Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1318: Kiếp Phù Sinh Trộm Được Nửa Ngày Nhàn
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:44:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng hậu nương nương sự nghi hoặc mặt bọn họ, cũng để bọn họ nghi hoặc quá lâu, liền nhíu mày giải thích: "Các con đều đến chỗ , lỡ như chọc cho phụ hoàng các con vui..."
Mục Vương dẫn đầu tỏ thái độ: "Không , dù phụ hoàng mỗi ngày đều sẽ vui."
Mấy khác xong lời , nhao nhao trầm mặc.
Mục Vương giống bọn họ, tuy rằng mẫu phi còn, nhưng là đứa con trai duy nhất mà phụ hoàng để trong lòng, giống như những kẻ vứt ở hậu cung nuôi thả như bọn họ.
Lão nhị và lão tứ tự nhiên dám lời , Tĩnh Vương suy tư một lát, mới : "Mẫu hậu, trăm thiện hiếu đầu, nhi thần là tới hầu hạ bệnh tình cho , nghĩ đến phụ hoàng cũng thể thấu hiểu."
Thấu hiểu là một chuyện, chủ yếu là phụ hoàng các con hẹp hòi a.
Hoàng hậu nương nương lời đều đến bên miệng, nuốt xuống.
Lão nhị liền chút vỡ mộng hùa theo: "Bọn nhi thần tranh đoạt, cũng chuyện , tệ nhất cũng chỉ là cảnh ngộ thôi."
Ẩn ý chính là, loại vốn Hoàng thượng nuôi thả như bọn họ, Hoàng thượng căn bản quan tâm.
Hoàng hậu nương nương: "..."
Mục Tông Nguyên cũng hùa theo : "Nhị ca đúng, Tam ca ở trong cung giúp đỡ phụ hoàng là đủ , bọn nhi thần về cũng chỉ thêm phiền."
Tĩnh Vương tán đồng gật gật đầu, : "Lúc nhi thần và Lão ngũ qua đây, Tam ca thỉnh thị qua phụ hoàng ."
Lão nhị tổng kết một chút: "Mẫu hậu, hiện tại quan trọng nhất chính là tĩnh dưỡng thể cho , chớ lo lắng cho bọn nhi thần nữa."
Hoàng hậu nương nương khuyên can kết quả, đành thỏa hiệp: "Cũng , hôm nay đông , Phùng ma ma, ngươi với nhà bếp một tiếng, bảo họ đưa thêm chút thức ăn đến bên của chúng ."
Mục Tông Nguyên bà, bổ sung một câu: "Còn t.h.u.ố.c, cũng nên sắc ."
Ba tới hầu bệnh là thật, nhưng Từ An tự đều ăn cơm chay, ba ăn hai bữa liền chút ỉu xìu.
Đặc biệt là Thuần Vương, vốn Hoàng thượng nuôi phế . Không chí hướng cao xa gì, mỗi ngày chỉ ăn uống vui chơi, ngược cũng tiêu sái.
Trưa nay thấy ăn đặc biệt ít, Mục Tông Nguyên liền phát giác : "Nhị ca, chịu nổi sự thanh khổ trong chùa?"
Thuần Vương nhíu mày, vội vàng lắc đầu.
"Đệ đều thể chịu , ?"
Mục Tông Nguyên nở nụ : "Nhị ca, là chúng lén núi phía đ.á.n.h chén một bữa?"
Trong chùa miếu đương nhiên thể ăn mặn, nhưng núi phía vẫn săn.
Thuần Vương lời , lập tức liền tinh thần: "Đệ cũng nhịn đúng ? Chúng cùng , gọi thêm cả Lão tứ nữa!"
Mục Tông Nguyên gật đầu: "Được!"
Núi phía chim muông thú rừng ít, nhưng ba võ nghệ tinh, cũng ai mang cung tên, ngay cả một con thỏ cũng bắt .
Cuối cùng vẫn là Thuần Vương gọi thị vệ tới, mới bắt cho bọn họ một con thỏ.
Thị vệ đem thỏ xử lý sạch sẽ bên bờ sông, nhóm lửa nướng chín cho mấy bọn họ, ba bãi cỏ, ngửi mùi thịt dần dần bay tới vô cùng thích ý.
Lão nhị đột nhiên liền nở nụ : "Những ngày tháng như há chẳng ? Tranh cái vị trí gì? Những đại thần trong triều , đầu óc đều bệnh."
Lời của lập tức khiến Mục Tông Nguyên kịch liệt phụ họa: " ! Chúng còn thể lén lút vui vẻ, Tam ca đáng thương vẫn còn đang ở trong cung phê duyệt tấu chương kìa!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1318-kiep-phu-sinh-trom-duoc-nua-ngay-nhan.html.]
Tĩnh Vương từ lúc sinh tư cách, từ đến nay cũng từng nghĩ tới chuyện .
"Để Tam ca cố gắng cho , mấy chúng cùng lắm thì thong thả phá gia chi t.ử là ." Giọng non nớt của Lão ngũ vang lên, dẫn tới từng trận tiếng của hai vị ca ca.
Bọn họ lén lút ăn xong con thỏ, thấy những bông hoa nhỏ trong rừng nở rộ, Mục Tông Nguyên liền gọi bọn họ hái một ít mang về cho mẫu hậu.
Hoàng hậu nương nương ngửi thấy mùi bọn họ liền bọn họ gì, nhưng cũng chỉ nhắm mắt ngơ.
Nhìn những bông hoa bọn họ mang về, bảo Phùng ma ma tìm một cái bình cắm , mới : "Có các con ở bên cạnh thật , mấy ngày nay bổn cung đều vui vẻ hơn nhiều."
Thuần Vương sai từ trong chiếc rương gỗ sơn đỏ mang tới lấy một bàn cờ: "Mẫu hậu, nhi thần bồi đ.á.n.h hai ván nhé?"
Hoàng hậu nương nương cũng từ chối, đồ Thuần Vương mang tới quả thực đều là đồ , Hoàng hậu nương nương liếc mắt những quân cờ trong suốt lóng lánh , ngờ đều là lưu ly.
Bên Tây Vực cũng quân cờ , thứ e là đặc biệt đặt .
Bà cùng Lão nhị đ.á.n.h cờ, nhường nước nhắm mắt ngơ, mà vẫn thắng hai ván.
Đánh cờ vẫn là chơi cùng ngang tài ngang sức mới ý nghĩa, Lão nhị còn đ.á.n.h ván thứ ba, Hoàng hậu nương nương liền ngáp một cái, buồn ngủ .
Huynh ba bọn họ dậy rời , đến phòng Lão nhị tán gẫu.
Lúc sắc trời bên ngoài tối sầm , trong phòng bọn họ vẫn còn thắp một ngọn đèn.
Đang chuyện, đột nhiên bên ngoài truyền đến một chút tiếng động nhỏ.
Tĩnh Vương nhíu c.h.ặ.t mày, Nhị ca và Lão ngũ vẫn đang tán gẫu, đột nhiên lên tiếng : "Các thấy động tĩnh gì ?"
Huynh ba đều ngậm miệng, Lão ngũ còn từ giường nhảy xuống áp sát cửa động tĩnh bên ngoài, nhưng thấy gì cả.
Tuy nhiên bao lâu , đột nhiên bên ngoài truyền đến một trận âm thanh ồn ào.
Hạ nhân bên cạnh Hoàng hậu nương nương cũng vội vàng chạy tới: "Ba vị Vương gia, tiên hãy theo nô tài đến phòng nương nương !"
Hoàng hậu cũng lo lắng bọn họ xảy chuyện gì, bên cạnh bà mang theo thị vệ, vặn thể bảo vệ bọn họ chu .
Không bao lâu liền tới, cung nhân bên ngoài tiến bẩm báo: "Nương nương, Tô đại tướng quân tới !"
Hoàng hậu nương nương nhíu c.h.ặ.t mày, ba Tĩnh Vương, sắc mặt cũng đều vui.
"Mời Đại tướng quân !"
Tô Trang tiến thấy ba vị Vương gia, hề kinh ngạc chút nào, hành lễ với mấy bọn họ, mới thấy Hoàng hậu nương nương hỏi: "Đại tướng quân, ngài đêm khuya tới đây, xảy chuyện gì ?"
Tô Trang mặc áo giáp, bên hông còn giắt đại đao, một bộ dáng võ trang đầy đủ.
Ông thần sắc trịnh trọng, giải thích với Hoàng hậu nương nương: "Nương nương! Kẻ ám sát Mẫn tướng quân lúc trốn thoát !"
Hoàng hậu nương nương cũng vô cùng kinh ngạc: "Có thể trốn thoát khỏi Tô Gia Quân của Đại tướng quân? Kẻ là thần thánh phương nào?"
Tô Trang thở dài một tiếng: "Lúc thần và Mẫn tướng quân bày mưu, bắt giữ kẻ ám sát, cuối cùng chỉ giữ ba tên sống sót. Thần nhốt bọn chúng trong đại lao, canh phòng nghiêm ngặt, nhưng hôm nay phát hiện, trong ba tên đó hai tên trốn thoát, một tên trong đó c.h.ế.t đường bỏ trốn."
Kỳ thực hiện thực thê t.h.ả.m hơn nhiều so với những gì ông , kẻ đó dùng thứ gì mở khóa, là một đường c.h.é.m g.i.ế.c xông ngoài.
Nhìn dấu chân tại hiện trường, bọn chúng tiếp ứng, vốn dĩ ông tưởng là ba tên t.ử sĩ, nhưng nay đối phương hưng sư động chúng cứu bọn chúng ngoài như , ông lập tức cảm thấy chân tướng lẽ hề đơn giản như .
Hoàng hậu nương nương khẽ nhíu mày: "Đại tướng quân đích tới đây, chẳng lẽ hai kẻ đó hiện đang ở trong Từ An tự?"