Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1537: Ngài Cũng Là Một Vị Đại Nhân Nhỉ

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:52:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng hậu nương nương mới gật đầu, liền thấy Cảnh Hiếu Đế tài đại khí thô ở một bên, trực tiếp mở miệng : "Không địa long thì sợ cái gì, xây một cái là , đứa trẻ vui vẻ là ."

 

Cảnh Hiếu Đế vẫn là một theo phái hành động, mới dứt lời, trực tiếp hạ lệnh: "Triệu Xương Bình! lắp đặt địa long trong phòng, trong vòng ba ngày lắp xong."

 

Triệu Xương Bình vội vàng đáp một tiếng , Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên, Lưu Thúy Hoa một cái, trong lòng tràn đầy bất đắc dĩ.

 

Theo lý mà Hoàng thượng yêu thương Châu Châu nhà bọn họ cũng là chuyện , nhưng thế khỏi chút quá mức nuông chiều .

 

Người trong thôn cũng tò mò, vốn dĩ nhà họ Ngô thắng xe ngựa xong xuôi, thu dọn đồ đạc chuẩn , đột nhiên nữa?

 

Trong nhà dường như còn nhiều ngoại tỉnh đến, cũng may nhà họ Ngô rộng rãi, ở .

 

Lại qua một ngày, tình cờ thấy bóng dáng của Ngô Tích Nguyên, lúc mới hiểu .

 

Nhất thời nhà họ Ngô càng thêm náo nhiệt, đến chơi, cũng đến tìm xin câu đối.

 

Hoàng thượng dạo cũng sống vô cùng vui vẻ, nhà họ Ngô mỗi ngày đều sẽ nhiều đến, ông cùng những lão đầu t.ử đó trò chuyện, bọn họ nay thiên hạ thái bình , cũng cần đ.á.n.h trận nữa, ngày tháng trôi qua .

 

Còn con trai hai năm đ.á.n.h trận sống sót trở về, bạc mang về vặn đủ để cưới vợ cho nó, nay sinh một đứa cháu trai mập mạp, cuộc sống trôi qua vô cùng sung túc.

 

Hoàng thượng hỏi bọn họ cảm thấy cuộc sống khổ ?

 

Mọi rộ lên: "Khổ cái gì chứ! Cả đời đều sống như ? Sáng sớm dậy trồng trọt, buổi chiều tiếp tục trồng trọt, tối về cùng buôn chuyện nhà, tất cả đều sống như ?"

 

Lúc đột nhiên một lão hán : "Hoàng thượng chắc chắn sống những ngày tháng như !"

 

Mọi đồng loạt sửng sốt, ngay cả Triệu Xương Bình cũng lặng lẽ liếc thần sắc của Hoàng thượng.

 

Lo lắng những bách tính lỡ lời câu gì chọc giận Hoàng thượng, bọn họ toát mồ hôi hột.

 

Một khác liền hỏi: "Vậy ông xem, Hoàng thượng sống những ngày tháng như thì sống ngày tháng thế nào?"

 

"Ông xem Lý viên ngoại ở thôn bên cạnh kìa, ở ngôi nhà lớn như , trong nhà nô bộc, bản cái gì cũng cần . Hoàng thượng đó chính là tôn quý nhất thiên hạ , nô bộc nhất định nhiều hơn Lý viên ngoại, ngài chắc chắn cũng cần tự trồng trọt."

 

"Cái thì đúng." Một đám bên hùa theo.

 

Cảnh Hiếu Đế xong cũng vuốt râu theo bọn họ, một khác cũng : "Hoàng thượng nghĩ cách đối phó với Hồ, đây mới là đại sự! Chuyện nhỏ nhặt như trồng trọt tự nhiên giao cho nô bộc ."

 

...

 

Mấy vài câu, một lão hán lớn tuổi hơn một chút, liền mở miệng : "Được , chuyện của Hoàng thượng há là thứ chúng thể bàn tán lung tung, đừng bậy nữa."

 

Cảnh Hiếu Đế vẫn ghiền, một câu đừng bậy nữa của ông lão khiến ông nhíu mày.

 

Nào ngờ câu tiếp theo, chủ đề của những dẫn đến ông: "Vị lão gia , ngài là từ đến ? Ta ngài chuyện giống khẩu âm vùng lân cận chúng cho lắm!"

 

Cảnh Hiếu Đế tuy đến thôn cũng mặc áo vải thường phục, nhưng ông ở đó, là ngay bình thường.

 

Ông xong lời , hồn , ha hả : "Ta là Thường Sơn, theo Ngô đại nhân về nhà xem thử."

 

Người lớn tuổi hạ thấp giọng hỏi: "Vị lão gia , nếu lão đầu t.ử đoán lầm, ngài cũng là một vị đại nhân nhỉ?"

 

Cảnh Hiếu Đế sửng sốt, hỏi ngược : "Sao ?"

 

Lão gia t.ử mỉm : "Lão đầu t.ử tuổi tuy lớn, nhưng vẫn vài phần nhãn lực. Khí phái của ngài ở đây, so với những đào đất kiếm ăn như chúng chính là giống . Hơn nữa cả nhà Tích Nguyên đều cung cung kính kính với ngài, ngài nếu là một vị đại nhân, bọn họ ước chừng cũng sẽ như ."

 

Cảnh Hiếu Đế , ha hả, thật ngờ một lão hán chốn thôn dã nhãn lực như .

 

"Không tồi, tồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1537-ngai-cung-la-mot-vi-dai-nhan-nhi.html.]

 

Lão đầu t.ử thấy đoán trúng , dứt khoát trực tiếp : "Vị đại nhân , thấy bọn họ đều tìm Tích Nguyên câu đối, nhất thời nửa khắc cũng đến lượt . Chúng tương phùng tức là duyên, là ngài thưởng cho một bức câu đối? Có ?"

 

Cảnh Hiếu Đế thậm chí hề do dự nhiều, trực tiếp nhận lời.

 

Triệu Xương Bình cũng nhướng mày, thầm nghĩ trong lòng lão gia t.ử quả thật là vận khí .

 

Chỉ tiếc là, bọn họ lẽ cả đời cũng sẽ câu đối cho chính là Hoàng thượng.

 

Cảnh Hiếu Đế sai trải giấy, mài mực, đợi thứ đều chuẩn xong xuôi, ông mới xắn tay áo lên, vung b.út xuống hai dòng câu đối.

 

"Chữ !"

 

"Chữ quá!"

 

...

 

Những khen ngợi nửa ngày, liền lão hán hỏi: "Đại nhân, câu đối cái gì ?"

 

Những lão hán là một chữ bẻ đôi cũng , bọn họ đưa mắt nửa ngày, cuối cùng mới hẹn mà cùng về phía Cảnh Hiếu Đế.

 

Cảnh Hiếu Đế cũng sửng sốt, mới mỉm cho bọn họ :

 

"Sự sự như ý đại cát tường, gia gia thuận tâm vĩnh an khang."

 

Lập tức là một tràng tiếng reo hò: "Cái nha!"

 

"Sự sự như ý thì còn gì bằng?"

 

"Ha ha ha, chỉ năm trong nhà thêm một đứa cháu trai mập mạp."

 

...

 

Sự náo nhiệt bên cũng thu hút sự chú ý của ít , thấy lão gia t.ử cũng tồi, liền bưng giấy đến tìm ông .

 

Cảnh Hiếu Đế lúc cũng bày giá t.ử gì, liên tiếp mấy bức câu đối.

 

Còn nhận Cảnh Hiếu Đế, chỉ nhận Thủ phụ Ngô Tích Nguyên, liền ở bên xếp hàng chờ đợi.

 

Đợi đến khi bữa trưa sắp xong, Châu Châu mới từ bên ngoài bước , trong tay cô bé còn bưng một chiếc khăn tay đựng đầy những viên đá nhỏ.

 

"Mộc gia gia!" Cô bé gọi một tiếng.

 

Cô bé bây giờ cũng thông minh, những lời cô bé đều nhớ kỹ.

 

Khi ngoài chỉ nhà thì thể gọi Hoàng gia gia, nhưng nếu mặt ngoài thì chỉ thể gọi Mộc gia gia thôi.

 

"Châu Châu về ?"

 

Châu Châu hì hì chọn một viên đá cuội màu trắng trong suốt từ trong khăn tay của đưa cho Hoàng thượng, : "Mộc gia gia, tặng cho ngài, đây là bảo bối Châu Châu tặng ngài!"

 

Cảnh Hiếu Đế đưa tay nhận lấy, là loại đá thường thấy lòng sông. Màu trắng sữa, cầm lên đưa ánh sáng , còn xuyên thấu.

 

"Châu Châu ngoài chơi còn nhớ mang bảo bối về cho Mộc gia gia ! Thật ngoan!"

 

Châu Châu càng vui vẻ hơn: "Châu Châu mang về nhiều! Cho Từ nãi nãi và nãi nãi con, cha ! Đều mang về !"

 

Cảnh Hiếu Đế đưa một ngón tay về phía cô bé, Châu Châu vô cùng hiểu ý nắm lấy, đó hì hì với Cảnh Hiếu Đế, mặc cho ông dắt trong phòng.

 

 

Loading...