Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1410: Thật sự có thể thành công sao
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:48:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Tương Vân thấy nam nhân mặt đều đang run rẩy, đầu ngón tay liền càng thêm dùng sức: "Thiếp xoa bóp cho ngài, thoải mái ?"
Lực đạo truyền đến từ vai Cảnh Hiếu Đế luôn nhắc nhở ông, nữ nhân phía ông căn bản là Tố Tố, Tố Tố là một nữ t.ử yếu ớt như , thể lực đạo lớn như thế...
ông vẫn nhắm mắt , : "Thoải mái, ái phi vất vả ."
Ông nắm lấy tay Nguyễn Tương Vân, kéo nàng mặt, để nàng đùi , cúi đầu nàng , trong đôi mắt dường như chỉ một nàng .
Đôi môi từng chút từng chút tiến gần nàng , Nguyễn Tương Vân nín thở.
Nàng đột nhiên ý thức , tối nay hẳn là thể trốn tránh nữa .
Hoàng thượng xem thật sự coi nàng là Nguyễn Tố Tố ...
Ngay lúc nàng chuẩn nhắm mắt , đón nhận nụ hôn của Hoàng thượng, thì đột nhiên bả vai trĩu xuống.
Nàng mở mắt , liền thấy Cảnh Hiếu Đế ngất xỉu.
Nguyễn Tương Vân thở phào nhẹ nhõm, đùi Cảnh Hiếu Đế định thần một chút, mới cố ý hoảng hốt cất cao giọng hướng bên ngoài hô: "Người ! Người ! Hoàng thượng ngất xỉu !"
Triệu Xương Bình gần như trong nháy mắt liền từ ngoài cửa xông , thấy động tác của hai bọn họ cũng sửng sốt, nhưng nhanh phản ứng , với hai thị vệ cùng xông với : "Mau! Mời đại phu!"
Bọn họ khiêng Hoàng thượng về phòng ông, cho Hoàng thượng một bộ y phục, Nguyễn Tương Vân thì giữ .
Hoàng thượng mới về đến trong phòng liền tỉnh , ông ho nhẹ một tiếng, về phía Triệu Xương Bình, dặn dò: "Trẫm chút đói , sai mang chút đồ ăn tới."
Triệu Xương Bình ông như liền ban nãy ông hẳn là đang diễn kịch, trong lòng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, một tiếng: "Nô tài sai mang tới ngay."
Bởi vì Hoàng thượng đột nhiên ngất xỉu cho hoảng sợ mà vội vàng đuổi tới, Ngô Tích Nguyên và Mẫn tướng quân hai lúc cũng đến cửa phòng Hoàng thượng, sai thông báo một tiếng, bọn họ mới .
Nhìn thấy Hoàng thượng đang yên ghế, hai vẻ mặt sốt ruột gặng hỏi: "Hoàng thượng, ngài chứ?"
Cảnh Hiếu Đế ừ một tiếng: "Không , chẳng qua là tương kế tựu kế mà thôi."
Trái tim treo lơ lửng suốt dọc đường của hai lúc mới một nữa rơi xuống, liền Cảnh Hiếu Đế tiếp tục : "Nếu các ngươi đều tới , thì cùng Trẫm dùng bữa ."
Mẫn tướng quân và Ngô Tích Nguyên xuống, Cảnh Hiếu Đế còn hỏi thăm tình hình huyện Bất Chu lúc .
"Bên đó thế nào ?"
Cảnh Hiếu Đế hỏi: "Hắn phản quân tiền triều cũng ở đó ?"
Mẫn tướng quân đáp: "Mấy ngày hẳn là , nhưng hai ngày nay thần sai đưa tin cho , ước chừng cũng ."
Cảnh Hiếu Đế khẽ gật đầu: "Tào Văn Thanh cũng vài phần bản lĩnh, hai tòa thành giao tay các ngươi, Trẫm mới thể yên tâm."
Lúc Mẫn tướng quân vẫn quá hiểu ý tứ trong lời của Hoàng thượng, tuy nhiên bao lâu , liền hiểu .
Hoàng thượng hạ chỉ, ông hồi kinh .
Ông chỉ tự về, còn mang theo Nguyễn Quý phi cùng về.
Mẫn tướng quân: "..."
Hoàng thượng ông điên ?
Biết rõ nữ nhân vấn đề, còn đưa ả về kinh thành?
Tuy nhiên vị Hoàng thượng "điên " gọi hai bọn họ tới mặt, trong lòng ông còn đang ôm Nguyễn Tương Vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1410-that-su-co-the-thanh-cong-sao.html.]
Thấy Mẫn tướng quân và Ngô Tích Nguyên tới, ông liền ôm c.h.ặ.t hơn vài phần, híp mắt với hai bọn họ: "Tố Tố nhớ con , chúng về kinh , hai vị ái khanh xong đại sự ở đây hẵng hồi kinh."
Mẫn tướng quân kìm nén , vội vàng : "Hoàng thượng, ả Nguyễn Quý phi a!"
Ngô Tích Nguyên vội vàng kéo kéo ống tay áo của , liền Hoàng thượng trực tiếp cất cao giọng quát lớn: "To gan! Lại dám ở mặt Trẫm nghi ngờ ái phi của Trẫm! Kéo ngoài trượng trách năm mươi!"
Ngay thần sắc thể tin nổi của Mẫn tướng quân, Cảnh Hiếu Đế tiếp tục : "Triệu Xương Bình! Ngươi giám sát!"
Triệu Xương Bình tiến lên một bước, một tiếng, mới tới bên cạnh Mẫn tướng quân, cung cung kính kính hành lễ với , : "Mẫn tướng quân, ngài mời?"
Mẫn tướng quân theo Triệu Xương Bình khỏi phòng, thị vệ hành hình bày sẵn ghế, Triệu Xương Bình lúc mới thấp giọng với Mẫn tướng quân: "Tuy là diễn kịch, nhưng vẫn ủy khuất Mẫn tướng quân . Hoàng thượng , phúc khí của ngài còn ở phía !"
Mẫn tướng quân nhíu mày một lời sấp ghế, thị vệ cầm gậy nhẹ bẫng rơi xuống lưng , còn đau bằng lúc luyện võ tự đ.á.n.h quyền.
Triệu Xương Bình thấy vội vàng tới bên cạnh , : "Tướng quân, ngài kêu hai tiếng, nếu thì giống a!"
Mẫn tướng quân: "..."
Kẻ sĩ thể g.i.ế.c, thể nhục.
Xin , kêu tiếng.
Triệu Xương Bình thấy gấp đến độ xoay mòng mòng, cuối cùng đành liếc một thị vệ khác bên cạnh, : "Ngươi tới kêu Mẫn tướng quân!"
Mẫn tướng quân sấp ghế, cảm nhận lực đạo giống như đang đ.ấ.m lưng cho , còn thấy tiếng kêu đau dường như mấy đắn bên tai...
Cảm giác thực sự chút khó nên lời...
Ngày thứ hai bọn họ mới ngủ dậy, Cảnh Hiếu Đế sai thu dọn xong đồ đạc, chuẩn xuất phát .
Mẫn tướng quân và Ngô Tích Nguyên hai đích tiễn Hoàng thượng khỏi thành, để bảo đảm an nguy cho Hoàng thượng, còn tăng phái thêm nhiều nhân thủ.
Cảnh Hiếu Đế ở nửa đoạn đầu đường trở về, còn thể giữ tỉnh táo.
nửa đoạn thì gần như đều là ngất xỉu.
Nguyễn Tương Vân nam nhân giường ngáy ngủ, cảnh tượng ngoài cửa sổ mà nàng từng thấy bao giờ, đột nhiên chút mờ mịt.
Bình tâm mà xét, cuộc sống hiện tại của nàng trôi qua tồi.
Nàng cả đời từng thoải mái như , Hoàng thượng đối với nàng gần như là hữu cầu tất ứng, đồ gì cũng đều dâng đến mặt nàng .
Ông còn là nam nhân quyền thế nhất thiên hạ, phận hiện tại của nàng là Nguyễn Quý phi.
Mặc kệ nàng là Nguyễn Quý phi thật sự , chỉ cần Hoàng thượng nhận định nàng là, thì nàng chính là!
Nàng chỉ cần ở bên cạnh ông, quyền lực trong thiên hạ chẳng là dễ như trở bàn tay ?
Vì việc cho kẻ đó? Đại Hạ triều nay đang lúc cường thịnh, đại nghiệp phục quốc của bọn họ, thật sự thể thành công ?
Cảnh Hiếu Đế còn nữ nhân d.a.o động, ông vốn chỉ giả vờ ngất, ai ngờ thật sự ngủ .
Triệu Xương Bình dám để ông ở riêng một với nữ nhân , chỉ sợ giở trò, liền quỳ gối ở một đầu khác của xe ngựa, chằm chằm Nguyễn Tương Vân như hổ rình mồi.
Dọc đường đều trôi qua như , đợi bọn họ thong thả trở về kinh thành, là chuyện của một tháng .
Mấy ngày nay Tô Cửu Nguyệt đến thư viện nữa, bên Thái Y Thự phái đại phu khác tới giảng bài.
Bụng của Tô Cửu Nguyệt ngày một lớn, chớp mắt đến ngày đứa trẻ sắp chào đời.