Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1436: Rút tơ bóc kén

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:49:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhạc Khanh Ngôn sắc mặt xanh mét, còn Tống Khoát càng tức giận đ.ấ.m một cú xuống bàn: "Đáng c.h.ế.t!"

 

Hắn rốt cuộc ai đáng c.h.ế.t, phản quân tiền triều Đông Doanh, hoặc là cả hai.

 

Cú đ.ấ.m của suýt chút nữa sập cả cái bàn, Nhạc Khanh Ngôn liếc một cái, Tống Khoát lúc mới bình tĩnh .

 

Hắn lướt qua đám Ngô Tích Nguyên, trầm giọng hỏi: "Các ngài tiếp theo định thế nào?"

 

Ngô Tích Nguyên gì, chỉ đầu sang Mẫn tướng quân một cái.

 

Mẫn tướng quân liền tiếp lời, : "Binh lực ba bên chúng tập hợp , tiên cứ hạ gục huyện Bất Chu ! Không thể để Tào tướng quân lúc đối phó với Đông Doanh, còn bận tâm chuyện lưng."

 

Tống Khoát tán đồng gật đầu: "Nên như ."

 

Mẫn tướng quân sang Nhạc Khanh Ngôn, hỏi: "Nhạc tướng quân thấy thế nào?"

 

Nhạc Khanh Ngôn tự nhiên cũng gật đầu: "Mẫn tướng quân đúng, ngài cứ việc sắp xếp là , chúng theo sự sai bảo của ngài."

 

Mẫn tướng quân thấy hai cũng coi như phối hợp, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, quả quyết dựa theo những gì và Ngô Tích Nguyên bàn bạc đó mà sắp xếp cho bọn họ.

 

Tàn quân bại tướng ở huyện Bất Chu hẳn là nhiều, nếu bọn chúng cũng sẽ mượn sức mạnh của Đông Doanh.

 

Bọn họ hiện giờ phái bao vây tấn công huyện Bất Chu, đối phương căn bản cũng sức kháng cự gì, chỉ thể bỏ thành mà chạy.

 

Một kẻ chạy thoát , thì đành giả dạng thành bách tính bình thường.

 

Đám Ngô Tích Nguyên tuy sẽ lạm sát kẻ vô tội, nhưng đối với phận của những bách tính cũng sẽ xác minh từng một. Một khi thẻ bài khớp với sổ sách đăng ký của quan phủ, thì chờ đợi bọn họ sẽ là tai họa lao ngục.

 

"Có sống sót ?" Ngô Tích Nguyên hỏi.

 

Tống Khoát gật đầu: "Bắt mấy tên sống sót, đang thẩm vấn."

 

Phản quân tiền triều ẩn náu ở Đại Hạ triều hàng trăm năm , bọn họ tìm từng kẻ một, nghi ngờ gì nữa giống như việc rút tơ bóc kén vô cùng gian nan.

 

chỉ cần tìm kẻ cầm đầu trong bọn chúng, những kẻ khác sẽ như một mớ cát lỏng lẻo, còn nên trò trống gì nữa.

 

Sắc mặt hai đều khá ngưng trọng, Ngô Tích Nguyên liếc Tống Khoát, an ủi: "Đừng lo lắng, chuyện đều sẽ tiến triển thôi."

 

Tống Khoát khoanh tay bên cạnh , chỉ : "Ta ngược một chút cũng lo lắng chuyện , chỉ là tính toán ngày tháng thì con của cũng sắp chào đời , bên kinh thành gửi thư báo tin vui cho ?"

 

Ngô Tích Nguyên nhận thư Tô Cửu Nguyệt gửi tới, thư gửi đến Sư Đầu Lĩnh , trằn trọc một chặng đường mới đến huyện Thùy.

 

Hắn hiện giờ thêm một cô con gái, lớn lên xinh xắn, thậm chí hận thể bay về ngay trong đêm.

 

cũng chỉ thể đè nén nỗi khổ tương tư trong lòng, ngay trong đêm một bức thư gửi về nhà, nay qua hơn một tháng, thiết nghĩ nhà hẳn là nhận nhỉ?

 

Tống Khoát cũng : "Mau ch.óng xong công sự bên , sớm ngày trở về ."

 

Về điểm hai đều đạt nhận thức chung, Ngô Tích Nguyên là nóng lòng xong công sự để về với thê t.ử và con gái, còn Tống Khoát thì vội về thành .

 

Ngay lúc vụ án chút manh mối nào rơi bế tắc, mấy bọn họ luân phiên thẩm vấn vài ngày, cuối cùng mới bắt một ở một ngôi làng nhỏ ngoại ô huyện Bất Chu.

 

Người tuổi ngoài sáu mươi, lúc bắt đang việc ngoài đồng, đáng thương cả đời từng qua công việc đồng áng nào, ngay cả cái cuốc cũng vung xong.

 

Người sáng mắt tùy tiện một cái là ngay là đồ giả mạo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1436-rut-to-boc-ken.html.]

"Tra hỏi ?" Ngô Tích Nguyên thuận miệng .

 

Hai ngày nay mỗi ngày bọn họ đều mấy câu như vài , nhưng đám bên đều là những tên tay sai nhỏ bé, cho dù kẻ chịu nổi, tra hỏi cũng đều là những vấn đề quan trọng.

 

Tuy nhiên, thất vọng, chỉ thấy Nhạc Khanh Ngôn mặt lộ vẻ vui mừng, với : "Tra hỏi một chút manh mối , nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an nhất, chủ t.ử của bọn chúng vẫn luôn trốn ở kinh thành."

 

"Chủ t.ử của bọn chúng là ai?!" Ngô Tích Nguyên kích động thẳng dậy, hiện giờ thấy hai chữ kinh thành là kích động, xem bọn họ hẳn là bao lâu nữa sẽ về nhà !

 

"Chủ t.ử của tên là Tư Anh Hoa."

 

Ngô Tích Nguyên xong nhíu mày: "Quả nhiên là nhà họ Tư."

 

Tiền triều chính là thiên hạ của nhà họ Tư, chỉ là khi Tiên tổ Hoàng đế vững giang sơn, liền tiến hành một cuộc thanh trừng lớn.

 

Gần như tất cả nhà họ Tư đều đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, những ít ỏi còn sống sót cũng đều ngoan ngoãn lựa chọn mai danh ẩn tích.

 

Bọn họ từ trong biển mênh m.ô.n.g ở kinh thành tìm kẻ tên Tư Anh Hoa , quả thực là một chuyện dễ dàng.

 

Ngay ngày Ngô Tích Nguyên dự định trở về kinh thành, bên đến bẩm báo: "Ngô đại nhân! Đã tìm thấy huyện lệnh cũ của Sư Đầu Lĩnh !"

 

Ngô Tích Nguyên vốn dĩ chính là vì mà đến, liền lập tức : "Dẫn lên đây!"

 

"Vâng!"

 

Một nam nhân gầy gò nhỏ thó đeo gông cùm hai tên thị vệ lực lưỡng lôi kéo lên, Ngô Tích Nguyên từ cao xuống nam nhân đang quỳ mặt , trực tiếp lên tiếng hỏi: "Ngươi chính là huyện lệnh cũ của Sư Đầu Lĩnh Tùy Vân Kính?"

 

"Chính là hạ quan."

 

Ngô Tích Nguyên nhíu mày hỏi: "Những bách tính đưa hiến tế cho Hà bá , là do ngươi hạ lệnh?!"

 

Tùy Vân Kính lóc t.h.ả.m thiết, : "Đại nhân, ! Thật sự hạ quan!"

 

Sắc mặt Ngô Tích Nguyên trầm xuống: "Sự việc đến nước , ngươi còn dám ngụy biện?!"

 

Tùy Vân Kính sắp thành tiếng: "Đại nhân, thật sự hạ quan! Mệnh lệnh đó là kề d.a.o cổ hạ quan bắt , con dấu cũng là bọn chúng đóng, ... thật sự..."

 

Ngô Tích Nguyên hừ lạnh một tiếng: "Vậy ngươi bọn chúng là thế nào ?"

 

Tùy Vân Kính lắc đầu: "Hạ quan , nhưng hạ quan nhớ diện mạo của bọn chúng! Hạ quan bất tài, tài vẽ tranh cũng tạm , chi bằng hạ quan vẽ diện mạo của bọn chúng cho ngài xem thử?"

 

Ngô Tích Nguyên khẽ gật đầu, mặt sang liếc A Hưng một cái.

 

A Hưng hiểu ý, nhanh chuẩn xong b.út mực.

 

Tùy Vân Kính quả nhiên vẽ diện mạo của mấy , thấy Ngô Tích Nguyên cầm xem, vội vàng : "Những đó vốn dĩ định g.i.ế.c , nhưng may mà Tống tướng quân dẫn đến kịp thời, bọn chúng kịp tay, hạ quan lúc mới thể kéo dài tàn."

 

"Vậy tại lúc chúng tìm đến thủy lao đó, căn bản thấy tung tích của ngươi?"

 

"Nếu hạ quan hai vị ngài thể tìm đến, tuyệt đối sẽ bỏ trốn! Bờ sông đó thỉnh thoảng sẽ thủy triều lên, nếu ai quản, hạ quan nhất định sẽ c.h.ế.t ở đó! Liền dùng tài vật trong nhà dụ dỗ tên lính canh gác, bảo nhân lúc hỗn loạn thả hạ quan ."

 

Ngô Tích Nguyên liếc xéo một cái: "Đã như , khi ngươi trốn thoát, tại gặp Tống tướng quân?"

 

Tùy Vân Kính: "..."

 

Cái c.h.ế.t của những bách tính đó rốt cuộc cũng liên quan đến , nếu tìm Tống tướng quân tự thú, quả ngon để ăn? Còn bằng mau ch.óng nhân lúc hỗn loạn bỏ trốn, tiền tài vơ vét những năm nay cũng đủ để nửa đời của sống sung sướng.

 

 

Loading...