Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1347: Thật đau a
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:44:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Cửu Nguyệt sắp xếp xe ngựa đưa nàng về, một nhà ba đưa mắt xe ngựa xa, Lưu Thúy Hoa mới nhịn cảm khái: "Nếu ngoài thể khiến nhà Lão Nhị đổi lớn như , sớm đưa các con lên kinh thành ."
Đương nhiên, lời của bà thực cũng chỉ là thôi.
Người nông nào nhiều bạc dư dả như ? Ban đầu thể nuôi một sách, là cả nhà thắt lưng buộc bụng .
Tô Cửu Nguyệt lời cũng : "Nhị tẩu vẫn luôn mà."
Lưu Thúy Hoa thần sắc của nàng đều dịu dàng hơn nhiều: "Đứa trẻ nhà con tính tình , ai cũng thấy ."
Tô Cửu Nguyệt nở nụ : "Nương, Nhị tẩu đưa Quả Nhi đến tư thục , đón cả Đào Nhi tới luôn ?"
Tô Cửu Nguyệt nghĩ cũng đơn giản, dù qua vài ngày nữa hai đứa trẻ đều thi Nữ học, lúc đều đưa tới quen một chút cũng .
Lưu Thúy Hoa mỉm : "Nhị tẩu con sai đưa tin về cho Đại tẩu con , ước chừng qua hai ngày nữa Đào Nhi liền tới."
Tô Cửu Nguyệt cùng bọn họ trong nhà, : "Vậy chúng dọn dẹp Chiếu Xuân Viện cho Đào Nhi ở, nương, thấy ?"
Lưu Thúy Hoa nắm lấy tay nàng vỗ nhẹ, : "Đứa trẻ lớn như ở một cái viện lớn, nó nào ở quen? Con đừng lo lắng chuyện nữa, Nhị tẩu con , để Đào Nhi ở chỗ nàng , lên học đường còn thể cùng Quả Nhi, hai đứa nó bạn với ."
Tô Cửu Nguyệt sửng sốt: "Viện nhà chúng lớn như , để Quả Nhi chỗ Nhị tẩu..."
Lưu Thúy Hoa trong lòng nàng áy náy, bà thực trong lòng cũng sự ích kỷ của riêng .
Đào Nhi và Quả Nhi hai bé gái đều là lớn lên trong núi, từng thấy qua thế diện gì, nếu tới ở viện lớn, nha hạ nhân hầu hạ, trở về... sự chênh lệch đó quá lớn, đối với hài t.ử quá khắt khe .
"Được , nếu con thực sự áy náy a, liền mua chút b.út mực đưa tới cho bọn trẻ, chúng hiện tại mới chữ, dùng những thứ đang tốn đấy!"
Tô Cửu Nguyệt nghĩ cũng đúng, văn phòng tứ bảo vốn dĩ khá đắt, Đại tẩu Nhị tẩu mua những thứ cho bọn trẻ nhất định chi tiêu lớn.
Ngô Tích Nguyên thấy hai bọn họ liền định xong chuyện, dường như chẳng liên quan gì đến , cũng chỉ đành bất đắc dĩ .
Gia trạch an ninh, bốn chữ thì đơn giản, nhưng là thứ bao nhiêu cầu mà ?
Cùng với việc ba bọn họ bước cổng lớn, cổng lớn nhà họ Ngô liền từ từ đóng .
.
Cảnh Hiếu Đế đích thẩm vấn tên thích khách đó, thích khách sớm hành hạ đến mức hình nữa.
Cái chân và xương sườn Thái t.ử phi đích đ.á.n.h gãy của , căn bản ai chữa trị cho , mỗi ngày trong cơn đau đớn mới mơ mơ màng màng ngủ , liền sẽ một chậu nước lạnh hắt tỉnh.
Hắn ba ngày ngủ , sự đau đớn cộng thêm sự hành hạ về tinh thần, hiện tại chỉ hận thể lập tức c.h.ế.t .
Cảnh Hiếu Đế đầy hứng thú cái chân gãy của , Tô Di đang cụp mi thuận mắt một bên, hỏi: "Di nhi, đây là do con ?"
Tô Di dám dám chịu, cũng gì dám thừa nhận, liền trả lời: "Chính là , hôm đó chính là kẻ nhân lúc Thiên cẩu thực nhật ám sát nhi thần, ngờ tài nghệ bằng , ngược nhi thần bắt giữ."
Điểm Cảnh Hiếu Đế thích nhất ở hai cha con nhà họ Tô chính là tính tình chân thật , ông xong quả nhiên vui vẻ ha hả, ngữ khí thiết : "Vẫn là Di nhi lợi hại a, nếu kẻ ám sát là bất kỳ nào khác, chỉ e đều đắc thủ ."
Nói đến câu cuối cùng, thần thái nơi đáy mắt Cảnh Hiếu Đế liền từng chút từng chút trầm xuống.
Ông cũng ở trong cung, ai cũng dám chắc mục tiêu ban đầu của kẻ là ông ?
Tô Di lời của Cảnh Hiếu Đế cũng gật đầu: "Chính là như , Di nhi cũng nghĩ như , Nhị tẩu và Tứ cũng ở Đông Cung, ở ngay sát vách Di nhi, các nàng thật sự là trong cái rủi cái may."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1347-that-dau-a.html.]
Cảnh Hiếu Đế sớm mấy bọn chúng liên kết giấu giếm ông gì, nhưng lúc chẳng qua cũng chỉ là nhắm mắt ngơ, mặc kệ bọn chúng lăn lộn, chỉ cần chọc cái sọt nào là .
Ánh mắt Cảnh Hiếu Đế rơi tên thích khách mặt đất, hỏi : "Ai phái ngươi tới? Mau khai thật !"
Tên thích khách thoi thóp mặt đất, há miệng, những khác nín thở chăm chú , đều rõ.
Cuối cùng vẫn là Tô Di nghệ cao nhân đảm đại (tài cao gan lớn), tiến lên phía , Cảnh Hiếu Đế hỏi một nữa.
Tô Di rõ , sắc mặt nàng đều biến đổi.
Cảnh Hiếu Đế thấy sắc mặt Tô Di cho lắm, liền hỏi: "Di nhi, gì?"
Tô Di nhíu mày, thần sắc chút khó xử, mở miệng thế nào.
Cảnh Hiếu Đế mất kiên nhẫn, từ long ỷ bước xuống, hỏi : "Rốt cuộc là ai phái ngươi tới?! Nói to lên!"
Một đám vây quanh tên thích khách , coi như thấy gì ...
"Mẹ nó quá đau ..."
Một đám đưa mắt , đều vì sự cố hiểu lầm mà cảm thấy chút hổ.
Cảnh Hiếu Đế xanh mặt, một cước đạp m.ô.n.g , chiếc giày màu vàng sáng đều dính chút vết bẩn: "Ngươi cho rằng ngươi chọc giận trẫm, trẫm liền sẽ cho ngươi một cái c.h.ế.t thống khoái ? Đừng hòng! Trẫm chỉ khiến ngươi sống bằng c.h.ế.t!"
Kẻ nhếch mép , gì nữa.
Cảnh Hiếu Đế cũng chọc tức đến bật : "Được, ngươi là cứng miệng ? Vậy thì hy vọng ngươi thể chống đỡ thêm một lúc."
Ông về phía Mục Thiệu Linh, với : "Lão Tam, trong cung chúng còn nuôi hai con chim ưng ?"
Người mặt đất đột nhiên sửng sốt một chút, Mục Thiệu Linh cũng hiểu ý của Phụ hoàng.
"Vâng."
So với thiên đao vạn quả, chim ưng từng miếng từng miếng mổ mất thịt , hiển nhiên cũng dễ chịu gì.
Cảnh Hiếu Đế xua tay: "Thôi bỏ , phần còn liền giao cho các con thẩm vấn ! Trẫm chỉ kết quả!"
"Vâng!"
Mục Thiệu Linh dẫn lui xuống , Cần Chính điện chỉ còn Cảnh Hiếu Đế.
Ông suy nghĩ hồi lâu, mới đột nhiên hỏi Triệu Xương Bình: "Triệu Xương Bình, ngươi xem, trong cung là khắc với trẫm ? Sao trẫm cảm thấy khi dọn đến đây liền chuyện suôn sẻ ?"
Trước lúc ông ở phủ của , thể từ trong vô vây cánh tranh giành hoàng vị , ông một câu là đại khí vận, cũng là gánh vác nổi.
từ khi ông đến hoàng cung, liên tiếp hạ độc, ám sát, bản còn hề phát giác.
Dạo gần đây ông chậm chạp thể chìm giấc ngủ, chính là sợ lúc nào đó trong mộng liền mất mạng.
Triệu Xương Bình nào dám bừa những điều của trong cung? Hơn nữa, thuật nghiệp hữu chuyên công (nghề nào chuyên môn nấy), lời thế nào cũng đến lượt .
Nghĩ như , Triệu Xương Bình liền cung kính hành lễ, tiến lên : "Hoàng thượng, bằng ngài mời Quốc sư tới hỏi một chút?"
Cảnh Hiếu Đế lẽ cảm thấy cách cũng tồi, suy nghĩ một lát liền gật đầu: "Nói lý! Mau sai mời tới!"