Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1440: Câu cá lớn

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:49:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Tích Nguyên cũng nhíu mày: "Chuyện thể dính dáng đến ngoại tổ phụ của ? Lục Thái sư luôn việc thận trọng, để xảy sai sót trong chuyện ?"

 

Vương Khải Anh lắc đầu: "Ta cũng , ngoại tổ và đều cho can dự chuyện ."

 

Ngô Tích Nguyên nhà hẳn là cũng sợ liên lụy, liền ngước mắt một cái, hỏi: "Hoàng thượng vì chuyện mà giận lây sang ?"

 

Vương Khải Anh nhún vai: "Chuyện đó thì đến mức, cũng Hoàng thượng nghĩ thế nào, dù hiện tại xem vẫn liên lụy."

 

Ngô Tích Nguyên khẽ gật đầu: "Đã như , chuyện vẫn là đừng hỏi đến nữa."

 

Hắn như , Vương Khải Anh trực tiếp khổ một tiếng, thở dài : "Tích Nguyên, nghĩ chuyện nếu thực sự dính dáng đến nhà ngoại tổ , nhà thể thoát khỏi liên lụy ?"

 

Nếu thực sự cấu kết với tiền triều, thì tuyệt đối sẽ tru di cửu tộc.

 

Ngô Tích Nguyên hiểu rõ trong lòng, Vương Khải Anh trong lòng cũng sáng như gương.

 

Hai đưa mắt , Ngô Tích Nguyên lên tiếng : "Dạo đang điều tra vụ án tiền triều , sẽ giúp để mắt tới một chút. Trong tay vẫn còn kim yêu bài Hoàng thượng ban cho, chỉ cần kim yêu bài thu hồi, thì tạm thời ."

 

Vương Khải Anh gật đầu: "Ta , nhưng vụ án cũng thể khoanh tay , cùng điều tra, sớm ngày tra rõ chân tướng, cũng để trả sự trong sạch cho ngoại tổ phụ . Cả đời ông minh, thể ngã ngựa trong chuyện ."

 

Mục Thiệu Linh đích hỏi đến chuyện Lạc Phúc lâu, thả những bách tính thực sự trong đó , những còn thì thực sự tra rõ mười tám đời tổ tông.

 

Trải qua một phen sàng lọc như , chỉ còn ba , phận của ba chịu nổi sự suy xét kỹ lưỡng.

 

Bọn họ đều là đến từ các thôn làng xung quanh kinh thành, nhưng Mục Thiệu Linh phái đến địa phương thăm dò, phát hiện hoặc là , hoặc là c.h.ế.t mấy năm .

 

Mục Thiệu Linh sai thẩm vấn ba , bọn họ chỉ một mực kêu oan, gì cả.

 

Mục Thiệu Linh nhíu mày, sai đưa nha đưa thư cho Nguyễn Tương Vân lên.

 

Nha đó ngược khai, nàng chỉ là lúc rời phủ về nhà thăm , cửa nhà tình cờ gặp một , bảo nàng ngày hôm đưa bức thư cho Nguyễn Quý phi thì sẽ lấy tiền chữa bệnh cho nàng .

 

Nàng cũng vì , nên đồng ý.

 

Hỏi nàng đó trông như thế nào, nàng cũng ấp úng nửa ngày .

 

Mục Thiệu Linh kiên nhẫn, cũng thương hoa tiếc ngọc, trực tiếp sai dùng hình.

 

Theo thấy, đời cái miệng nào là cạy .

 

Lại ngờ nha hành hạ chỉ còn nửa cái mạng, nhưng vẫn chịu gì.

 

Vương Khải Anh và Ngô Tích Nguyên cũng từng đến thẩm vấn nàng , nhưng vẫn là bộ dạng sống dở c.h.ế.t dở, treo giá hình, gục đầu một lời.

 

Vương Khải Anh bước lên quanh nàng một vòng: "Tiểu nha nhà ngươi miệng cũng kín đấy, nếu ngươi khai kẻ , sẽ lấy tiền chữa bệnh cho ngươi, ?"

 

Nha vẫn ngậm c.h.ặ.t miệng, thậm chí thèm ngước mắt một cái.

 

Ngô Tích Nguyên thấy xuống bên cạnh, lạnh nhạt : "Vậy nàng cũng giữ mạng mới thể chữa khỏi, e rằng bây giờ tìm đến, cả nhà nàng đều biến mất !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1440-cau-ca-lon.html.]

 

Vương Khải Anh sửng sốt, khó tin : "Bọn chúng việc tuyệt tình như ?"

 

Ngô Tích Nguyên nhún vai: "Đây chẳng là chuyện thường tình ? Nếu trong tay chút nhược điểm nào, thể giao chuyện quan trọng như cho khác?"

 

Vương Khải Anh nhíu mày tán đồng gật đầu, : "Nói lý."

 

Chỉ thấy Ngô Tích Nguyên ngẩng đầu nha giá hình, với nàng : "Nếu thể tìm nhà cho ngươi, đồng thời giúp ngươi chữa khỏi bệnh, ngươi bằng lòng khai báo ?"

 

Lần nha đó ngược im lặng nữa, nàng ngẩng đầu Ngô Tích Nguyên một cái, trong mắt tràn đầy sầu lo, nửa ngày nàng mới lên tiếng hỏi: "Ngài thực sự sẽ giúp tìm nhà?"

 

Ngô Tích Nguyên gật đầu: "Bản quan hứa với ngươi, liền sẽ nuốt lời. Đương nhiên ngươi cũng thể nhận lời, nhưng một chuyện vẫn cho ngươi . Trước lúc bản quan phá án ở Giang Nam, cũng gặp tình huống tương tự như ngươi. Lúc đó những bắt con tin, ngươi đoán xem bọn họ thể sống mấy ngày?"

 

Nha lập tức kích động: "Ngài bậy! Sẽ ! Bọn họ nhất định sẽ như !"

 

Ngô Tích Nguyên ha hả, : "Ta cũng bắt ngươi lập tức đồng ý với , cho ngươi ba ngày thời gian suy nghĩ. Đợi ba ngày , ngươi cho câu trả lời là ."

 

Lúc Vương Khải Anh theo Ngô Tích Nguyên ngoài, vẫn còn chút khó hiểu: "Tích Nguyên, ép nàng một chút? Ta thấy nàng cho d.a.o động , nếu chúng kiên trì thêm chút nữa, nàng nhất định sẽ đồng ý."

 

Ngô Tích Nguyên ôm lò sưởi tay, đây vẫn là lúc cửa, Cửu Nguyệt sợ lạnh, cưỡng ép nhét tay .

 

Vương Khải Anh càng thêm khó hiểu: "Thu hoạch ngoài ý ? Có ý gì?"

 

Ngô Tích Nguyên liếc xéo một cái, giải thích: "Nghĩa , nếu là , khiến nàng triệt để ngậm miệng, sẽ thế nào?"

 

Vương Khải Anh sửng sốt, đột ngột ngẩng đầu chạm ánh mắt của Ngô Tích Nguyên.

 

Ngô Tích Nguyên gật đầu một cái, tiếp tục bước về phía : "Chính là như nghĩ đấy, ngay cả cũng nghĩ như , thể ngoại lệ?"

 

Vương Khải Anh thở dài: "Vậy thì bảo vệ cho nàng ."

 

Ngô Tích Nguyên đoán sai, tiên là trong thức ăn đưa đến cho nha độc, "ngục " tay với nàng .

 

Chỉ tiếc là đều Ngô Tích Nguyên sắp xếp từ cản .

 

Ngô Tích Nguyên đến sáng sớm ngày thứ ba mới đến phòng giam : "Thế nào? Suy nghĩ kỹ ?"

 

Tiểu nha hai ngày nay cũng chứng kiến nhiều chuyện, nếu cản , nàng c.h.ế.t bao nhiêu .

 

Sắc mặt nàng vô cùng phức tạp, Ngô Tích Nguyên tiếp: "Ngay cả ngươi cũng suýt c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng, ngươi thử nghĩ xem bọn chúng sẽ đối xử với nhà ngươi ?"

 

Thấy sắc mặt nàng trắng bệch, Ngô Tích Nguyên bổ sung thêm một câu: "Ngươi mau ch.óng đưa quyết định , nếu muộn, khi cha của ngươi thật sự trở về nữa ."

 

Tiểu nha lúc mới lên tiếng: "Ngài... thực sự thể cứu bọn họ trở về ?"

 

Ngô Tích Nguyên nhíu mày cân nhắc một lát, mới : "Ta cũng chỉ thể sẽ cố gắng hết sức, nếu bọn họ vẫn còn sống."

 

Tiểu nha thở hắt một trọc khí dài, : "Người sai sử họ Trương, tên đầy đủ là gì , vóc dáng cao, ước chừng hơn sáu thước một chút, để một chòm râu dê..."

 

 

Loading...