Trong lúc Phương Thiết rèn thanh đao , những khác cũng đang việc, Tào đại nhân thể thật sự bắt tất cả ngừng việc mấy canh giờ để chờ bên cạnh.
để chặn miệng lưỡi thế gian, bọn họ cũng bảo cử năm canh giữ bên cạnh Phương Thiết.
Chỉ riêng việc vung b.úa ngừng nghỉ hơn hai canh giờ, đủ để tâm phục khẩu phục . Trong bọn họ thể đến mức , cũng là phượng mao lân giác.
Tào Nhân ở đây giám sát việc rèn sắt hơn mười năm, cả ngày tiếp xúc với binh khí, thanh đao chỉ cần một cái, liền nó .
Hắn cầm tay, lập tức thử đao, mà gọi tất cả thợ rèn tới.
"Lại đây! Lại đây đây đây! Đều qua đây xem, các ngươi lộ một tay ? Lúc đao rèn xong , cũng nên thử đao !"
Hắn như , những khác nhao nhao bỏ dở công việc trong tay, xúm .
Tào Nhân thấy đến đông đủ, liền bảo mấy giám công bên cạnh Phương Thiết chứng, chứng minh thanh đao chính là do Phương Thiết rèn .
Mấy cũng : "Không sai, là rèn ."
"Chúng tận mắt liên tục rèn hơn hai canh giờ, hề nghỉ ngơi một lát nào."
" ."
...
Lời , bên lập tức xôn xao.
Tào Nhân lúc mới cất cao giọng hô: "Người ! Đi khiêng đá thử đao lên đây!"
"Rõ!"
Hai lĩnh mệnh lui xuống, bao lâu liền khiêng một tảng đá lên.
Đá thử đao triều đình dùng là một tảng đá xanh lớn, bên từng đạo vết đao màu trắng, đều là do lúc thử đao để .
Tào Nhân cầm đao, với : "Để tránh các ngươi Phương sức lực lớn, cho nên thử đao các ngươi tới."
Hắn đảo mắt quanh đám đông một vòng, cuối cùng chỉ ầm ĩ dữ dội nhất, : "Trần Tứ, ngươi tới."
Trần Tứ chỉ như , sửng sốt một cái chớp mắt, đó mới từ trong đám đông bước , nhỏ giọng lầm bầm: "Ta tới thì tới, còn tin gõ nhiều hơn chúng một canh giờ thì thể lợi hại đến ."
Có bên cạnh thấy tiếng chuyện, thấy, nhưng phàm là thấy, đều cảm thấy lý.
Tào Nhân thấy Trần Tứ tới, liền đưa thanh đao trong tay cho , "Tới!"
Trần Tứ nhận lấy đao, mặt nắm c.h.ặ.t chuôi đao.
Hắn thở hắt một ngụm trọc khí thật dài, giơ đao lên, "A——"
Hắn c.h.é.m một đao xuống, đao cũng dốc hết lực, hề giấu giếm chút nào.
Chính vì như , lực đạo truyền tới từ đao trực tiếp rách hổ khẩu của , loáng thoáng vết m.á.u chảy xuống.
lúc , bao gồm cả tất cả đều thời gian chú ý tới vết thương của , tầm mắt của bọn họ hẹn mà cùng rơi tảng đá thử đao .
Vết nứt bên sâu, sâu hơn những vết tích , nhưng dùng loại quặng sắt bình thường nhất.
Tào Nhân thấy , cũng vô cùng khiếp sợ, ngờ nam nhân còn lợi hại hơn tưởng tượng, thảo nào ngay cả Hoàng thượng sớm màng triều chính, cũng trăm phương ngàn kế tìm về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1473-than-the-chiu-khong-noi-a.html.]
Hắn ha hả, đó đầu tầm mắt quét qua tất cả những khác một vòng, mới : "Các ngươi còn lời gì để ?!"
Mọi đều ngượng ngùng, Trần Tứ cũng cúi đầu đao, rơi trầm tư.
Tào Nhân thấy những đều nhận túng , lúc mới sang chắp tay với Phương Thiết, : "Phương , đều công nhận bản lĩnh của ngài , ngài liền giảng giải cho ? Mọi đều là việc cho triều đình, còn xin Phương dốc lòng truyền thụ."
Phương Thiết ngược từ chối, khẽ vuốt cằm, : "Ta từ nhỏ cha rèn sắt mà lớn lên, hôm nay cũng xem các vị rèn sắt, giấu gì các vị, là đầu tiên thấy rèn sắt một nửa dừng nghỉ ngơi."
Hắn lời , lập tức đồng tình.
"Sao thể nghỉ ngơi ? Rèn một thanh đao lâu như , thể nghỉ ngơi chẳng sẽ mệt c.h.ế.t !"
" !"
"Bên cạnh lò lửa nóng, thể dừng uống ngụm nước chứ?"
...
Phương Thiết : "Ta là giỏi ăn , lẽ như sẽ đắc tội với các vị, nhưng Tào đại nhân , cũng sẽ giấu giếm. Ta chỉ hỏi các vị, mỗi các vị rèn sắt dừng việc khác, tiếp tục rèn sắt thì còn là cảm giác tay lúc đầu ?"
Hắn hỏi như , xong bắt đầu nhỏ giọng nghị luận.
Phương Thiết thấy tiếp tục : "Mỗi khối sắt đều giống , cho dù chúng nhiều kinh nghiệm, cách vung b.úa thế nào, nhưng sự hiểu về khối sắt cũng chỉ giới hạn trong thời gian tiếp xúc ."
Tào Nhân xong lời , vô cùng tán đồng gật đầu, "Ngươi sai."
Trần Tứ hỏi: " một thanh đao cũng cần gõ lâu như chứ?"
Phương Thiết : "Chỉ ngừng gõ đập mới thể cho độ dẻo dai của nó mạnh hơn, nếu lúc gõ đủ lâu, lúc thử đao , thanh đao e là cũng gãy ."
Xung quanh những khác hỏi: "Phương , lời của ngài tuy lý, một ngày tổng cộng chỉ mười hai canh giờ, ngài rèn một thanh đao mất hơn ba canh giờ, nếu chúng theo cách của ngài, một ngày mới thể rèn mấy thanh đao? Nếu đủ cho các phía dùng thì bây giờ?"
" , trong chúng nhiều tuổi tác cũng còn nhỏ, liên tục rèn sắt hơn hai canh giờ, cũng chịu nổi a?"
Phương Thiết nhíu mày, cũng nên thế nào, thật sự chỉ là một thợ rèn.
Ngày hôm nay chỉ rèn hai thanh đao, trời sắp tối , thanh đao rèn , nhất thời cũng kiên trì như rốt cuộc đúng .
Lúc về vốn định về nhà, nhưng chuyển niệm nghĩ , liền rẽ ngoặt tới nhà Ngô Tích Nguyên.
Ngô đại nhân hôm nay lúc , bảo nếu thắc mắc gì thì tới tìm ngài .
Lại , tới Kinh thành cũng chỉ quen một sách là ngài .
Hắn gõ mở cổng lớn nhà họ Ngô, với A Lực đang mở cửa: "Ta tìm Ngô đại nhân, còn phiền truyền lời giúp, cứ Phương Thiết cầu kiến."
A Lực nhận lời, với Ngô Tích Nguyên, Ngô Tích Nguyên liền : "Dẫn tới thư phòng."
Phương Thiết vẫn là đầu tiên tới một viện t.ử khí phái như , dọc đường hiếm khi chút câu nệ, cúi đầu cũng dám ngó xung quanh, chỉ sợ thấy thứ nên .
Một đường tới thư phòng của Ngô Tích Nguyên, A Hưng mời , bưng nóng tới.
Ngô Tích Nguyên mới chỉ chiếc ghế đối diện, : "Chúng xuống chuyện."
Thái độ bình dị gần gũi của Ngô Tích Nguyên ngược cho Phương Thiết thoải mái ít, xuống ghế, liền Ngô Tích Nguyên hỏi: "Hôm nay tới Công bộ thuận lợi ?"
Phương Thiết nhíu mày, Ngô Tích Nguyên thấy vội vàng hỏi: "Sao ? Bọn họ khó dễ ?"