Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1525: Về nhà

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:52:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kể từ khi và Cửu Nguyệt thành đến nay, tuy thỉnh thoảng sẽ ngoài việc, nhưng từng vượt quá một năm, thê nhi chính là bốn năm.

 

Có lẽ bốn năm Châu Châu nhi trở về kinh thành, e rằng sớm quên mất phụ trông như thế nào .

 

cho dù là nỡ đến , nên vẫn .

 

Ngô Tích Nguyên bờ, vẫy tay với mấy thuyền, bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

 

Tô Cửu Nguyệt bóng phương xa càng ngày càng nhỏ, cho đến khi thấy nữa, nước mắt của nàng thể nhịn nữa, lập tức tuôn rơi.

 

Châu Châu nhi nàng ôm trong lòng phát giác sự khác thường mặt nàng, vội vàng đưa tay giúp nàng lau nước mắt mặt, ngoan ngoãn hỏi: "Nương , ngài là nỡ xa phụ ?"

 

Tô Cửu Nguyệt ừ một tiếng, đặt cằm lên vai Châu Châu, ngửi mùi hương nàng, lúc mới an tâm hơn một chút.

 

Liền Châu Châu nhi của nàng bên tai nàng: "Nương , Châu Châu nhi cũng nỡ xa phụ , chúng khi nào về kinh nha? Hoàng nãi nãi..."

 

Nàng mới mở miệng, Tô Cửu Nguyệt bịt môi .

 

Đối diện với ánh mắt khó hiểu của Châu Châu nhi, nàng quanh bốn phía, thấy đều là nàng mang đến, lúc mới thở phào nhẹ nhõm, dặn dò Châu Châu nhi: "Nay rời khỏi kinh thành, liền thể gọi Hoàng nãi nãi nữa, con cứ gọi Từ nãi nãi, nương liền ."

 

Châu Châu nhi ngoan ngoãn gật đầu, Tô Cửu Nguyệt lúc mới buông tay đang bịt miệng nàng , liền Châu Châu nhi tiếp tục : "Nương , Từ nãi nãi còn đưa con lên núi móc trứng chim đấy! Chúng khi nào về kinh nha?"

 

Tô Cửu Nguyệt ôm nàng dịu dàng : "Chúng về Ung Châu , Châu Châu nhi liền thể móc trứng chim . Chúng về hẳn là sẽ ở một thời gian dài, đợi Châu Châu nhi lớn hơn một chút, chúng về kinh."

 

Châu Châu nhi bĩu môi, : " Châu Châu nhi nhớ Từ nãi nãi và Mộc gia gia!"

 

Tô Cửu Nguyệt giật nảy , vội vàng dặn dò nữa: "Hoàng gia gia cũng thể gọi, gọi Mộc gia gia."

 

Châu Châu nhi là Hoàng hậu nương nương và Hoàng thượng chiều chuộng mà lớn lên, Tô Cửu Nguyệt như , nàng lập tức vui, đáng thương hề hề nàng, nước mắt như những hạt châu từ trong hốc mắt tuôn , mà Tô Cửu Nguyệt vô cùng đau lòng.

 

Tô Cửu Nguyệt vội vàng ôm nàng dỗ dành: "Châu Châu nhi ngoan, nữa, chúng sẽ trở về. Đợi lúc trở về, cùng Mộc gia gia và Từ nãi nãi hảo hảo cận cận. Chúng về Ung Châu nha, trong ngọn núi lớn đó thỏ con, còn dòng sông nhỏ, trong sông cá nhỏ..."

 

Nghe nhiều thứ mới lạ như , Châu Châu nhi cũng chút hướng tới, nàng Tô Cửu Nguyệt : "Nương , chúng bắt thỏ con về chơi cùng Từ nãi nãi Mộc gia gia!"

 

Tô Cửu Nguyệt thấy nàng nữa, đương nhiên là một mực đồng ý, "Được, chúng bắt thêm hai con, mang về cùng chơi."

 

Những ngày tháng thuyền tẻ nhạt, cũng may chiếc thuyền là do Ngô Tích Nguyên bao trọn, thuyền đều là của .

 

Tô Cửu Nguyệt lo lắng cho nữ nhi, chỉ đành cứ một đoạn dừng nghỉ ngơi một lát.

 

Châu Châu nhi vẫn là đầu tiên rời kinh, nàng mới mẻ thứ bên ngoài, chơi cũng quên cả trời đất.

 

Đợi vất vả lắm mới đến thành Ung Châu, Tô Cửu Nguyệt dẫn Châu Châu nhi ở một khách sạn, lúc mới sai bên về trấn Ngưu Đầu sắp xếp chỗ ở.

 

Bọn họ về nhiều như , nếu ở nhà đẻ nhất định là ở đủ, huống hồ bọn họ còn ở lâu dài.

 

A Khuê dẫn trở về, mua một tòa viện lớn ở trấn Ngưu Đầu, khi thu dọn thỏa đáng trong viện, mới dẫn đến đón phu nhân và tiểu quận chúa về.

 

Càng đến gần trấn Ngưu Đầu, Tô Cửu Nguyệt ngược chút gần quê tình khiếp.

 

Cho đến khi bức tường thành cũ kỹ tàn khuyết xuất hiện trong tầm mắt nàng, trong lòng nàng mới một loại cảm giác trần ai lạc định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1525-ve-nha.html.]

 

"Cuối cùng cũng đến ."

 

Ngoại trừ Cửu Nguyệt , những khác đều bản địa, lúc cũng đều lén lút từ khe hở rèm xe đ.á.n.h giá bên ngoài, dù mấy năm tiếp theo bọn họ đều trải qua ở nơi .

 

Xe ngựa cuối cùng cũng dừng , Lan Thảo xuống xe ngựa , đỡ Tô Cửu Nguyệt xuống, mới xoay bế Châu Châu nhi.

 

Đôi mắt tròn xoe của Châu Châu nhi đ.á.n.h giá bốn phía, cực kỳ tò mò.

 

Bọn họ dọn trong trạch viện, đợi sắp xếp thỏa gần xong, Tô Cửu Nguyệt mới dắt Châu Châu nhi, dẫn theo A Khuê và Lan Thảo khỏi cửa.

 

Nàng vẫn là đầu tiên về nhà đẻ ở trấn Ngưu Đầu, tuy cách nhiều năm như , trấn Ngưu Đầu cũng ít đổi, nhưng đại khái nàng vẫn phân biệt .

 

Nàng dựa theo mô tả trong thư, tìm cửa tiệm .

 

Bên ngoài cửa tiệm bày đủ loại hoa giấy và núi vàng núi bạc, Tô Cửu Nguyệt theo bản năng liếc Châu Châu nhi đang dắt trong tay, lo lắng nàng sẽ sợ những thứ .

 

Châu Châu nhi vẫn thần sắc bình thản, ngược còn điềm tĩnh hơn cả nương là nàng vài phần.

 

Trước cửa xuất hiện một bóng , Tô Cửu Nguyệt phóng mắt , cả đều chút kích động, liền nàng gọi một tiếng, "Cha!"

 

Tô Đại Ngưu ngay từ đầu còn phản ứng gì, chỉ cảm thấy giọng chút quen thuộc, ông nhíu mày xoay , liền thấy một nữ t.ử dắt một đứa trẻ cách đó xa, bên cạnh còn một nam một nữ theo.

 

Cái đầu tiên còn nhận , nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo ông đột nhiên sửng sốt.

 

Tô Cửu Nguyệt gọi một tiếng, "Cha!"

 

Nàng dắt Châu Châu nhi về phía hai bước, Tô Đại Ngưu cũng rõ ràng hơn, ông lúc mới kích động, vội vàng chạy về phía hai bước, đến mặt Tô Cửu Nguyệt.

 

"Cửu Nguyệt! Các con về ? Sao báo cho trong nhà một tiếng?! Tích Nguyên ? Có về cùng con ?"

 

Tô Cửu Nguyệt nhất nhất trả lời, "Về gấp gáp, liền với trong nhà, Tích Nguyên còn việc bận, liền về."

 

Tô Đại Ngưu về phía Châu Châu nhi mà nàng đang dắt, liền hỏi: "Đây chính là tiểu Châu Châu nhi nhà chúng nhỉ?"

 

Tô Đại Ngưu tiếng địa phương Ung Châu, ông giọng kinh thành, Châu Châu nhi chút hiểu lắm, nhưng tiếng Châu Châu nhi nàng vẫn hiểu .

 

Nàng về phía Tô Đại Ngưu, ánh mắt chút mờ mịt.

 

Tô Cửu Nguyệt mỉm gật đầu, cúi với Châu Châu nhi: "Châu Châu nhi, vị chính là ngoại công, là cha của nương ."

 

Châu Châu nhi ấn tượng, mỗi nhà ngoại gửi thư đến, Tô Cửu Nguyệt đều sẽ với Châu Châu nhi về và việc của nhà ngoại.

 

lúc gặp Tô Đại Ngưu, Châu Châu nhi tuy vẫn còn chút lạ lẫm, nhưng rốt cuộc vẫn ngoan ngoãn gọi một tiếng, "Ngoại công."

 

Chuyện Tô Đại Ngưu vui mừng khôn xiết, "Thật ngoan! Nào, chúng nhà chuyện."

 

Lúc trong nhà Trần Bách Linh và Lục Nguyệt thấy động tĩnh bên ngoài cũng , thấy Tô Cửu Nguyệt, hai đều là vui mừng.

 

Lục Nguyệt càng là vui vẻ đón lấy, gọi một tiếng, "Trưởng tỷ!"

 

 

Loading...