủ ý lên Mộc lão gia, dạo đối với ông cũng khách khí.

 

ai ngờ phu nhân ông phá hỏng hôn sự của , ông phá hỏng kế hoạch của !

 

là một cây gậy quấy phân!

 

"Mộc lão gia! Ngài ít hai câu ?!" Ông chút tức hộc m.á.u .

 

Cảnh Hiếu Đế tựa lưng ghế, vắt chéo chân: "Đương nhiên là , hôm nay lời bổn lão gia cứ để ở đây , cái Hoàng thương ! Bổn lão gia chắc !"

 

Khúc Nhất Cao cũng là đầu tiên thấy kiêu ngạo như , rõ ràng là cầu xin khác việc, cứ như tổ tông .

 

"Vị Mộc lão gia ? Ngài cướp danh ngạch từ trong tay ?"

 

Cảnh Hiếu Đế mỉm : "Chữ cướp dùng khỏi chút quá thích đáng , Khúc lão gia, chuyện thương trường của chúng , thể dùng đến chữ cướp chứ? Chẳng đều là cạnh tranh công bằng ?"

 

Khúc Nhất Cao khẩy một tiếng: "Thật Lư lão gia rốt cuộc với ngài thế nào, cả Kim Lăng thể cướp danh ngạch từ trong tay bổn lão gia, còn đời !"

 

Khúc Nhất Cao xong đầu Lư lão gia, với ông : "Vị dạo quả thực chút vui với bổn lão gia, nhưng quan hệ của chúng cũng loại tiểu nhân như ngươi thể tính toán ."

 

Lời của ông thốt , sắc mặt Lư lão gia lập tức đổi.

 

Khúc Nhất Cao từ ghế dậy, Lư lão gia : "Hôm nay bổn lão gia tới đây, chính là với ngươi một tiếng, còn xin Lư lão gia tự hiểu rõ trong lòng một chút, đừng nhận quá nhiều lễ vật, cuối cùng thu dọn tàn cuộc."

 

Ông bước khỏi phòng, nước bàn ngay cả động cũng động.

 

Sắc mặt Lư lão gia quả thực khó coi, mãi cho đến khi Khúc lão gia khuất bóng, ông mới về phía Cảnh Hiếu Đế, đùng đùng nổi giận : "Mộc lão gia! Ngài đây là gì?! Chuyện hứa với ngài đó, tự nhiên sẽ nghĩ cách cho ngài, ngài ở chỗ khác phá đám , chúng còn nên chuyện thế nào nữa?"

 

Cảnh Hiếu Đế ông tức giận, hề tức giận chút nào, mà hỏi: "Khúc lão gia phương nào? Người ông là ai?"

 

"Không thể trả lời!" Lư lão gia vung tay áo, xoay để cho ông một bóng lưng.

 

Cảnh Hiếu Đế : "Bản Lư lão gia ngài chắc chắn là sánh bằng Khúc lão gia , nhưng nếu hai chúng cộng , chắc là đối thủ của ông , ngài quên phủ ăn buôn bán gì ?"

 

Lư lão gia nhíu mày, chút động lòng, Cảnh Hiếu Đế tuần tự dẫn dụ : "Không giấu gì ngài, phủ chúng cũng chút môn lộ, nếu cũng loại ăn . Lư lão gia nếu chịu giúp , đợi lấy danh ngạch Hoàng thương, chắc chắn đầu tiên hợp tác sẽ là ngài, đến lúc đó hai nhà chúng cường cường liên thủ, cả Kim Lăng thành... , bạc của cả Đại Hạ triều! Đều sẽ thu trong túi chúng !"

 

Nhìn ngón tay Mộc lão gia từng ngón từng ngón siết c.h.ặ.t , một dáng vẻ thứ đều trong tầm kiểm soát, Lư lão gia triệt để chìm trầm tư.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1259-moi-nguoi-dung-cach-cua-minh.html.]

"Mộc lão gia, ngài về . Cho thêm chút thời gian, đợi đưa quyết định, sẽ bàn bạc kỹ lưỡng với ngài."

 

Cảnh Hiếu Đế chống tay trái lên tay vịn, dậy, hai tay thuận thế chắp lưng, hướng về phía Mộc lão gia hai tiếng: "Lư lão gia, ngài mau ch.óng cho một câu trả lời a! Sự kiên nhẫn của lắm, nếu ngài giúp , e rằng tìm môn lộ khác ..."

 

Bỏ lời , ông liền trực tiếp nhấc chân khỏi cửa.

 

Chỉ để một Lư lão gia ghế, sắc mặt âm trầm đáng sợ.

 

.

 

Khúc Nhất Cao khỏi cửa Lư gia, xe ngựa lắc lư về phía phủ .

 

Lại ngờ mới một nửa, đột nhiên xe ngựa chấn động một cái, dừng .

 

Không bao lâu, tiếng bẩm báo của hạ nhân bên ngoài cũng truyền : "Lão gia, trục xe gãy ."

 

Khúc Nhất Cao thở dài một tiếng, từ xe ngựa bước xuống: "Thôi , bổn lão gia tự bộ về."

 

"Lão gia về còn xa, là ngài đợi thêm một lát, nô tài sai cưỡi ngựa về thắng một chiếc xe ngựa khác tới." Hạ nhân bên .

 

Khúc Nhất Cao xua tay: "Không , chậm một chút là ."

 

lúc , đột nhiên một chiếc xe ngựa ngược chiều tới.

 

Hạ nhân của Khúc phủ vội vàng tiến lên giao thiệp, một lát liền .

 

"Lão gia! Vị Ngô lão gia đối diện thể tiện đường đưa ngài về phủ."

 

Như nhất , lão gia nhà bọn họ cần đợi xe ngựa, cũng cần bộ! Ngô lão gia thật đúng là .

 

Ai ngờ Khúc Nhất Cao nhíu mày, từ chối ý của tới: "Không cần, quen , cần phiền phức."

 

Ngô Tích Nguyên vặn tới, liền thấy lời , liền hướng về phía ông chắp tay: "Vị lão gia , xe ngựa của ngài hỏng ?"

 

Khúc Nhất Cao nam nhân trẻ tuổi đang tới mặt, thoạt chừng ngoài hai mươi, mặt như quan ngọc, khí chất phi phàm, cũng là thiếu gia nhà nào.

 

Lại giọng điệu của , mặc dù quan thoại, nhưng giống như giọng điệu của phương Bắc.

 

"Không may xe ngựa hỏng giữa đường, cản trở đường của ngài, thật sự xin , còn phiền ngài vòng một chút." Khúc Nhất Cao trả lời.

 

Ngô Tích Nguyên : "Không , ngoài ai mà chẳng gặp chút chuyện rắc rối? Không lão gia sống ở ? Tại hạ tiện đường đưa ngài về nhé."

 

Hạ nhân của Khúc phủ cũng tiến lên : "Lão gia, vị chính là Ngô lão gia ."

 

Ngô Tích Nguyên lắc đầu: "Cũng chuyện gì quan trọng, hẹn Tần Hoài Hà khúc, hiện giờ thời gian còn sớm, đưa Khúc lão gia về cũng ."

 

Thấy Khúc Nhất Cao còn từ chối, Ngô Tích Nguyên tiếp tục : "Hiện giờ đường cũng xe ngựa của ngài chặn , dù cũng đầu vòng, đưa ngài một đoạn, kết một thiện duyên mà thôi."

 

Hạ nhân bên cũng ở bên cạnh ông hạ thấp giọng : " , lão gia, ngài ... còn hẹn khách ?"

 

Khúc Nhất Cao nghĩ đến hẹn, cuối cùng thở dài một tiếng: "Vậy thì... phiền Ngô lão gia ."

 

 

Loading...