Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 153: Túi Thơm

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:10:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Cửu Nguyệt vốn cảm thấy , lý do nàng vui trong lòng lẽ là vì cảm thấy với tư cách là con cái mà chuyện chút với nương của .

 

nữa, nương nàng tệ đến thì cũng cho nàng sinh mệnh.

 

Nàng gật đầu: “Nương, con .”

 

Lưu Thúy Hoa đưa tay vén tóc bên tai nàng , : “Thông gia mẫu dù rời khỏi nhà đẻ của con thì vẫn là nương của con, cản trở con hiếu kính bà . Con việc, trong lòng một cây thước đo, đến mức thẹn với lòng là .”

 

Tô Cửu Nguyệt cảm thấy chồng và ruột của thật sự giống , nếu nương nàng thể hiểu chuyện như thì gia đình cũng sẽ đến nông nỗi .

 

Hai chuyện bận rộn nấu cơm chiều.

 

Tin đồn trong thôn ngày càng lan rộng, Tô Đại Ngưu thật sự thể chịu đựng nữa, nhận hết chuyện về . Nói rằng hưu thê là do ông , liên quan đến con gái ông.

 

Tô Cửu Nguyệt tự thấy thẹn với lòng, cần ngoài thì ngoài, cần gì thì nấy, khác nàng một cái, nàng liền trừng mắt , cho đến khi đối phương chịu thua .

 

Ngày tháng trôi qua, chẳng mấy chốc đến mùng bảy tháng Giêng, họ hàng nhà các nàng cũng về gần hết.

 

Tô Cửu Nguyệt rửa bát đũa xong, bưng nước tạt ngoài cổng.

 

Đang xách chậu định về, lưng bỗng vang lên tiếng xe ngựa, nàng đầu thì thấy một chiếc xe ngựa đang từ từ dừng cửa nhà .

 

Nàng dừng bước, ánh mắt rơi chiếc xe ngựa.

 

Rất nhanh, phu xe nhảy xuống, lấy một chiếc ghế đẩu đặt bên cạnh xe ngựa, cung kính một tiếng trong xe.

 

Rèm cửa vén lên, một phụ nữ gầy gò cao ráo chui khỏi xe.

 

Người Tô Cửu Nguyệt còn quen , chính là nha Bảo Châu bên cạnh Thôi nhị tiểu thư tìm nàng thêu khăn tay đó.

 

Tô Cửu Nguyệt kỳ lạ, cô đến đây gì? Trên xe còn ai ? Thôi nhị tiểu thư cũng đến ?

 

Tuy nhiên, trong xe còn động tĩnh gì nữa, Bảo Châu đ.á.n.h giá một lượt cửa nhà nàng, lộ vẻ mặt khinh thường.

 

Thấy Tô Cửu Nguyệt đang cửa, cô mới vội vàng về phía nàng: “Tô thị, tìm ngươi !”

 

Hóa là tìm , Tô Cửu Nguyệt hỏi: “Ngươi tìm ?”

 

Bảo Châu “ừm” một tiếng: “Thật cũng tìm ngươi, chính xác là tiểu thư nhà tìm ngươi.”

 

Tô Cửu Nguyệt mắt sáng lên: “Thôi tiểu thư còn đồ thêu ?”

 

Tuy Dương Liễu con nhà họ Thôi đều dạng , nhưng chỉ bán cho cô một món đồ thêu chắc sẽ vấn đề gì lớn nhỉ?

 

Bảo Châu gật đầu: “ ! Lần tiểu thư một cái túi thơm, cần gấp, ngươi thể thêu xong rằm tháng Giêng ?”

 

“Có thể.”

 

Bảo Châu thấy nàng nhận lời thì cũng vui: “Vậy chuyện ngươi nhận nhé? Tiểu thư , nếu thêu cũng sẽ cho ngươi hai lạng bạc!”

 

Tô Cửu Nguyệt vui mừng khôn xiết, nàng từng thêu nhiều túi thơm, bao giờ bán giá cao như .

 

“Được! Ta sẽ thêu ngay! Sẽ sớm gửi đến cho tiểu thư. Tiểu thư còn yêu cầu gì khác ? Lần thêu hoa văn gì?”

 

Bảo Châu đưa cho nàng một tờ bản vẽ, đó thêu hình một con cò và hoa sen, mang ý nghĩa “một đường thăng tiến”.

 

Họa tiết tương đối phức tạp, nhưng chỉ là một món đồ nhỏ, tốn nhiều công sức.

 

.

 

Ngô Tích Nguyên trong cửa xe ngựa nhà họ Thôi bên ngoài, sắc mặt biến đổi khôn lường, nhưng ngay khoảnh khắc Tô Cửu Nguyệt bước cửa, lập tức đổi thành một dáng vẻ vui vẻ.

 

“Nương t.ử, nương t.ử, nhà khách đến ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-153-tui-thom.html.]

Hắn nhoài ngoài cửa, thì thấy chiếc xe ngựa rời khỏi cửa nhà : “Ủa? Sao họ ? Không chơi với chúng ?”

 

Tô Cửu Nguyệt , cầm mẫu hoa văn trong tay cho xem: “Họ đến tìm nhờ một món đồ thêu.”

 

Ngô Tích Nguyên nàng thêu hai mặt, kiếp tất cả những vật dụng thể dùng đều do nàng thêu.

 

Hắn nể mặt vỗ tay cổ vũ: “Oa! Nương t.ử giỏi quá!”

 

Tô Cửu Nguyệt lo hai chị dâu thấy, trong lòng sẽ thoải mái, liền kéo về phòng .

 

Trong lòng Ngô Tích Nguyên nghĩ, “một đường thăng tiến” là một ý , chỉ thứ tặng cho ai?

 

Yến Vương ? Hắn ở cấp bậc vương, thăng lên nữa là cấp bậc gì? Thật thể rõ.

 

Chỉ là theo , đăng cơ đại bảo kiếp là Yến Vương, mà là Cảnh Hiếu Đế Mục Tông Nguyên, cũng chính là đứa trẻ mà nương t.ử nhặt mấy hôm

 

Kiếp chuyện , cũng .

 

.

 

Tô Cửu Nguyệt vội vàng thêu xong túi thơm, cưỡi Hồng Hồng đích đưa đến Thôi phủ ở trấn Ngưu Đầu.

 

Bảo Châu kiểm tra đường kim mũi chỉ và hình thêu, thấy khuyết điểm gì, liền sảng khoái đưa cho nàng hai lạng bạc.

 

“Nếu chuyện thành, tiểu thư còn cần dùng đến ngươi nhiều lắm! Tiểu thư nhà là nhân vật thế nào? Chỉ cần hở một chút từ kẽ tay cũng đủ cho ngươi sống sung túc !”

 

Tô Cửu Nguyệt luôn miệng đáp , nàng cũng hy vọng đối phương thể mua thêm vài món đồ thêu của , như nàng còn thể tiết kiệm ít bạc!

 

Đợi tiền sẽ mua hai mảnh đất thuê trồng, cũng đỡ cho cha nương lớn tuổi còn xuống ruộng việc.

 

Tô Cửu Nguyệt hai lạng bạc, Thôi Thanh Vân một cái túi thơm, hai ai nấy đều vui mừng.

 

Thôi Thanh Vân nhét túi thơm mấy viên Nam châu mà tặng lúc , đặt túi thơm lên khay.

 

“Cất túi thơm cẩn thận, tối mai Tô gia đại tiểu thư sẽ tổ chức tiệc tối Nguyên Tiêu, khó khăn lắm mới nhờ trưởng đưa , thứ nhất định lọt mắt xanh của vị đó!”

 

Bảo Châu hai tay bưng khay, đáp một tiếng: “Đó là tự nhiên, tiểu thư cứ yên tâm. Các vị đại tiểu thư thứ đồ quý hiếm nào mà từng thấy? tay nghề hiếm thường thấy, chắc chắn cô sẽ thích.”

 

Thôi Thanh Vân chuẩn một món quà như , trong lòng tự nhiên cũng dự định .

 

Trưa hôm , đến lúc dự tiệc, Thôi Thanh Vân ở nhà sửa soạn cả buổi sáng, cuối cùng mới chọn trang phục và kiểu trang điểm ưng ý lên xe đến thành Ung Châu dự tiệc.

 

Tô Di là con gái độc nhất của Phiêu Kỵ tướng quân, nàng tổ chức tiệc tối, nhiều đến ủng hộ.

 

Thôi Thanh Vân vén rèm xe ngoài, phát hiện gia huy mỗi chiếc xe đều là những gia tộc mà nàng thể đắc tội.

 

Nhà họ Thôi của họ nhiều nhất cũng chỉ coi là một gia đình giàu ở nông thôn, còn những thể đến đây tham dự tiệc tối đa đều là quyền quý.

 

Sau khi thành, thêm nửa canh giờ, trưởng của nàng mới đến gõ cửa xe ngựa.

 

“Vân Vân, xuống xe thôi.”

 

Bảo Châu mở cửa xe nhảy xuống , đưa tay đỡ nàng.

 

Thôi Thanh Vân chui khỏi xe ngựa, ngẩng đầu , phát hiện lúc mới đến đầu ngõ nhà họ Tô, cả một con ngõ bên trong đều đậu đầy xe ngựa, thể .

 

Số đến tham dự tiệc tối rốt cuộc bao nhiêu? Nhìn cảnh thể thấy phần nào.

 

--

 

Tác giả lời :

 

[Ha ha ha, thấy hỏi dùng bộ gõ gì, Sougou! Sougou đó! Có chính tả tại ! Tại nó! (Đổ thừa thành công, vui vẻ~~)]

 

 

Loading...