Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 146: Nhớ nàng
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:09:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nàng cũng tỉnh !" Hắn lo lắng nàng thể chấp nhận bản đột nhiên già , vẫn dùng giọng điệu để chuyện.
rốt cuộc tâm cảnh giống với lúc đó, luôn cảm giác lừa gạt trẻ con, mạc danh chút hổ.
Cùng lúc đó, Tô Cửu Nguyệt cũng cảm thấy kỳ lạ, rõ ràng vẫn là đó, nhưng Ngô Tích Nguyên hôm nay luôn cảm thấy dường như chỗ nào đó giống lắm.
Ý niệm chỉ là chuyện trong nháy mắt, nàng cũng nghĩ nhiều, híp mắt chúc Tết : "Năm mới lành nha! Tích Nguyên!"
Đời so với đời sớm đổi đến mức khác biệt, cũng ngờ tỉnh là năm mới của tuổi mười bảy.
Một năm mới, một cuộc đời mới, một khởi đầu mới, thật .
Nghe thấy Tô Cửu Nguyệt chúc Tết , theo bản năng liền sờ một bao lì xì cho nàng.
Dưới gối còn giấu tiền mừng tuổi đêm qua nương phát cho , coi như bảo bối giấu cả một đêm, cho dù đến lúc ngủ, cũng chịu buông xuống.
Tô Cửu Nguyệt bao lì xì đè nhăn nhúm đưa đến mặt, sửng sốt: "Chàng đây là ý gì?"
Ngô Tích Nguyên chút căng thẳng, chăm chú từng biểu cảm nhỏ nhặt của nàng, chỉ sợ nàng từ chối .
"Ta... tiền mừng tuổi nha!" Hắn kịp thời điều chỉnh ngữ điệu, trong lòng thầm hô một tiếng thật nguy hiểm.
Làm quan bao nhiêu năm nay, theo bản năng liền vẻ đạo mạo, ngàn vạn đừng dọa đến tiểu nương t.ử của !
Tô Cửu Nguyệt ngờ đưa tiền mừng tuổi của cho , trong lòng vô cùng vui vẻ, nhưng nàng thể nhận.
Liền thấy nàng lắc đầu, : "Ta thể nhận cái , đây là tiền mừng tuổi nương cho ."
Ngô Tích Nguyên mím môi, trông vẻ mất hứng: " nương , lớn hơn nàng, cũng phát tiền mừng tuổi cho nàng nha."
Tô Cửu Nguyệt nỡ lộ vẻ mặt tủi , liền nhận lấy bao lì xì lấy một đồng tiền lớn từ bên trong, đem phần còn nhét tay .
Ngô Tích Nguyên kinh ngạc bao lì xì tay, thấy nàng giơ đồng tiền đồng chớp chớp mắt với : "Ta lấy một cái là , tuổi còn nhỏ, một đồng tiền lớn là áp !"
Ngô Tích Nguyên dáng vẻ tinh nghịch của nàng, nháy mắt tan rã thành quân, một trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c xao động hệt như một thiếu niên lang mười sáu tuổi.
Không, bây giờ chính là thiếu niên mười sáu tuổi.
Cái ai mà chịu nổi? Nàng mười bảy tuổi thể khiến khăng khăng một mực cả đời, huống hồ bây giờ mới là mười bốn tuổi nét ngây ngô phai, kiều tiếu đáng yêu.
Nhất thời bỗng nhiên thật sự đối xử với nàng thế nào, là coi như nương t.ử, là coi như con gái mà nuôi?
Tô Cửu Nguyệt thấy cứ chằm chằm, dường như chút thất thần.
Liền đưa tay véo nhẹ lên mũi : "Nghĩ gì thế !"
Ngô Tích Nguyên lập tức hồn, nhe răng với nàng, chút do dự thốt : "Nhớ nàng!"
Tô Cửu Nguyệt tưởng chỉ giống như ngày thường trêu chọc vui vẻ, ngờ là thật sự nhớ nàng, ngay cả trong xương tủy cũng đang nhớ, hơn nữa nhớ mấy chục năm .
Tô Cửu Nguyệt đỏ mặt một trận, đến mức Ngô Tích Nguyên đều nỡ rời mắt.
Tô Cửu Nguyệt thấy mang vẻ mặt si hán, lập tức xoay , hướng mặt về phía mép giường đất: "Hôm nay kỳ lạ thế, cứ chằm chằm."
Ngô Tích Nguyên nắm bắt tâm tư của tiểu cô nương, trong lòng lo lắng nàng giận , lập tức học theo dáng vẻ sáp tới ôm lấy nàng từ phía giở trò lưu manh: "Nương t.ử, nàng thích Tích Nguyên nữa ?! Tích Nguyên vẫn là đầu tiên đón năm mới cùng nương t.ử đó! Ô ô ô: nàng cho nàng, Tích Nguyên sẽ nữa mà!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-146-nho-nang.html.]
Tô Cửu Nguyệt đối với bộ dạng của là chút sức chống cự nào, vội vàng xoay ôm lấy : "Không để ý đến mà, cũng thích , chỉ là... chỉ là..."
Ngô Tích Nguyên mỹ nhân nương t.ử nhà ôm lấy, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, cảm động , hưng phấn , lo lo mất ...
Ngoài miệng vẫn đang truy hỏi: "Chỉ là cái gì??"
Tô Cửu Nguyệt vốn dĩ trong lòng hổ, lúc một chút nhãn lực cũng , còn ngừng truy hỏi, nàng chỉ cảm thấy mặt đỏ đến mức e là sắp đuổi kịp câu đối đỏ dán ngoài cửa !
"Chính là hổ đó! Đồ ngốc nhà ! Cứ hỏi mãi! Không chuyện với nữa, rời giường!"
Nói xong liền đẩy Ngô Tích Nguyên , nhanh nhẹn mặc quần áo t.ử tế, chạy trối c.h.ế.t khỏi phòng.
Chỉ còn một Ngô Tích Nguyên trong phòng ngây ngô, dáng vẻ ngốc nghếch đó còn giống một kẻ ngốc hơn cả mấy ngày .
Lúc Ngô Tích Nguyên cũng bỗng nhiên cảm thấy một kẻ ngốc , thể kiêng nể gì mà ôm ôm và hôn hôn, ngay cả nghĩ cũng dám nghĩ!
Tô Cửu Nguyệt khỏi cửa, gió lạnh bên ngoài thổi má nàng, độ nóng mặt lúc mới dần dần hạ xuống đôi chút.
Nàng bếp nhóm lửa đun nước, hôm nay ngược cần bữa sáng, đợi lát nữa đều dậy , đem sủi cảo luộc lên là .
Sau khi rửa mặt xong, phòng của Lưu Thúy Hoa cũng mở cửa, Tô Cửu Nguyệt vội vàng bưng nước nóng đưa qua cho bà.
Lưu Thúy Hoa dùng khăn tay thấm nước nóng ấp lên mặt, cảm thấy cả đều thông suốt.
"Hai đứa nó còn suốt ngày thiên vị, xem xem vì thiên vị, trời lạnh thế , cũng thấy bọn nó đến bưng cho chậu nước rửa mặt?"
Bọn họ cho dù muôn vàn cái sai, thì cũng đến lượt .
Mẹ chồng bọn họ hai câu là điều hiển nhiên, mà , thì đó chính là đang khơi mào thị phi, thể bậy .
Đợi bà xong, Tô Cửu Nguyệt mới : "Có con bưng nước cho nương là đủ , đừng để khác giành với con."
Lưu Thúy Hoa trong lòng càng thoải mái, nếu đứa trẻ Cửu Nha thông minh chứ? Lúc nào nên chuyện, lúc nào nên chuyện, trong lòng nàng đều rõ ràng rành mạch, thật sự là một thấu tình đạt lý.
Trong lòng bà cực kỳ hài lòng, ngoài miệng : "Đâu cần con bưng? Nương con còn trẻ khỏe chán! Lại bưng nổi."
Tô Cửu Nguyệt : "Trước con ở đây thì thôi, nay đến nhà , đối xử với con như , con hiếu kính một chút, tự bản trong lòng đều sẽ qua ."
"Ha ha ha, đứa trẻ nhà con đúng là một thành thật." Lưu Thúy Hoa khen nàng hai câu, hỏi: "Tích Nguyên ? Đã dậy ?"
Tô Cửu Nguyệt nghĩ đến chuyện xảy ban nãy, má ửng đỏ, nàng rũ mắt sàn nhà, thế nào cũng là một dáng vẻ tiểu nữ nhi.
"Tỉnh , cũng dậy ."
Lưu Thúy Hoa đoán chừng tên ngốc nhỏ Tích Nguyên đại khái lời gì nặng nhẹ, khiến nương t.ử hổ thành thế .
cũng thấu toạc , chỉ thúc giục: "Con xem Tích Nguyên dậy , bảo nó cũng mau rửa mặt, luộc sủi cảo cho nhà . Lát nữa còn đến nhà đại bá con một chuyến, đừng để muộn mang tiếng."
--
Tác giả lời :
【Tích Nguyên: Chỉ cần da mặt dày, thể ấu trĩ hơn cả Tích Nguyên ngốc nghếch ! Bình luận nhất hôm nay: ① Du du sinh t.ử biệt kinh niên, hồn phách bất tằng nhập mộng lai. ② Dạ lai u mộng hốt hương, tiểu hiên song, chính sơ trang... Độc giả giỏi hơn series, hiểu hảo ý diễn đạt, thậm chí còn nâng lên một tầm cao mới.】