Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1331: Giữ Lại Một Kỷ Vật

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:44:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Báu vật vô giá?” Từ quốc trượng lẩm bẩm, chìm suy tư.

 

Từ lão phu nhân bên cạnh lúc cũng bắt đầu suy nghĩ, báu vật vô giá? Trong nhà còn thứ gì ?

 

nghĩ mãi cũng gì, cuối cùng chỉ thể đổ dồn ánh mắt Từ quốc trượng.

 

Từ quốc trượng trầm ngâm lâu, ông thật sự nghĩ điều gì đó.

 

Từ lão phu nhân thấy ông mãi lên tiếng, lập tức chút sốt ruột, vội vàng truy hỏi: “Lão gia, trong phủ chúng còn báu vật vô giá nào ?”

 

Từ quốc trượng khẽ gật đầu: “Trong ấn tượng của , một thứ . Trước đây trong phủ một bức thư họa của hoàng đế nước Sở, đó đóng ấn ngọc tỷ truyền quốc…”

 

Từ lão phu nhân đến ngọc tỷ truyền quốc, lập tức tinh thần phấn chấn: “Bức họa đó ?”

 

Ngọc tỷ truyền quốc mất từ triều đại , bức họa đó dù tầm thường đến , chỉ cần đóng ấn ngọc tỷ truyền quốc, đều là báu vật vô giá.

 

Từ quốc trượng hỏi, liền thở dài một , mặt cũng trở nên sầu não: “Thật sự hết cách , phụ lão nhân gia ngài thích bức thư họa , lúc ngài qua đời, mang theo bức thư họa đó cùng.”

 

Từ lão phu nhân: “…”

 

Thứ như chôn gì? Bây giờ ép đến nơi , họ thể gì? Chẳng lẽ thật sự đào mộ tổ nhà lên ?

 

Lời Từ lão phu nhân dám bừa, Từ quốc trượng xong sẽ xử lý bà thế nào.

 

chỉ thể ném vấn đề trở , hỏi ngược ông : “Lão gia, ? Báu vật vô giá lấy , chúng giao phó với Hoàng thượng thế nào?”

 

Từ quốc trượng thở dài, suy nghĩ lâu, mới : “Nếu như , chỉ thể dùng đến con cờ cuối cùng .”

 

Từ lão phu nhân thấy ông còn cách khác, cũng yên tâm.

 

Cũng hỏi ông con cờ cuối cùng là gì, dù hết sức , ngay cả của hồi môn và trang sức thường ngày đeo, cũng bán quá nửa.

 

Từ lão phu nhân từ chỗ Từ quốc trượng về viện của , bà , Từ quốc trượng liền gọi quản gia .

 

“Công việc kinh doanh ở phía nam thu dọn một chút, xem thể kiếm thêm chút bạc từ họ .”

 

Quản gia cũng trong nhà bây giờ đang gặp khó khăn lớn, liền đáp lời, lập tức dùng bồ câu đưa thư cho phía nam.

 

Trong phủ của họ bây giờ ít theo dõi, ông sai lén lút khỏi thành, mới gửi bồ câu đưa thư .

 

Những thương nhân ở phía nam để bắt mối quan hệ với họ, ngày thường cống nạp ít. Lần các thế gia ở Giang Nam Hoàng thượng xử lý quá nửa, những thương hộ đó còn ai để dựa dẫm, càng xem Từ gia của họ như cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

 

Từ quốc trượng nghĩ đủ cách, uy h.i.ế.p vẽ bánh, cuối cùng cũng chỉ gom một nghìn vạn lạng.

 

So với cái ngưỡng Hoàng thượng đặt , họ còn thiếu hơn một nghìn vạn lạng.

 

Các chi phụ của Từ gia gom nhiều bạc như ? Có dứt khoát vò mẻ sứt, nhân lúc trong nhà còn tiền sống những ngày tháng ăn chơi sa đọa.

 

Bên Hoàng hậu nương nương cũng tin Từ gia khắp nơi gom tiền, bà sững sờ: “Sao còn gom tiền? Mặt mũi của Từ Ôn Tranh còn tác dụng nữa ?”

 

Phùng ma ma : “Nương nương, lẽ đây mới là suy nghĩ thật sự của Hoàng thượng!”

 

Hơn ba nghìn vạn lạng bạc, bằng nửa quốc khố , bây giờ Đại Hạ triều quanh năm đ.á.n.h trận, quốc khố trống rỗng.

 

Hoàng thượng xử lý Từ gia, chẳng là thu nhiều của cải cho ? Còn thể danh tiếng hơn.

 

Hoàng hậu nương nương khẽ gật đầu: “Ngươi cũng mấy phần lý, nhưng hơn ba nghìn vạn lạng? Trong nhà gom đủ ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1331-giu-lai-mot-ky-vat.html.]

Phùng ma ma lắc đầu: “Nô tỳ cũng rõ, chỉ lão gia ngay cả nhà tổ cũng bán .”

 

Nói xong, bà hỏi: “Nương nương, gửi về phủ một ít bạc ?”

 

“Không cần, chút tiền riêng của bản cung, lấp cái hố lớn như !”

 

Hơn nữa, dù cho bạc , họ cũng sẽ nhớ đến ơn của bà.

 

Chi bằng đợi thêm một thời gian nữa, đợi đến khi Từ gia thật sự sơn cùng thủy tận, mới cho họ một khoản phí an trí.

 

Từ quốc trượng đem những thứ thể bán trong nhà đều bán hết, cuối cùng vẫn còn thiếu hơn bảy trăm vạn lạng.

 

Ông hạ cung cầu kiến Hoàng hậu nương nương, nhưng Hoàng hậu nương nương tránh gặp.

 

Ông đành chuyển sang gặp Hoàng thượng, lóc cầu xin Hoàng thượng gia hạn thêm cho họ một chút thời gian.

 

Hoàng thượng hai nghìn năm trăm vạn lạng bạc ông đưa đến, ước chừng cũng gần đủ , lúc mới hạ lệnh tịch biên gia sản để trừ nợ! Đồng thời hạ lệnh đày tất cả nhà họ Từ đến Tây Yên, và vĩnh viễn kinh.

 

Từ quốc trượng dạo vì gom tiền mà hao hết tâm tư, bây giờ thánh chỉ của Hoàng thượng, ông ngược thở phào nhẹ nhõm.

 

Cuối cùng cũng kết quả.

 

Người nhà họ Từ vốn còn giấu riêng, Hoàng thượng tịch biên gia sản như , còn gì cả.

 

Trên đường tiếng than ngừng, ngược Từ lão phu nhân và con dâu bà trông vẻ bình tĩnh hơn một chút.

 

Từ quốc trượng từ trong cung bệnh, hai ngày nay đều xe ngựa.

 

Đợi đến khi khỏi kinh thành, Từ lão phu nhân mới với Từ quốc trượng, lúc trả hơn ba nghìn vạn lạng bạc, bà may một ít ngân phiếu và bạc lớp lót của quần áo, đợi đến Tây Yên, những thứ ít nhất cũng đủ cho họ dưỡng lão.

 

Con dâu nhà họ Từ cũng học theo chồng giấu một ít bạc, Từ quốc trượng lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

 

bao lâu, ông đỏ hoe mắt.

 

“Từ gia hiển hách mấy trăm năm, đến tay suy tàn, haiz… Bằng Thanh khi nào về?”

 

“Nghe đợi ở ngoài thành .”

 

 

Điều họ là, ở ngoài thành đợi chỉ Từ Bằng Thanh, mà còn một khác.

 

Phùng ma ma chặn xe ngựa của họ , đưa chiếc hộp mà Hoàng hậu nương nương sai bà mang đến trong.

 

“Chúc lão gia phu nhân một đường bình an.”

 

Từ quốc trượng tức giận để ý đến bà, vốn theo tính cách của ông , sớm đuổi Phùng ma ma .

 

bây giờ họ túi rỗng, Hoàng hậu chắc chắn là đến đưa bạc, ông dù là vì bạc cũng nuốt cục tức xuống.

 

Từ lão phu nhân nhận lấy chiếc hộp, với Phùng ma ma: “Mang một lời nhắn cho chủ t.ử của ngươi, nàng bây giờ cũng tuổi , trong kinh ai kìm hãm nàng , bảo nàng đừng suy nghĩ nhiều, sống cho , quãng đời còn … e là còn cơ hội gặp mặt nữa.”

 

Lúc bà những lời , đôi mắt nheo , là nhớ đến dáng vẻ lúc nhỏ của Vãn nương , hốc mắt cũng chút đỏ.

 

Con gái thế gia chính là mệnh , bà gả Từ gia, con gái bà gả cung, đây đều là chuyện định sẵn trong mệnh.

 

từ trong túi lấy một chiếc vòng bạc nhỏ xinh, đưa cho Phùng ma ma: “Bây giờ trong nhà còn gì cả, chiếc vòng lén mang , là Vãn nương lúc nhỏ đeo chơi, ngươi mang về cho nàng , cũng coi như là một kỷ vật.”

 

 

Loading...