Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1308: Lấy Hai Người Các Ngươi Ra Hỏi Tội

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:43:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Cửu Nguyệt mím môi, cúi đầu khe gạch đá cẩm thạch mặt đất, để lộ chiếc cổ thon dài, trông ngoan ngoãn bướng bỉnh.

 

Lâm đại nhân và Cao đại nhân cũng dám lên tiếng, thậm chí cả thở cũng chậm một chút.

 

trong lòng họ vẫn rốt cuộc là tại .

 

“Tô đại nhân thai, nàng gọi Hoàng hậu một tiếng thẩm thẩm, phần thưởng của Hoàng hậu đều là cho đứa bé!”

 

Cao đại nhân và Lâm đại nhân lời của Hoàng thượng, sắc mặt liền đổi đột ngột, họ bao giờ ngờ rằng tranh cãi nửa ngày trời là chuyện như .

 

Phần thưởng của Hoàng hậu nương nương hề liên quan gì đến t.h.u.ố.c thang, càng khiến họ ngờ tới là, Tô đại nhân thai? Sao hề tin tức gì?

 

Tô Cửu Nguyệt cũng ngờ Hoàng thượng chuyện , lúc còn cẩn thận dặn dò nàng, ba tháng đừng cho ai chuyện .

 

Lời , đứa bé trong bụng Tô Cửu Nguyệt và hai vị đại nhân trói buộc .

 

Lâm đại nhân và Cao đại nhân lập tức mồ hôi đầm đìa, đặc biệt là Cao đại nhân, lúc trong lòng ông chút nên lời, đây là chuyện gì chứ!

 

Tô Cửu Nguyệt lưng Lâm đại nhân và Cao đại nhân khỏi cung, ba suốt một đường lời nào, đến cổng cung chuẩn chia tay, Tô Cửu Nguyệt mới hành lễ với hai họ, : “Hai vị đại nhân, hôm nay nhiều điều đắc tội, xin hai vị lượng thứ.”

 

Còn việc họ khoan dung độ lượng , là bụng hẹp hòi, Tô Cửu Nguyệt thực mấy quan tâm, chỉ là những lời khách sáo cần vẫn .

 

Cao đại nhân cũng chắp tay với Tô Cửu Nguyệt, : “Tô đại nhân cứ yên tâm, lúc là chúng hiểu chuyện, hôm nay lời của Hoàng thượng tai hai chúng , tuyệt đối sẽ truyền ngoài.”

 

Tô Cửu Nguyệt trong lòng yên tâm một chút, so với các đại nhân khác trong Thái Y Thự, vị Cao đại nhân rõ ràng hiểu chuyện hơn nhiều.

 

Nàng khẽ gật đầu, “Cao đại nhân , cũng yên tâm , thời gian còn sớm nữa, chúng về thôi. Chiều còn việc.”

 

Nàng một một chiếc xe ngựa, Cao đại nhân và Lâm đại nhân chung một chiếc.

 

Vừa lên xe, Lâm đại nhân thể chờ đợi mà hỏi Cao đại nhân, “Cao đại nhân, ngài đồng ý với Tô đại nhân là ngoài? chuyện nếu , thì giải thích với những khác? Đến lúc đó chẳng vẫn sẽ đối phó với cô ?”

 

Cao đại nhân , liếc Lâm đại nhân một cái, hỏi ngược : “Ngươi nghĩ vị chịu thiệt ?”

 

Lâm đại nhân sững sờ, nghĩ đến tình cảnh hiện tại của hai họ, im lặng.

 

Cao đại nhân : “Vẫn là đừng lung tung, cẩn thận rước lửa !”

 

Lâm đại nhân khẽ gật đầu, “Đa tạ Cao đại nhân chỉ điểm.”

 

Trong xe ngựa yên tĩnh một lát, Lâm đại nhân mới thở dài, giọng điệu chút ngưỡng mộ.

 

“Cũng , nếu chỗ dựa lớn như cô , lẽ còn cứng rắn hơn cô .”

 

mệnh như chứ? Bản gả một gia đình , còn Hoàng thượng và Hoàng hậu yêu mến.

 

Đây chỉ là mệnh bình thường, quả thực là tổ tiên thắp nhang thơm .

 

Cao đại nhân lời của Lâm đại nhân, cũng thở dài một , “Aizz—”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1308-lay-hai-nguoi-cac-nguoi-ra-hoi-toi.html.]

 

Khi trở về Thái Y Thự, đều ba họ đến mặt Hoàng thượng để phân xử, lúc thấy họ trở về, mắt cứ liếc về phía họ.

 

Tô Cửu Nguyệt ngang liếc dọc mà thẳng phòng t.h.u.ố.c, nàng chân , chân những khác vây quanh Lâm đại nhân và Cao đại nhân, líu ríu hỏi: “Hai vị đại nhân, thế nào ? Hoàng thượng ? Tô đại nhân mạo nhận công lao, sẽ dễ dàng tha cho cô chứ?”

 

Cao đại nhân chắp tay với xung quanh, : “Chư vị đại nhân, chuyện là hiểu lầm, Hoàng hậu nương nương ban thưởng cho Tô đại nhân vì t.h.u.ố.c thang. Hoàng hậu nương nương bệnh nặng, bản quan còn nghiên cứu phương t.h.u.ố.c, xin chuyện phiếm với chư vị đại nhân nữa.”

 

Ông , chỉ còn một Lâm đại nhân, chỉ thể về phía Lâm đại nhân.

 

“Lâm đại nhân, rốt cuộc là chuyện gì ?”

 

, Cao đại nhân thật ?”

 

 

Lần Lâm đại nhân Tô Cửu Nguyệt lôi diện thánh, cũng thực sự sợ hãi. Lần cũng coi như cho ông một bài học, dám lung tung nữa.

 

Môi ông mím c.h.ặ.t, một câu cũng dám , ông lắc đầu, chắp tay lung tung với , “Chư vị đại nhân, bản quan còn hai phương t.h.u.ố.c sắp xếp, một bước.”

 

Vẻ mặt kín như bưng của hai khiến trong lòng càng thêm kỳ lạ, nhưng ai dám đến mặt Tô Cửu Nguyệt để hỏi.

 

Mọi Thu Lâm quan hệ với Tô Cửu Nguyệt, liền xúi giục Thu Lâm đến chỗ Tô Cửu Nguyệt hỏi thăm.

 

Thu Lâm dại gì tự rước việc , cô ha ha, “ , Triệu ma ma lúc , việc ở Thái Y Thự ít nhiều .”

 

Thấy bĩu môi, cô một câu, “Hai vị đại nhân đều , chuyện chúng , thật sự ? tự thấy bản lĩnh lớn như , các ai thì tự mà hỏi.”

 

xong cũng sắc mặt khác, tự việc.

 

Những khác tuy chút bất mãn với thái độ của cô , nhưng cuối cùng ai dám thực sự tìm Tô Cửu Nguyệt hỏi.

 

Tô Cửu Nguyệt một ở trong phòng t.h.u.ố.c sắp xếp d.ư.ợ.c liệu, đầy một khắc, Không Thanh , với nàng Hoàng đại nhân mời nàng qua.

 

Tô Cửu Nguyệt đồng ý, đặt đồ trong tay xuống, lấy khăn tay từ bên hông xuống lau sạch ngón tay, mới cất bước đến sân nơi Hoàng Hộ Sinh trực ban.

 

Hoàng Hộ Sinh thấy nàng đến, vội vàng dậy nàng một lượt, thấy nàng chuyện gì, mới thở phào nhẹ nhõm, trách mắng: “Con cũng thật to gan, dám dẫn họ gặp Hoàng thượng? Gặp khó khăn gì thì đến tìm vi sư, vi sư còn thể giúp con ?”

 

Tô Cửu Nguyệt cũng theo, “Sư phụ, chuyện đau đầu như vẫn là tìm Hoàng thượng thì hơn.”

 

Vốn dĩ mấy vị đại nhân cảm thấy sư phụ thiên vị nàng, nếu để sư phụ đến xử lý họ cũng sẽ phục, ngược còn khó sư phụ, chi bằng để Hoàng thượng đau đầu.

 

Đương nhiên đối với Hoàng thượng mà cũng chỉ là một câu , căn bản cần khó xử.

 

Hoàng Hộ Sinh cũng hiểu ý tứ của Tô Cửu Nguyệt, ông thở dài, “Con bé , đúng là chút quá hiểu chuyện. Một ngày thầy, cả đời cha, vi sư từ ngày nhận con đồ , sợ con liên lụy.”

 

Tô Cửu Nguyệt vô cùng cảm động, “Sư phụ…”

 

Hoàng Hộ Sinh đối diện với đôi mắt ươn ướt của nàng, giơ tay : “Dừng , con đưa Lâm đại nhân và Cao đại nhân gặp Hoàng thượng, ngài gì?”

 

 

Loading...