Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1333: Càng Làm Càn Càng Không Chết

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:44:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phản ứng đầu tiên của Ngô Tích Nguyên là vội vàng đến Đại Lý Tự tìm Chương đại nhân thương nghị, nhưng ngờ giữa đường gặp Vương Khải Anh.

 

Vương Khải Anh thấy Ngô Tích Nguyên cũng quá ngạc nhiên, hai một cái, đều hiểu suy nghĩ của đối phương.

 

Hai nhiều, cùng cửa Đại Lý Tự.

 

“Chương lão ca! Huynh mau nghĩ cách !” Vương Khải Anh thấy Chương Lỗ, khách khí .

 

Chương Lỗ cũng thở dài, : “ họ là do Hoàng thượng đích thả , chúng ? Cũng thể bắt về !”

 

Ngô Tích Nguyên nhíu mày : “Chương đại nhân, chắc ngài cũng , hai tên giang dương đại đạo đó đều là những kẻ liều mạng, đều mạng …”

 

Chương Lỗ mặt mày sầu não: “Ngô đại nhân, những gì ngài hạ quan đều hiểu, chúng mau nghĩ xem kế sách vẹn nào ?”

 

Ngô Tích Nguyên đường đến nghĩ xong , liền : “Chương đại nhân, chúng phái theo dõi họ, cũng can thiệp việc họ , chỉ để ngăn họ điều sai trái, ngài thấy ?”

 

Vẻ mặt của Chương Lỗ càng thêm khó xử: “Ngô đại nhân, cách của ngài tuy tồi… nhưng vấn đề là… bản lĩnh của các bổ khoái chúng hạn, mà hai vị đó bất kể là ẩn nấp pháp đều chỗ hơn . Năm đó nếu họ trộm đến cung của Hoàng thượng, e rằng của chúng cũng bắt họ.”

 

Ngô Tích Nguyên và Vương Khải Anh hai đều lộ vẻ khó xử, cuối cùng Ngô Tích Nguyên đột nhiên nghĩ đến Đào Lâm Y Tiên.

 

Người pháp cao cường, bây giờ vì Đào Nhiên mà còn ở lì trong phủ của họ!

 

Không để việc , đồng ý .

 

Ngay lúc chuẩn mở miệng, đột nhiên bên ngoài một thị vệ xông , hành lễ với Chương Lỗ: “Đại nhân, thuộc hạ việc quan trọng bẩm báo!”

 

Chương Lỗ lúc cũng quan tâm gì nữa, trực tiếp mở miệng : “Nói!”

 

“Thái t.ử điện hạ phái đuổi khỏi thành, rõ ràng là đuổi theo hướng hai tên giang dương đại đạo rời .”

 

Ngô Tích Nguyên đột nhiên sững sờ, ngay đó liền nghĩ thông.

 

Sao quên mất chuyện , Mục Thiệu Linh cũng là trọng sinh trở về, tự nhiên cũng bức 《Thiên Lý Giang Sơn Đồ》 đó ở , xem định ngăn cản.

 

Chương Lỗ và Vương Khải Anh hai đều thở phào nhẹ nhõm, chỉ Chương Lỗ vuốt râu tán thưởng: “Không tồi tồi, Thái t.ử điện hạ quả nhiên đảm đương.”

 

Vương Khải Anh cũng gật đầu theo: “ , chuyện nếu Thái t.ử điện hạ mặt, chúng cũng cần lo lắng nữa.”

 

Chương Lỗ tán thành, thấy liền : “Vương lão , Ngô đại nhân, hai đến đúng lúc…”

 

Hắn mở miệng, Vương Khải Anh hiểu ý , vội vàng một bước: “Chương lão ca, hôm nay còn chút việc gấp, một bước.”

 

Chương Lỗ: “…”

 

Đợi Ngô Tích Nguyên và Vương Khải Anh khỏi cửa Đại Lý Tự, hai mới một cái, vui vẻ.

 

Cũng họ giúp Chương đại nhân, thực sự là một khi tay thì hồi kết.

 

Chương đại nhân thấy họ thể giúp phá án, chỉ hận thể lật những vụ án cũ tồn đọng mấy trăm năm cho thanh lý.

 

Chương đại nhân nghi ngờ gì là vị đại nhân trách nhiệm nhất trong tất cả các đại nhân họ từng gặp, tuy nhiên… họ chịu nổi!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1333-cang-lam-can-cang-khong-chet.html.]

Vương Khải Anh : “Tích Nguyên, mấy ngày nay sức khỏe ?”

 

Ngô Tích Nguyên gật đầu: “Mọi thứ đều , mỗi ngày đều đến Thái Y Thự việc, còn hăng hái!”

 

Vương Khải Anh cũng yên tâm, liền : “Trong phủ chúng mấy ngày nay một ít quýt, lát nữa cho gửi một ít qua phủ các ngươi, phụ nữ t.h.a.i đều thích ăn thứ .”

 

Ngô Tích Nguyên cũng khách khí với , đáp lời, còn chắp tay với : “Vậy khách khí nữa.”

 

“Người nhà cả, khách khí gì?”

 

 

Hai việc quan trọng cũng là lời suông, chỉ vài câu, liền mỗi một ngả.

 

Ngô Tích Nguyên ban đầu chỉ nghĩ Thái t.ử phái theo hai tên giang dương đại đạo, nhưng ngờ mới qua đầy một ngày, bắt về.

 

Đích gặp Hoàng thượng, Hoàng thượng bắt về, cũng cảm thấy mất mặt, sắc mặt khó coi.

 

ai ngờ, khi gặp Mục Thiệu Linh, phát hiện sắc mặt của Mục Thiệu Linh còn khó coi hơn của !

 

“Lão tam! Ngươi bây giờ thật sự là cánh cứng ! Lại dám cản trở trẫm!” Hắn lạnh giọng quát.

 

Nếu là khác lẽ sợ, nhưng đối mặt với Mục Thiệu Linh mẻ sứt: “Phụ hoàng! Nhi thần nếu cản ! Thiên hạ còn ai thể cản ?! Quân t.ử lấy của đạo! Người bây giờ vì một bức 《Thiên Lý Giang Sơn Đồ》 mà ngay cả tà ma ngoại đạo cũng học ?!”

 

Cảnh Hiếu Đế mắng đến sững sờ, đó chịu thua kém : “Tà ma ngoại đạo? Có ngươi chuyện với trẫm như ?! Mục Thiệu Linh! Ngươi đừng quên, ngôi vị Thái t.ử của ngươi vẫn là do trẫm một tay quyết định!”

 

Ta thật cảm ơn !

 

Mục Thiệu Linh thẳng: “Nếu nhi thần thể khuyên sai, ngôi vị Thái t.ử nhường cho các khác cũng !”

 

Cảnh Hiếu Đế: “…”

 

Thứ thể nhường là nhường ?

 

Mục Thiệu Linh tiếp tục : “《Thiên Lý Giang Sơn Đồ》 gì bất ngờ thì mấy vị lão tổ tông của họ lấy đồ tùy táng ! Người chẳng lẽ vì vật , còn đào mộ tổ của ? Người nhà họ Từ dù gì, nhưng tổ tiên nhà họ Từ theo Cao Tổ khai cương thác thổ lập nên công lao hiển hách là thật! Mẫu hậu cùng mấy chục năm vợ chồng, chăm sóc ăn uống sinh hoạt của , quản lý hậu cung cũng là thật! Người nếu chuyện ! Lại nên giải thích với thiên hạ như thế nào?!”

 

Cảnh Hiếu Đế sững sờ, tưởng bức tranh đó chỉ bán , đem bồi táng ? Cái quỷ gì ! Thật là xui xẻo!

 

Mục Thiệu Linh tiếp tục : “Nhi thần hôm nay đến, chính là rõ chuyện với ! Hôm nay hai tên giang dương đại đạo , nhi thần nhất định cản! Trên họ mạng , cứ thế tùy tiện thả , ai thêm hai oan hồn nữa ?! Bức Thiên Lý Giang Sơn Đồ đó và nhi thần, chỉ thể chọn một!”

 

Mục Thiệu Linh nghĩ đến mức , chắc phụ hoàng của cũng tức nhẹ, lẽ từng thấy đứa con nào ngỗ nghịch như , chắc sẽ để Thái t.ử nữa chứ?

 

Tốt quá!

 

Tuy nhiên… vẫn vui mừng quá sớm, sắc mặt Cảnh Hiếu Đế tuy , nhưng cuối cùng vẫn vẫy tay với Mục Thiệu Linh: “Thôi, ngươi lui xuống ! Chuyện !”

 

Mục Thiệu Linh: “?”

 

Phụ hoàng của ý gì? Là chọn ? Không cần Thiên Lý Giang Sơn Đồ nữa?

 

vẫn luôn bức thư họa đóng ấn ngọc tỷ truyền quốc đó ?

 

 

Loading...