Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1429: Tang Chung

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:49:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dụ Nhân quận chúa lúc mới hất cằm một câu: "Thế còn tạm ! lấy giấy b.út qua đây, lát nữa xong cho ngươi xem một cái là ."

 

Tô Cửu Nguyệt Lan Thảo một cái, Lan Thảo vội vàng lấy giấy b.út qua, Dụ Nhân quận chúa liền chiếc bàn cửa sổ, mười hai tên món ăn, đưa cho Tô Cửu Nguyệt xem.

 

Tô Cửu Nguyệt xem xong, dành cho nàng sự công nhận lớn: "Quả thực tồi."

 

Dụ Nhân quận chúa cực kỳ hài lòng: "Ngày chính là đương gia chủ mẫu, chút đồ vật vẫn chứ."

 

Tô Cửu Nguyệt cũng cảm thấy nàng đang khoác, Dụ Nhân quận chúa là một năng lực học tập mạnh, nàng của hiện tại quản lý sự vụ dáng hình .

 

Dụ Nhân quận chúa hỏi: "Ngô phu nhân, bên chỗ ngươi tin tức của Tống tướng quân ? Hắn lâu như , vẫn thấy trở về?"

 

Tô Cửu Nguyệt lắc đầu, cũng hùa theo thở dài một : "Đừng Tống tướng quân, ngay cả tin tức của phu quân cũng ."

 

Hai ở cùng ảm đạm thương thần một lát, cuối cùng vẫn là Dụ Nhân quận chúa nghĩ đến Tô Cửu Nguyệt đang ở cữ, vội vàng an ủi nàng: "Ngô phu nhân, ngươi cũng đừng suy nghĩ nhiều, bọn họ đột ngột, ngay cả đến nơi nào chúng cũng chỉ nửa vời, tin tức cho dù gửi ước chừng nhất thời nửa khắc cũng đến tay bọn họ. Trong lòng nhớ thương các ngươi, cũng sẽ nghĩ cách gửi tin tức cho các ngươi."

 

Tô Cửu Nguyệt gật đầu, đợi Dụ Nhân quận chúa , nàng Tiểu Châu Châu nhà trổ mã càng ngày càng trắng trẻo, nhẹ nhàng điểm một cái lên ch.óp mũi nhỏ nhắn của con bé, mới : "Tiểu Châu Châu, con xem rốt cuộc cha con đang ? Chàng thông minh như thế, tất nhiên con chào đời , cố tình ngay cả một bức thư cũng gửi về chứ?"

 

Nàng dứt lời, Tiểu Châu Châu vốn đang ngoan ngoãn ngủ say đột nhiên "Oa oa" rống lên, Tô Cửu Nguyệt giật nảy , vội vàng bế con bé lên.

 

"Châu Châu ngoan, nương đùa với con thôi! Cha con tất nhiên là vì sớm ngày trở về gặp chúng , nên đang bận rộn đó! Đợi bận xong việc trong tay, sẽ trở về thôi."

 

nàng khuyên nhủ thế nào, Châu Châu vẫn ngừng.

 

Tô Cửu Nguyệt thực sự hết cách, sai gọi Lưu Thúy Hoa qua đây.

 

Lưu Thúy Hoa vốn thấy Dụ Nhân quận chúa ở đây, bà ở chỗ hai trẻ tuổi tiện chuyện, lúc mới thức thời trở về phòng.

 

Vừa mới bước viện, thấy tiếng của Tiểu Châu Châu, bà đau lòng c.h.ế.t.

 

Vừa cửa hỏi: "Sao ? Sao đáng thương như thế?"

 

Châu Châu nhà bà luôn ngoan ngoãn, mấy khi quấy khác, hôm nay thành thế ?

 

Tô Cửu Nguyệt cũng vẻ mặt sốt ruột, lắc đầu: "Con cũng , con chỉ lẩm bẩm một câu, thấy cha con bé gửi thư về nhà, con bé liền thành thế ."

 

Lưu Thúy Hoa một trận ngạc nhiên, nhưng cũng cảm thấy hẳn là vì chuyện .

 

Đứa trẻ ngay cả cữ còn , thể hiểu những lời ?

 

Nếu thể hiểu , chẳng thành tinh ?

 

Bà đón lấy đứa trẻ từ tay Tô Cửu Nguyệt, ôm lấy lẩm bẩm với con bé vài câu: "Cha con ước chừng hẳn là sắp trở về , ước chừng cũng đang sốt ruột gặp con đó! Lúc khi con còn chào đời, ngày nào cha con cũng ở bên cạnh, dạo gần đây đều là công vụ bận rộn mới ở nhà..."

 

Nói cũng thật thần kỳ, bà lẩm bẩm như , Tiểu Châu Châu thế mà nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1429-tang-chung.html.]

Lưu Thúy Hoa trực tiếp bật : "Cái nha đầu nhỏ nhà con, đúng là tinh ranh như khỉ, mới lớn chừng nào, giống như thực sự thể hiểu tiếng ."

 

Tô Cửu Nguyệt cũng hùa theo : "Con còn tưởng con bé đói bụng cơ, hóa là đang giận cha con bé. Theo con thấy nha, nha đầu nhỏ kiều khí như , khi lớn lên còn bớt chiều chuộng con bé một chút."

 

Lưu Thúy Hoa lắc đầu: "Thế chứ? Tiểu cô nương xinh như , đừng và cha con bé, con thể nhịn chiều chuộng con bé ? Chỉ sợ đứa trẻ ngôi trời, con đều hận thể hái xuống cho con bé."

 

Lưu Thúy Hoa là lời trêu đùa, nhưng Tô Cửu Nguyệt cảm thấy lẽ thực sự sẽ như , cũng nhịn chút buồn .

 

lúc , bên ngoài đột nhiên truyền đến một hồi tiếng chuông.

 

Tô Cửu Nguyệt và Lưu Thúy Hoa đều sững sờ, các nàng lẳng lặng đếm tiếng chuông, tiếng chuông vang lên liên tục bảy tiếng, mới dừng .

 

"Bảy tiếng?" Tô Cửu Nguyệt chút nghi hoặc, chuông tang vang lên chín tiếng là Cửu ngũ chí tôn, tám tiếng là Hoàng hậu hoặc Thái hậu, còn những khác... thì xứng đ.á.n.h chuông.

 

Mà tiếng chuông tang thế mà chỉ vang lên bảy tiếng.

 

Tuy nhiên các nàng cũng nghi hoặc quá lâu, báo tang trong cung tìm đến cửa.

 

Tiền Quốc sư Khang Phúc Minh cưỡi hạc quy tây, Hoàng thượng niệm tình ông cống hiến to lớn cho triều đình, phá lệ đ.á.n.h chuông tang bảy tiếng, lệnh cho bách tính để tang một tháng, trong vòng một tháng cưới hỏi, hưởng lạc.

 

Tô Cửu Nguyệt sững sờ, nghĩ đến Tiểu Châu Châu nhà nàng còn năm ngày nữa là đầy tháng , Hoàng thượng hạ chỉ cho hưởng lạc, tiệc đầy tháng của bọn họ... hẳn là cũng tổ chức nữa nhỉ?

 

Nàng suy nghĩ mãi, cuối cùng vẫn quyết định bỏ , dù Tích Nguyên cũng ở phủ, nàng cũng quá thích kiểu xã giao , chồng nàng càng từng trải qua cảnh tượng lớn như , chi bằng đợi trực tiếp tổ chức lễ thôi nôi.

 

Nàng suy nghĩ của với Lưu Thúy Hoa, Lưu Thúy Hoa nhíu mày, thoáng qua Tiểu Châu Châu đang giường, : "Ai: Sao tình cờ gặp chuyện chứ, đúng là ủy khuất cho Tiểu Châu Châu nhà chúng ."

 

Tô Cửu Nguyệt : "Mẹ, Tiền Thái sư lúc còn từng tặng con một lá bùa, ông cũng là một bụng. Nay gặp chuyện ông qua đời, Tích Nguyên cũng ở phủ, con vì đang ở cữ thể đến viếng, chúng để tang ở nhà một tháng, cũng coi như là tiễn đưa lão nhân gia ông một đoạn đường ."

 

Khang Phúc Minh cả đời cô độc một , con cái, may mà hậu sự của ông còn Lễ bộ lo liệu, nếu cũng thực sự đáng thương.

 

Lưu Thúy Hoa tuổi cao, đối với loại chuyện sinh lão bệnh t.ử càng ngày càng thể đồng cảm, bà hùa theo thở dài một , cũng : "Thôi , nếu gặp chuyện cũng hết cách. Ta sai gửi một bức thư cho đại ca nhị ca con, đến lúc đó chúng cũng lớn nữa, chỉ một nhà qua đây ăn bữa cơm."

 

Tô Cửu Nguyệt gật đầu nhận lời: "Như cũng , đều là nhà cũng tự tại."

 

.

 

Đoạn đường cuối cùng của Khang Phúc Minh là do Quách Nhược Vô tiễn đưa, sáng sớm hôm qua nhận thư, liền vội vàng gác việc trong tay chạy đến chỗ ở của Khang Phúc Minh.

 

Khang Phúc Minh phụng hoàng mệnh về quê dưỡng lão, nhưng ông ở thời khắc cuối cùng của sinh mệnh vẫn trở về kinh thành.

 

Ông sớm , cả đời của ông sớm gắn liền với quốc vận .

 

Vận thế của ông bắt đầu từ kinh thành, cũng nên kết thúc từ kinh thành, mới coi như viên mãn.

 

Quách Nhược Vô đêm qua chuyện trắng đêm với ông, tu đạo bọn họ chú trọng nhân quả luân hồi, cũng chính vì , cho dù là sắp chia xa, ngược cũng sẽ quá mức bi thương.

 

 

Loading...