Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1526: An bài
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:52:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Cửu Nguyệt Lục Nguyệt, đ.á.n.h giá nàng từ đầu đến chân một lượt.
Lúc khi nàng , Lục Nguyệt vẫn còn là một đứa trẻ nửa lớn, nay cao hơn cả nàng .
Nha đầu so với cũng trắng trẻo hơn nhiều, nghĩ đến những năm gần đây cuộc sống trôi qua cũng quả thật tồi.
"Lục Nguyệt nay cũng lớn nha!" Tô Cửu Nguyệt cảm khái một câu.
Lục Nguyệt bẽn lẽn bật , "Nhiều năm gặp, trưởng tỷ cũng trở nên xinh hơn ."
Nghĩ đến lúc vẫn còn ở nhà đẻ, tính cách Lục Nguyệt luôn hướng nội, hễ chuyện là trốn lưng .
Tất cả những điều phảng phất như mới xảy ngày hôm qua , chớp mắt một cái qua lâu như ?
Châu Châu nhi cũng luôn ngẩng đầu Lục Nguyệt, Lục Nguyệt phát giác , lúc mới cúi đầu về phía tiểu oa nhi trắng trẻo mũm mĩm , hỏi: "Trưởng tỷ, đây chính là tiểu Châu Châu nhi nhà chúng ?"
Tô Cửu Nguyệt hồn, gật đầu, dạy Châu Châu nhi gọi .
Châu Châu nhi cũng ngoan ngoãn, gọi từng một.
Trần Bách Linh tiểu cô nương gọi một tiếng ngoại bà ngọt ngào, đến khép miệng, "Đứa trẻ ngoan, mau nhà, ngoại bà nấu cơm cho các con."
Các nàng xuyên qua cửa tiệm liền đến hậu viện nhà họ Tô, Ngũ Nguyệt nay gả ngoài , trong nhà chỉ còn Lục Nguyệt, Mao Mao và đứa con trai út Liên Sinh do Trần Bách Linh sinh.
Tiểu viện lớn, một nhà ở cũng náo nhiệt.
Tô Cửu Nguyệt các nàng mới xuống, Trần Bách Linh liền dậy nấu cơm cho các nàng.
"Các con đường hẳn là cũng mệt nhỉ? Trên đường cũng ăn ngon, xào mấy món cho các con, ăn chút đồ nóng hổi."
Tô Cửu Nguyệt vội vàng đưa tay kéo bà , gọi một tiếng, "Mẹ, mau đừng bận rộn nữa, chúng xuống chuyện."
Trần Bách Linh đối diện với ánh mắt của Tô Cửu Nguyệt, chút khó xử, lúc Ngũ Nguyệt liền : "Mẹ, chuyện với trưởng tỷ , con nấu cơm là ."
Trần Bách Linh há miệng, "Ây, ..."
Lan Thảo theo bên cạnh Tô Cửu Nguyệt chủ động : "Lão phu nhân, nô tỳ là ."
Cuối cùng vẫn là Ngũ Nguyệt dẫn Lan Thảo nhà bếp, Trần Bách Linh xuống sát bên Tô Cửu Nguyệt.
Trần Bách Linh giải thích: "Liên Sinh đoán chừng là đang chơi với bọn trẻ con hàng xóm ở bên ngoài nhà, lát nữa là về thôi. Mao Mao nay đến Ung Châu sách, khi hai ba tháng mới về một đấy!"
Tô Cửu Nguyệt nhớ , "Ồ, hóa là , sớm như thế lúc chúng ở Ung Châu liền thăm Mao Mao một chút ."
Trần Bách Linh nàng, ánh mắt ngậm , "Không , ngày mai sai Ung Châu đưa thư cho Mao Mao, bảo nó rảnh rỗi thì về một chuyến là ."
Tô Cửu Nguyệt lắc đầu, "Chúng ở nhà đoán chừng còn ở một thời gian dài, đợi Mao Mao đến lúc về, chúng sớm muộn gì cũng thể gặp."
Trần Bách Linh xong khẽ vuốt cằm, "Như cũng , các con về , dọn dẹp phòng của Mao Mao , cho con mang đến ở, con dẫn Châu Châu nhi chen chúc với Ngũ Nguyệt một chút..."
Tô Cửu Nguyệt bà sắp xếp chỗ ở cho mấy các nàng, vội vàng ngắt lời bà, "Mẹ, cần sắp xếp cho chúng con . Chúng con đông ở trong nhà quá chật chội, con sai thuê một trạch viện trấn, ở tạm ."
Trần Bách Linh lời cũng miễn cưỡng, lúc bà gả nhà họ Tô, Tô Cửu Nguyệt xuất giá , hai các nàng tuy xưng hô con, nhưng từng chung đụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1526-an-bai.html.]
Cộng thêm phận của vị trưởng nữ tầm thường, các nàng chung đụng quả thật sẽ chút gượng gạo.
"Cũng , các con nếu gì cần giúp đỡ thì cứ đến nhà một tiếng, chúng chuyển đến thời gian cũng ngắn nữa, với hàng xóm láng giềng thuộc."
Tô Cửu Nguyệt một tiếng , thấy Châu Châu nhi hừ hừ hai tiếng, liền nàng yên nữa, để A Khuê dẫn nàng ngoài chơi.
Trần Bách Linh nàng, đột nhiên nghĩ đến điều gì, sắc mặt chút khó xử.
Tô Cửu Nguyệt phát giác , liền hỏi một câu, "Người gì cứ thẳng là ? Bất luận thế nào, con cũng là nữ nhi của nha."
Trần Bách Linh nàng lời , thở dài một tiếng, : "Cửu Nguyệt, con còn nhớ ruột con ?"
Tô Cửu Nguyệt hàng chân mày cũng nhíu , nàng Trần Bách Linh vì nhắc đến ruột nàng lúc , càng trả lời thế nào.
Những năm nay khi nàng , cũng quả thật luôn nghĩ đến chuyện , bà cho dù ngàn vạn cái sai, rốt cuộc cũng là sinh .
Cũng chính vì , khi nàng bàn bạc với Tích Nguyên, lén lút phái đến Tây Yên, an cư cho nàng ở bên đó.
Tuy con cái hầu hạ gối, nhưng chăm sóc, dù thế nào cũng đủ để bà an hưởng tuổi già .
Trần Bách Linh cũng phát hiện sự khác thường mặt Tô Cửu Nguyệt, liền với nàng: "Dạo con nhờ gửi một bức thư về nhà, chính là vì bức thư , Mao Mao ba tháng về ."
Trước Mao Mao ít nhất một hai tháng sẽ về một , cũng quá lâu .
Tô Cửu Nguyệt nhíu mày, hỏi: "Thư ?"
Trần Bách Linh thở dài một tiếng, "Bị cha con lấy đốt ."
Môi Tô Cửu Nguyệt mím thành một đường thẳng, tiếp tục hỏi: "Vậy thư gì?"
Trần Bách Linh : "Đại khái chính là bà ở Tây Yên sống khổ sở thế nào, bà hối hận nha, nhớ thương con cái trong nhà các loại."
Tô Cửu Nguyệt thở dài một tiếng, : " thế gian gì t.h.u.ố.c hối hận để uống chứ? Mẹ bà phạm , tội là do Yến Vương lúc định , chúng nào gan lớn như đón bà về chứ?"
Trần Bách Linh nàng lời , trong lòng định.
Con rể bà bây giờ lên vị trí Thủ phụ, nếu tìm Hoàng thượng xin một ân tình, lẽ thể đón vị về.
nếu đón về thì ? Mình ở trong cái nhà chẳng sẽ khó xử ?
Hai chuyện một lát, ăn cơm xong, mới trở về chỗ ở của .
Tô Cửu Nguyệt đích rửa mặt cho Châu Châu nhi, lau khô nước bàn tay nhỏ của nàng, mới thấy Châu Châu nhi non nớt hỏi: "Nương, ngài Châu Châu nhi móc trứng chim lúc nào cũng ? ở đây trứng chim nha?"
Động tác cầm khăn tay của Tô Cửu Nguyệt khựng , bật , "Ở đây đương nhiên trứng chim , móc trứng chim ngoại ô, tìm loại cây thật cao. Đợi nương sắp xếp hành lý của chúng xong, sẽ đưa Châu Châu nhi về nông thôn, xem nơi cha con từng sống."
Châu Châu nhi hai mắt sáng lên, còn hưng phấn hơn cả thấy móc trứng chim, "Nơi cha từng sống? Không Châu Châu nhi ? Châu Châu nhi ở ?"
Tô Cửu Nguyệt những lời trẻ con của nàng, càng là đến dừng , nhưng nàng vẫn kiên nhẫn giải thích: "Lúc đó vẫn Châu Châu nhi , Châu Châu nhi là khi đến kinh thành mới ."
Châu Châu nhi chút hiểu lắm, vì nàng? Vậy nàng ở ? Không phụ và nương ở bên cạnh, nàng sẽ đấy.