Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1452: Rời đi

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:49:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nàng suy tính , cuối cùng vẫn nhận lấy chiếc vòng tay .

 

Lần nàng , e rằng bọn họ còn cơ hội gặp nữa. như lời nàng , giữ chiếc vòng cũng coi như là một món đồ kỷ niệm.

 

"Đa tạ phu nhân, ... xin nhận."

 

Tô Cửu Nguyệt mỉm nhận lời, nhận lấy khế ước bán của nàng từ tay Lan Thảo, tự tay đưa cho Đào Nhiên, : "Trước lúc tỷ mới đến, đưa cho tỷ , lúc đó tỷ nhận, bây giờ cuối cùng cũng thể trả cho tỷ ."

 

Đào Nhiên nhận lấy khế ước bán Tô Cửu Nguyệt đưa tới, lời cảm tạ với nàng, nhưng cảm thấy lúc gì cũng chút tái nhợt.

 

Lúc Diêu Xuân Hoa vẫn luôn theo bên cạnh nàng đột nhiên đưa cho Tô Cửu Nguyệt một vật, đồng thời : "Ngô phu nhân, sống ở Thần Y Cốc, ngài thể dựa tín vật tìm đến cửa. Nếu việc gì hai vợ chồng thể giúp , hai chúng nhất định nghĩa bất dung từ."

 

Tô Cửu Nguyệt nhận lấy: "Được."

 

Nàng sai lấy một cuốn sách tới, đưa cho Diêu Xuân Hoa.

 

"Đây là hạ lễ tân hôn tặng cho hai vợ chồng ngài."

 

Diêu Xuân Hoa kỹ, phát hiện trang lót của cuốn sách rõ ràng ba chữ to, "Thiên Kim Phương? Ngô phu nhân, ngài cái ... thứ quý giá như , thực sự thể nhận!"

 

Đây chính là cô bản a! Cứ như tặng ?

 

Tô Cửu Nguyệt : "Đây là bản chép tay của , nguyên tác trong tay . Ngài tuy là trong giang hồ, nhưng rốt cuộc cũng là một đại phu. Sư phụ , chỉ càng nhiều học giỏi y thuật, mới là phúc khí của bách tính. Vị tiền bối những tác phẩm , cũng là phát dương quang đại y thuật."

 

Diêu Xuân Hoa nàng ngược vô cùng khâm phục, so , vị sư phụ của nàng cũng là một khoáng đạt.

 

Hắn nhận lấy món quà , chắp tay ôm quyền với Tô Cửu Nguyệt, : "Trong nhà vẫn còn một chút cảm ngộ mà từng đường hành y vấn d.ư.ợ.c, nếu Ngô phu nhân ngài chê, đợi trở về, sẽ sai đưa đến cho ngài."

 

Tô Cửu Nguyệt gật đầu đáp ứng: "Vậy xin gửi lời cảm tạ ngài ở đây."

 

Bên ngoài trời lạnh, Đào Nhiên và Diêu Xuân Hoa để Tô Cửu Nguyệt cửa tiễn, Tô Cửu Nguyệt chỉ tiễn bọn họ đến cửa, liền đưa mắt bóng lưng hai bọn họ rời khỏi viện của .

 

Nàng cửa bóng dáng hai rời , khỏi thở dài một tiếng.

 

Lan Thảo ở bên cạnh thấy, liền : "Phu nhân ngài đừng buồn, Lan Thảo sẽ mãi mãi ở bên cạnh bầu bạn cùng ngài."

 

Tô Cửu Nguyệt lời , ngược cảm thấy chút buồn , nàng phì thành tiếng.

 

Ngước mắt lên cô nương nhỏ mặt: "Em như , ngược nhắc nhở . Năm nay em cũng mười lăm nhỉ? Xem bổn phu nhân cũng lo liệu tìm một mối hôn sự cho tiểu Lan Thảo nhà ."

 

Lan Thảo lời , lập tức đỏ bừng mặt, vội vàng lùi một bước, xua xua tay, : "Phu nhân, đừng... Lan Thảo gả cho ai, Lan Thảo còn hầu hạ ngài thêm vài năm nữa, ít nhất cũng đợi tiểu Châu Châu nhi lớn lên chứ!"

 

Nàng tuổi còn nhỏ, đối với việc lấy chồng vẫn khái niệm gì, nàng thậm chí còn rung động là gì, cũng chẳng trong lòng.

 

Tô Cửu Nguyệt kéo tay nàng, về phía trong phòng.

 

Vừa , : "Em tuổi tác đúng là còn nhỏ, nhưng chuyện tìm hôn sự thể kéo dài quá muộn. Bây giờ thế đạo yêu cầu khắt khe với nữ t.ử, nếu em lớn tuổi thêm chút nữa, sẽ dễ chuyện cưới xin ."

 

Lúc nàng ở Thái Y Thự, liền các y nữ trong đó , cung nữ từ trong cung thả ai nấy trong túi đều bạc, nhưng bọn họ tìm nhà nào .

 

Căn bản ai cưới một nữ nhân lớn tuổi như , chỉ thể gả cho một quan phu kế thất...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1452-roi-di.html.]

 

Lan Thảo là một cô nương , nàng nàng cũng rơi bước đường .

 

Lan Thảo mím môi cúi đầu, : "Vậy... nô tỳ quyền theo phu nhân."

 

Từ ngày cha bán nàng cho bà mối, nàng luôn dạy dỗ lời chủ t.ử tương lai, chủ t.ử gì cũng , như mới là một nô tài .

 

Tô Cửu Nguyệt thấy nàng cúi đầu, liền vươn tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, mới : "Em yên tâm , phu nhân nhất định sẽ lau sáng mắt tìm một mối hôn sự cho tiểu Lan Thảo nhà !"

 

Mấy nam t.ử trong phủ bọn họ tuổi tác đều lớn, Lan Thảo vẫn còn là một nha đầu nhỏ, gả cho bọn họ cũng thích hợp lắm.

 

Xem vẫn tìm một gia đình t.ử tế ở bên ngoài, thế trong sạch, nàng cũng thể xóa bỏ nô tịch cho Lan Thảo.

 

Lúc Ngô Tích Nguyên từ bên ngoài về, liền thấy hai bọn họ thiết thiết nắm tay chuyện, tiểu Châu Châu nhi giường đang ngủ say sưa, Lan Thảo cúi đầu đỏ bừng mặt.

 

Hắn cởi áo choàng xuống treo lên giá bên cạnh, hỏi một câu: "Đang chuyện gì ? Sao vui vẻ thế?"

 

Tô Cửu Nguyệt đầu Ngô Tích Nguyên, trả lời: "Đang nghĩ đến việc tìm hôn sự cho Lan Thảo đấy! Năm nay em cũng mười lăm ."

 

Ngô Tích Nguyên xong cũng gật đầu hùa theo: "Là chuyện cưới xin , những ngày nàng hảo hảo xem xét ."

 

Nói xong, liền hỏi đến Đào Nhiên và Diêu Xuân Hoa: "Đào Nhiên và Diêu Xuân Hoa hôm nay , nàng ?"

 

Tô Cửu Nguyệt gật đầu một cái: "Vâng, , bọn họ nãy đến gặp , về quê thành ."

 

Ngô Tích Nguyên khẽ vuốt cằm: "Cuối cùng cũng rõ ràng , hai bọn họ thật sự là khiến mà thấy khó chịu, lời rõ, lẫn nỡ buông bỏ, uổng phí thời gian, hà tất chứ?"

 

Tô Cửu Nguyệt thấy nghiêm trang phân tích, khẽ : "Chuyện a là xảy , bọn họ tự vui vẻ là ."

 

Ngô Tích Nguyên gật đầu một cái: "Nói cũng ."

 

Hắn cầm quyển tông trong tay tới án kỷ bên cạnh lật xem, Tô Cửu Nguyệt thấy mùng một Tết cũng quên xem quyển tông, cũng cảm thấy vô cùng vất vả, liền tự ôm con gái chơi đùa, phiền nữa.

 

Hắn thể đến phòng trong ở bên hai con nàng dễ dàng gì, hà tất yêu cầu quá nhiều?

 

Triều đình quy định, kỳ nghỉ của các quan viên luôn kéo dài đến Tết Nguyên Tiêu.

 

Thế nhưng bận rộn như Ngô Tích Nguyên, mới qua mùng ba Tết bắt đầu bận rộn .

 

Ngô Tích Nguyên chỉ thể đổi hướng suy nghĩ, điều tra những cũ của Lục gia đuổi đó, cùng với những đưa Lục phủ.

 

Con chỉ cần sống đời , sẽ để dấu vết.

 

Cứ bận rộn mãi cho đến ngày rằm tháng Giêng.

 

Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, cả Kinh thành đều vô cùng náo nhiệt, tất cả đều tụ tập cùng nhà.

 

Hoặc là cùng ăn bữa cơm đoàn viên, hoặc là ngoài ngắm đèn.

 

Trên phố cũng bày đủ loại sạp hàng bán hoa đăng, nữ t.ử cũng chỉ trong ngày mới thể quang minh chính đại lộ diện, trong lúc nhất thời phố náo nhiệt vô cùng.

 

 

Loading...