Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1323: Đừng Làm Khó Người Khác

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:44:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Tích Nguyên tự nhiên là vẻ mặt tán đồng, chỉ Từ Quốc trượng chọc tức , mà bộ Từ gia đều chọc tức . (Chú thích: Quốc cữu đổi thành Quốc trượng .)

 

"Ông đang đợi gặp đấy, mau ." Tô Cửu Nguyệt nhăn mũi .

 

Ngô Tích Nguyên nhận lời: "Được, gặp ông . Nàng đừng tức giận nữa, cùng loại đó gì đáng để so đo chứ."

 

Tô Cửu Nguyệt lầm bầm dặn dò: "Chàng gặp thì gặp, nhưng đừng hồ đồ đáp ứng ông cái gì đấy."

 

Ngô Tích Nguyên nhẹ nhàng điểm một cái lên mũi nàng, : "Ta đều mà, phu quân nàng mới ngốc như ."

 

"Được, nếu đói bụng thì ăn , cần đợi ."

 

.

 

Ngô Tích Nguyên đến nhà chính, liền thấy Từ Quốc trượng dẫn theo một tiểu tư trong phòng, ngay cả một ngụm nước cũng dâng lên.

 

Ngô Tích Nguyên chắp tay với ông : "Hôm nay quá bận rộn, mới về phủ, Từ đại nhân đến cửa bái phỏng, thực sự xin ."

 

Từ Quốc trượng hừ lạnh một tiếng: "Không , Ngô đại nhân trăm công nghìn việc, là bản quan hạ bái ."

 

Ngô Tích Nguyên thấy thái độ ông , cũng dỗ dành ông , chỉ xoay với A Hưng: "Bảo dâng nước lên."

 

Lời còn dứt, Từ Quốc trượng trực tiếp ngắt lời , : "Không cần ! Trà nước của Ngô phủ quý giá, bản quan uống nổi!"

 

Ngô Tích Nguyên liếc Từ Quốc trượng, thấy ông mặt mày xanh mét, trong lòng chút nghĩ .

 

Trên thế gian mà còn đến cửa nhà khác để cho xem sắc mặt ? Hắn thể hiểu nổi, nhưng theo sự hiểu của , Từ Quốc trượng hẳn cũng là loại vô sự bất đăng tam bảo điện. Hôm nay ông đến cửa, hẳn là việc cầu xin nhỉ?

 

Cho dù là đứa trẻ ba tuổi tới đây, đều đây là thái độ cầu xin khác.

 

Người đất còn ba phần tính đất, dẫu cũng tước vị , còn là tam phẩm đại viên trong triều, Từ đại nhân dựa cái gì mà châm chọc khiêu khích ?

 

Sắc mặt Ngô Tích Nguyên lắm, dứt khoát trực tiếp : "Đã Từ đại nhân uống , thì thôi ."

 

Từ Quốc trượng: "..."

 

Kỳ thực ông đợi một canh rưỡi, sớm chút khát nước .

 

Những lời ông cũng đều là những lời tức giận, ai thể ngờ Ngô Tích Nguyên thật sự cho dâng nước lên nữa?

 

Ngô Tích Nguyên thấy sắc mặt ông cứng đờ, liền lên tiếng hỏi: "Từ đại nhân đột nhiên đến cửa, là vì chuyện gì?"

 

Hắn cần Từ Quốc trượng mở miệng, cũng ông đến vì cái gì.

 

Một nhà bọn họ chắc chắn là về phía Hoàng hậu nương nương, Từ gia những chuyện t.ử tế, cộng thêm bọn họ mất thánh tâm, ai mất trí , mới kết bè kết phái với một nhà bọn họ?

 

Ngay cả nhi nữ nhà cũng thể hố, thuộc loại dễ chung đụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1323-dung-lam-kho-nguoi-khac.html.]

 

Từ Quốc trượng nghĩ đến mục đích đến, vất vả lắm mới đem hỏa khí trong lòng đè ép xuống, mới với Ngô Tích Nguyên: "Ngô đại nhân, quý phủ và Hoàng hậu nương nương gần gũi?"

 

Những văn nhân bọn họ chuyện luôn thích lót đường , Ngô Tích Nguyên cũng là một văn nhân, tự nhiên cho ông cơ hội chuyện, trực tiếp chối bay chối biến: "Từ đại nhân lời sai , mặt ngài ai còn dám cùng Hoàng hậu nương nương gần gũi? Gần gũi đến mấy cũng gần gũi bằng Quốc trượng ngài a!"

 

Lời của Ngô Tích Nguyên thốt , sắc mặt Từ Quốc trượng trực tiếp đỏ tía, là do hổ, tức giận.

 

"Nương nương nay bệnh nặng, tiếp khách. Bọn lo lắng thể nương nương, đến thăm hỏi, nhưng nương nương vẫn luôn chịu gặp, Ngô đại nhân thể nghĩ cách để bản quan gặp nương nương một ?"

 

Ông ngược khách sáo, Ngô Tích Nguyên dang hai tay, vẻ mặt bất đắc dĩ : "Đại nhân, ngài đây... chính là đang khó bản quan, bản quan một ngoại thần, ở mặt Hoàng hậu nương nương thực sự thể diện đó." Ngô Tích Nguyên cố ý .

 

Lão thất phu chướng mắt Cửu Nguyệt ? Vậy thì để ông rõ một chút, Hoàng hậu nương nương nay ai cũng gặp, chỉ gặp Cửu Nguyệt! Người thể giúp ông chỉ Cửu Nguyệt!

 

Sắc mặt Từ đại nhân lập tức càng khó coi hơn: "Bảo phu nhân ngươi truyền một lời."

 

Ông ngược khách sáo, Ngô Tích Nguyên dang hai tay, vẻ mặt bất đắc dĩ : "Phu nhân nhà tính tình bướng bỉnh, lời bản bá gia phỏng chừng nàng cũng sẽ , là Từ đại nhân ngài đích với phu nhân ?"

 

Hắn cố ý đổi tự xưng, để Từ đại nhân , bọn họ cũng là loại dã lộ t.ử gì! Tuy là xuất chân lấm tay bùn, nhưng cũng là Hoàng thượng kim khẩu ngọc ngôn phong thưởng! Cửu Nguyệt cũng là cáo mệnh siêu nhất phẩm đường đường chính chính, ông thể tùy ý càn!

 

Cảm giác khiến Từ đại nhân quá khó chịu , lúc ông còn nhỏ, Từ gia bọn họ ở trong kinh thành đó thật đúng là ngang.

 

Đừng là mắng ai hai câu, cho dù ông tùy tiện nhổ bãi nước bọt, đều tranh hứng.

 

Nay để hai tiểu bối giúp ông một việc, vốn dĩ là chuyện rạng rỡ mặt mũi bọn họ, ai thể ngờ bọn họ mà còn dám ở mặt ông vẻ?

 

cố tình hiện tại phận đổi chỗ, quan chức ông sớm còn thực quyền gì, tiểu nhi t.ử nhà ông ở trong cung phụ trách mua sắm, béo bở ngược nhiều, nhưng ở trong triều vẫn tiếng .

 

Sắc mặt Từ đại nhân lúc xanh lúc trắng, hồi lâu mới kiến thiết tâm lý cho , dậy định bái Ngô Tích Nguyên, Ngô Tích Nguyên một tay đỡ lấy.

 

"Từ đại nhân! Ngài thực sự khách sáo, hai phu thê thực sự thấp cổ bé họng, cho dù là cầu kiến Hoàng hậu nương nương cũng sợ chọc nương nương vui. Hay là ngài vẫn nên tiến cung cầu xin Hoàng thượng ? Có lẽ Hoàng thượng liền ưng thuận thì ?" Ngô Tích Nguyên đến mức gọi là dốc hết ruột gan.

 

sắc mặt Từ đại nhân càng khó coi hơn, ông gặp Hoàng hậu nương nương, đồng dạng cũng gặp Hoàng thượng a!

 

Lúc ông để Ôn Tranh tiến cung, chọc Hoàng thượng vui, là ông dùng công tích của liệt tổ liệt tông Từ gia đổi lấy cơ hội .

 

Hoàng thượng đáp ứng , chịu cho ông sắc mặt nào nữa.

 

Trong lòng ông hiểu rõ, vị Cảnh Hiếu Đế của bọn họ từ đến nay đều thích việc theo lẽ thường. Ông ghét nhất là khống chế, mà nhét một nữ nhân cho ông...

 

Thế nhưng ông cũng hết cách a! Từ gia bọn họ vẫn luôn xuống dốc, ông đều một bó tuổi , đợi đến , đối mặt với liệt tổ liệt tông suối vàng?

 

Ngô Tích Nguyên thấy Từ đại nhân lời nào nữa, liền : "Sắc trời còn sớm nữa, đại nhân ngài cũng nên về chứ? Cẩn thận đường đêm dễ ."

 

Chỉ chột mới sợ đường đêm, Từ đại nhân cũng tầng ý tứ .

 

Ngô Tích Nguyên chắp tay: "Bản quan thực sự hết cách, còn thỉnh Từ đại nhân chớ khó khác."

 

 

Loading...