Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 138: Áo gấm về làng
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:09:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Truyền cũng theo, kiếm nhiều bạc như trong lòng tự nhiên vui vẻ, tự chủ mua một cái đùi lợn mang về.
Hôm qua mấy chị em dâu các nàng vất vả lắm mới hun khói xong đống thịt đó treo lên xà nhà, còn đang nghĩ trong nhà những miếng thịt thể cho bọn trẻ đón một cái Tết no ấm.
Lại ngờ hôm nay chồng bảo các nàng mang một ít về cho nhà đẻ, mấy con dâu đều vui mừng khôn xiết.
Lưu Thúy Hoa thấy các nàng vui vẻ, cũng dặn dò một câu: "Trên đường đều cẩn thận một chút, sớm về sớm. Lão đại tức phụ con đừng nữa, bên ngoài trời lạnh đất trơn, ngã một cái thì xong . Để lão đại con mang về nhà đẻ là ."
Bụng của Trần Chiêu Đệ nhô lên một chút, nàng đối với t.h.a.i cũng coi trọng, tay xoa xoa bụng , vẻ mặt ôn hòa, đáp một tiếng: "Dạ!"
Ánh mắt Lưu Thúy Hoa rơi Tô Cửu Nguyệt: "Cửu Nha, để Tích Nguyên cùng con về!"
Tô Cửu Nguyệt hơn hai tháng về nhà đẻ, trong lòng cũng nhớ .
Ai ngờ Ngô Tích Nguyên bên cạnh nàng tỏ còn hưng phấn hơn cả nàng, nhảy tưng tưng: "Yeah yeah yeah! Tích Nguyên sắp gặp Mao Mao ! Tích Nguyên và Mao Mao là bạn ! Tích Nguyên mang bao cát chơi cùng Mao Mao!"
Lưu Thúy Hoa lo lắng ồn, còn véo tai dặn dò nửa ngày.
"Con theo Cửu Nha về thì đừng ồn con bé, nếu sẽ cho con bé dẫn con nữa! Nghe thấy !"
Ngô Tích Nguyên mang vẻ mặt tủi vô cùng, còn quên lên tiếng biện bạch cho : "Ta mới ồn, Tích Nguyên siêu ngoan, hỏi nương t.ử xem, Tích Nguyên luôn lời nương t.ử."
Tô Cửu Nguyệt cũng tiến lên bênh vực : "Mẹ, ngoan, yên tâm ."
Lưu Thúy Hoa hừ lạnh một tiếng, buông tay : "Không ồn nương t.ử, suốt ngày chỉ ồn lão nương nhà ? Suốt ngày thiên vị, thấy con mới là thiên vị nhất nhà!"
Lưu Thúy Hoa cũng đến mức ghen tị với con dâu, vỗ hai cái lên lưng : "Được , lớn chừng nào , còn đòi ôm ấp, thấy chắc chắn sẽ chê con."
Ngô Tích Nguyên lắc đầu: "Chê thì để bọn họ chê , dù bọn họ cũng ngày nào chẳng chê ."
Lưu Thúy Hoa nhất thời cũng nên là ngốc thật ngốc giả, ngốc , cái gì cũng . Nói ngốc , ngốc nghếch đến đáng yêu.
"Được , con còn chơi với Mao Mao ? Đi muộn, các con chơi bao lâu về ."
Vừa lời , Ngô Tích Nguyên lập tức buông vòng tay đang ôm bà , chuyển sang ngoan ngoãn bên cạnh Tô Cửu Nguyệt, nghiêm trang vẫy tay với Lưu Thúy Hoa: "Mẫu , tạm biệt."
Điền Tú Nương ở bên cạnh trực tiếp bật thành tiếng: "Nhìn xem lật mặt nhanh kìa, nãy còn nỡ xa , nhắc tới chơi, liền nỡ ngay."
Thấy nhị tẩu đang chê , Ngô Tích Nguyên bất mãn bĩu môi, kéo kéo vạt áo Tô Cửu Nguyệt: "Nương t.ử, chúng nên ."
Lưu Thúy Hoa chia cho ba con dâu lượng đồ đạc giống hệt , để các nàng mang về nhà đẻ.
Tô Cửu Nguyệt mặc bộ quần áo mới tinh, xách theo thịt và mì kiều mạch nặng trĩu, bỗng nhiên thể hiểu mấy ngày tại Dương Liễu phô trương thanh thế trở về như .
Áo gấm về làng, như mặc áo gấm đêm.
Nàng cũng khoe khoang gì, chỉ là cho cha nàng hiện giờ sống , lẽ cũng thể khiến trong lòng bọn họ bớt vài phần áy náy!
Hai cưỡi Hồng Hồng trở về, cước trình nhanh hơn nhiều.
Mới chỉ nửa canh giờ đến thôn Đại Hưng, một con ngựa cao to như tự nhiên thu hút sự chú ý của ít .
Mọi cũng đều nhận Tô Cửu Nguyệt, đường luôn chào hỏi nàng.
"Cửu Nha về ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-138-ao-gam-ve-lang.html.]
"Được đấy! Đều cưỡi ngựa lớn !"
...
Đến cửa nhà, Ngô Tích Nguyên xuống ngựa , đưa tay bế Tô Cửu Nguyệt xuống.
Vừa mới vững, bên cạnh kinh hỉ gọi nàng: "Cửu Nha!"
Nàng đầu , thấy tới cũng mang vẻ mặt vui mừng: "Hỷ Muội!"
Tưởng Xuân Hỷ coi như là bạn chơi nhất thời thơ ấu của Tô Cửu Nguyệt, hồi nhỏ nhà Tô Cửu Nguyệt nghèo, nàng luôn lên núi đào rau dại, Tưởng Xuân Hỷ liền giúp nàng cùng đào.
Tô Cửu Nguyệt dẫn theo ba đứa em, đôi khi chăm sóc xuể, cũng đều là nàng đang giúp đỡ.
Tưởng Xuân Hỷ nhỏ hơn Tô Cửu Nguyệt một tuổi, năm nay mới tròn mười hai tuổi, nhà họ Tưởng vẫn định hôn sự cho nàng , đang ở độ tuổi vô lo vô nghĩ.
Tưởng Xuân Hỷ hớn hở chạy về phía cửa nhà nàng, ôm Tô Cửu Nguyệt một cái thật c.h.ặ.t.
"Lâu gặp, nhớ c.h.ế.t , gả chồng? Cha cũng thật là, mới nhỏ như gả , ở nhà đó sống thế nào?" Tính tình nàng vẫn phô trương như , chuyện chút kiêng dè, cũng chẳng quan tâm Ngô Tích Nguyên đang ngay bên cạnh .
Tô Cửu Nguyệt cũng ôm nàng : "Ta cũng nhớ tỷ! Ở bên đó sống , bọn họ đều đối xử với ."
Vừa , ghé sát tai Tưởng Xuân Hỷ hạ thấp giọng một câu: "Còn hơn cả sống ở nhà nữa!"
Tưởng Xuân Hỷ bật : "Ta thấy cũng tồi, về trông còn xinh hơn , da dẻ cũng trắng trẻo ."
Nói còn bên cạnh nàng so chiều cao: "Hình như cũng cao lên , nhà chồng đúng là một nơi tồi, chỉ là cách xa, thể tìm chơi nữa."
Tô Cửu Nguyệt nháy mắt với nàng : "Đợi tỷ định , cũng định ở thôn chúng , là ?"
Tưởng Xuân Hỷ vẫn là một đại cô nương, thấy nàng nhắc tới chuyện hôn sự, lập tức đỏ bừng mặt, giơ nắm đ.ấ.m nhỏ đ.ấ.m nhẹ lên nàng một cái.
"Cái con , bản gả sớm thì thôi , còn nhớ thương . Ta mới thèm ! Nhà chồng đến mấy cũng chắc chắn thoải mái bằng ở nhà!"
Lời đúng là lời thật, nhà Tưởng Xuân Hỷ tính cả em họ tổng cộng bảy ca ca, chỉ nàng là đứa con gái duy nhất, cả Tưởng gia đều coi nàng như bảo bối mà cưng chiều, từ nhỏ đến lớn từng chịu chút khổ cực nào.
Hai đang chuyện, Ngô Tích Nguyên liền ngoan ngoãn một bên, cũng ngắt lời các nàng.
Tưởng Xuân Hỷ chuyện với Tô Cửu Nguyệt nửa ngày ánh mắt mới rơi : "Cửu Nha, đây là nam nhân của ?"
Tô Cửu Nguyệt chút ngượng ngùng cúi đầu: "Vâng."
Tưởng Xuân Hỷ thấy sinh cao to vạm vỡ, tướng mạo đường hoàng, khá là hài lòng gật đầu: "Không tồi, trông cũng xứng đôi với ."
Từ nhỏ đến lớn, Tô Cửu Nguyệt là nhất mà nàng từng gặp, rõ ràng tướng mạo của vợ chồng Tô gia cũng tính là kinh diễm, cố tình nàng thể chắt lọc tinh hoa dung hợp hết ưu điểm của cha , tự sinh dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn.
"Ta vốn dĩ tưởng hẳn là sẽ đại tẩu của , cô nương xinh như thể để tiện nghi cho ngoài? Đến cuối cùng vẫn là đáng tiếc." Tưởng Xuân Hỷ lặng lẽ ghé sát tai Tô Cửu Nguyệt .
--
Tác giả lời :
【Nhìn thấy tỷ lệ theo dõi truyện của , nháy mắt kinh ngạc. Nguyệt Nguyệt tàn tay nhiều năm, độc giả rời bỏ, thật sự là một câu chuyện cảm động a!! Hôm nay cũng là một ngày yêu các ngươi! Moah moah~~】