Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1527: Lọt không xuống

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:52:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đối mặt với sự truy hỏi đến cùng của Châu Châu nhi, Tô Cửu Nguyệt thật sự chút đỏ mặt, cũng giải thích thế nào.

 

Cuối cùng chỉ đành chuyển chủ đề, "Con kể chuyện ? Nương kể chuyện Hoàng Đại Tiên cho con , ?"

 

Châu Châu nhi cũng dễ lừa, thuận lợi nàng dời sự chú ý, "Được! Kể chuyện!"

 

Tô Cửu Nguyệt thấy nàng thành công dỗ dành, lúc mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, "Ngày xửa ngày xưa, ở một trang t.ử nọ một tiểu cô nương, mỗi ngày núi đốn củi, nếu về nhà nương sẽ cho nàng ăn cơm. Hôm nay nàng ở trong rừng gặp một bé trai trạc tuổi nàng, bé trai bảo nàng chơi cùng ..."

 

Châu Châu nhi hôm nay cũng quả thật mệt , câu chuyện của Tô Cửu Nguyệt mới kể một nửa, nàng ngủ .

 

Sáng sớm hôm , nàng mới thức dậy chải chuốt xong, vẫn dùng bữa sáng, liền thấy ngoài cửa truyền đến một trận tiếng gõ cửa.

 

Tô Cửu Nguyệt còn tưởng là Ngũ Nguyệt bọn họ đến, liền bảo A Khuê mở cửa.

 

Cửa mở, ngờ tới là một vị khách mời mà đến.

 

"Cửu Nguyệt! Là ! Cô mẫu nha!" Một phụ nhân .

 

Cô mẫu nàng từ hơn hai mươi năm gả đến trấn Ngưu Đầu, một cha nàng đến cửa thích cô phụ coi thường, hai câu châm chọc. Đại khái là ông một sống việc cho c.h.ế.t, thật xui xẻo các loại.

 

Tô Đại Ngưu lúc đó tuổi trẻ khí thịnh cũng tức giận cãi , cảm thấy xui xẻo, ông c.h.ế.t thì trực tiếp cuộn một chiếc chiếu ném ! Bớt dùng chuyện hậu sự để phiền khác.

 

Cũng chính vì chuyện , hai nhà ròng rã hơn hai mươi năm qua , Tô Cửu Nguyệt càng là ngay cả cô mẫu trông như thế nào cũng .

 

Tô Cửu Nguyệt thấy phụ nhân , còn vá chằng vá đụp, ngược giặt giũ khá sạch sẽ, xem hai năm nay cuộc sống nhà bà cũng trôi qua lắm.

 

Thấy thế, Tô Cửu Nguyệt liền trực tiếp hỏi: "Ngài đến cửa là vì chuyện gì?"

 

Tô thị , : "Chính là con về , qua đây thăm hỏi một chút, cũng tiện ôn chuyện cũ với con."

 

Tô Cửu Nguyệt nay chuyện cũng còn cẩn thận dè dặt như nữa, nàng Tô thị, trực tiếp : "Ta từ lúc sinh vẫn từng gặp ngài, hai chúng chuyện cũ gì để ôn?"

 

Nàng cãi một câu , ngược cho mặt Tô thị lúc đỏ lúc trắng, liền thấy bà lúng túng , : "Năm xưa lúc cha con còn trẻ, quan hệ tỷ chúng , lúc cây chúng chỉ còn một quả đào, đều để cho ..."

 

Tô Cửu Nguyệt , kinh ngạc một cái, : " chuyện , ngài nên tìm cha để hảo hảo ôn chuyện cũ ?"

 

Tô thị còn mở miệng, Tô Cửu Nguyệt ngắt lời, "Ngài trực tiếp chuyện gì ? Lát nữa còn ngoài, lẽ thể tiếp ngài chuyện ."

 

Tô thị thấy cô nương nay khí thế mười phần, thật đúng hổ là phu nhân của quan lớn.

 

vội vàng : "Cửu Nguyệt nha, cô mẫu đến tìm con, chính là bảo con giúp đỡ biểu con một chút, nó nay mười tám , cũng nên thành gia lập nghiệp . Cô nương nhà họ Mã đòi mười lượng bạc tiền sính lễ, chúng thật sự túi tiền eo hẹp, con xem con mặc, đầu đội , tùy tiện kẽ ngón tay lọt xuống một chút là đủ ..."

 

Tô Cửu Nguyệt từng chuyện thích nghèo trong nhà đến tống tiền, nàng cũng như điều suy nghĩ.

 

Hôm nay nếu là thích khác đến, bạc nàng lẽ đều cho , nhưng nhà cô mẫu nàng và cha nàng ầm ĩ nhiều năm như , đối với nàng mà , cũng là một xa lạ triệt để.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1527-lot-khong-xuong.html.]

Nếu cho bà một khoản bạc , chính là nhận lấy môn thích , nếu còn đến đòi nữa thì ? Nàng ở nhà đẻ, chẳng là rước lấy phiền phức cho nhà đẻ ?

 

Tô Cửu Nguyệt thở dài một tiếng : "Ta cũng lọt xuống một chút cho ngài, nhưng kẽ ngón tay thật sự quá khít, nó lọt xuống nha."

 

Lời , sắc mặt Tô thị cũng đổi.

 

Tô Cửu Nguyệt càng là trực tiếp : "Ngài về , còn việc, liền chiêu đãi nữa."

 

Tô thị chút tức giận, định chỉ mũi Tô Cửu Nguyệt giáo huấn nàng hai câu, A Khuê tiến lên một bước đưa tay cản bà , giọng điệu thiện : "Mời!"

 

Tô thị đối diện với khuôn mặt mang theo vết sẹo của A Khuê, lập tức liền sợ hãi, "Đi , còn ? Cái con nha đầu c.h.ế.t tiệt , còn là quan phu nhân cơ đấy! Một chút cũng tôn kính trưởng bối..."

 

, c.h.ử.i rủa ngoài.

 

Châu Châu nhi bên cạnh Tô Cửu Nguyệt ôm lấy đùi nàng, ngẩng đầu nàng, : "Nương , trưởng bối là ý gì?"

 

Tô Cửu Nguyệt suy nghĩ một lát, mới cân nhắc : "Chính là bối phận lớn hơn chúng , chúng trưởng thành, lúc nào quan tâm chăm sóc . Có thể là huyết , nhân , cũng thể là hàng xóm..."

 

Châu Châu nhi lộ dáng vẻ bừng tỉnh đại ngộ, : "Vậy nương chính là trưởng bối của Châu Châu nhi! Từ nãi nãi và Mộc gia gia cũng là trưởng bối của Châu Châu nhi!"

 

Tô Cửu Nguyệt nàng chuyện, mỉm khẽ điểm một cái lên ch.óp mũi nàng, : "Châu Châu nhi thật thông minh."

 

Châu Châu nhi toét miệng với nàng, tiếp tục hỏi: "Vừa nãy lão phụ nhân cũng là trưởng bối của ngài đấy!"

 

Châu Châu nhi thông minh, nương nàng đều bảo nàng gọi , nàng cũng liền mặt nương nàng xưng hô bà là nãi nãi.

 

Tô Cửu Nguyệt bế Châu Châu lên, đùi , : "Nương từng gặp bà , bà đương nhiên quan tâm chăm sóc nương ."

 

Đang chuyện, Lan Thảo dẫn bưng bữa sáng lên, đút cho Châu Châu nhi non nửa bát cháo và thức ăn kèm, nàng ăn no , liền sai dẫn nàng sân chơi, ăn nốt phần của .

 

Hôm nay nàng dẫn Châu Châu nhi về thôn xem thử, lâu như , trong nhà cũng đều thành bộ dạng gì .

 

Dọc đường xe ngựa về phía thôn, Châu Châu nhi thấy càng ngày càng gần ngọn núi lớn, liền càng hưng phấn hơn.

 

Xe ngựa chút xóc nảy, nàng cũng nháo, giống như một con chim nhỏ sắp khỏi l.ồ.ng, đều tràn ngập sự vui vẻ.

 

Xe ngựa nhanh, ước chừng hơn một canh giờ, ngôi thôn quen thuộc mới xuất hiện mắt các nàng.

 

Lúc mặt trời lên cao , trong thôn thấy động tĩnh đều rủ xem.

 

Tô Cửu Nguyệt cũng theo trí nhớ đến cửa nhà họ Ngô , , lúc khi bọn họ cả nhà lên kinh thành, giao lão trạch trong nhà cho nhà Đại Tiến cách vách trông coi. Gà bọn họ nuôi và nhiều lương thực còn thừa trong nhà, cũng bà tặng cho nhà Đại Tiến, coi như là thù lao bọn họ giúp trông nhà.

 

Tô Cửu Nguyệt từ xe ngựa xuống, phát hiện cửa gỗ trong nhà mở toang, trong sân còn đang phơi y phục, giống như dáng vẻ ở.

 

Tô Cửu Nguyệt liếc A Khuê một cái, A Khuê hiểu ý, liền cất bước gọi, "Có ai ở nhà ?"

 

 

Loading...